Polly po-cket

Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 202
Nơi Dương và My bước qua là một vùng không gian nhỏ có phần u ám ma mị, một khu vườn tràn ngập hoa hồng nhưng tất cả hoa đều héo úa tàn phai...

Giữa vườn hoa, một căn nhà cũ kỹ hoang vắng, chỉ nhìn cũng cảm nhận được sự lạnh lẽo như không người. Nhưng lại cực kỳ quen thuộc...

"Đó là..." Dương ngạc nhiên không nói nên lời, căn nhà giữa vườn hoa kia có lối kiến trúc hoàn toàn giống căn nhà họ Võ ở Đồng Nai, nơi hắn và Diễm từng sinh sống.

Chợt một giọng nữ ma mị cất tiếng gọi mời: "Đến đây... đến với ta..."

Nghe tiếng gọi, My tò mò nói: "Đó! Chính là tiếng gọi đó..."

"Đến đây... đến với ta... Diễm Kiều... "

Khi cái tên Diễm Kiều được gọi lên, My và Dương kinh ngạc nhìn nhau, đó là tên bà nội của hai người...

"Diễm Kiều... Nhanh đến đây... Ta khát..."

Tiếng gọi ma mị như tiếng u hồn, nhưng không hề đáng sợ mà ngược lại cực kỳ hấp dẫn, tựa như một lời mời gọi bạn tình...

Người kia là ai, có quan hệ gì với Diễm Kiều?

Dương không biết, nhưng hắn có cách để biết: "Google! Trong đó là ai vậy?"

"Không có trong dữ liệu."

Phải chăng có kẻ cố ý ngăn Google cung cấp dữ liệu về Nữ Thần, và phải chăng kẻ này không dự tính được rằng sự ngăn chặn này hóa ra lại là một cách khẳng định? Dương không thể hiểu được, nhưng hắn đoán rằng người trong căn nhà kia gần như chắc chắn chính là một Nữ Thần!

Sau khi đắn đo, Dương cất tiếng gọi: "Cho hỏi... Ai ở trong nhà vậy ạ?"

ừ trong nhà vọng ra lời đáp: "Kẻ mang huyết thống của Diễm Kiều... Ngươi tên gì?"

"Hỏi ta hả? Ta tên Võ Phi Dương, là... cháu nội của Diễm Kiều."

"Cháu nội?" Giọng nữ ngạc nhiên, chợt cửa nhà mở ra, một cô gái bước ra.

Mồm Dương như rớt xuống, kia là một cô gái đẹp đến phi thường, không hề thua kém Hồng Ảnh hay Tử Linh, Bích Diệp, thậm chí còn vượt trội về phần quyến rũ với gương mặt đẹp đến mê hồn, thân hình hoàn mỹ gần như phô bày sau một lớp áo mỏng như vô hình. Mỗi bước nàng đi lã lướt đến mức gợi tình, hai quả đồi tròn lẳng đánh đưa như mời gọi khiến Dương thèm khát đến mức dương vật ngóc đầu lên lúc nào chẳng hề hay...

Tiến đến sát Dương, cô gái đưa bàn tay lã lướt xoa lên gương mặt Dương, cảm giác mềm mại cùng hương thơm gợi tình khiến Dương tưởng chừng như chỉ cần bàn tay này chạm nhẹ vào dương vật cũng đủ làm hắn xuất cạn tinh trong người...

Rồi nàng đột ngột áp môi hôn vào môi Dương...

Cảm giác tưởng chừng như linh hồn mình bị hút đi, Dương chưa kịp vẫy vùng thì cô gái đã rời môi hắn.

Đưa ngón tay khẽ lau đi làn môi, nàng nói: "Thật là hỗn tạp... Đây là lý do ta không hề thích bọn đàn ông..."

Rồi nàng nhìn Diễm đang được Dương bế trên tay và nhìn sang My.

"Cô là ai? Tại sao lại gọi cháu đến đây?" My cất tiếng hỏi.

Cô gái hừ nhẹ: "Ta ư... ta được sinh ra cho Tình Yêu... nhưng ta lại thuộc về Sắc Dục... Tên của ta là..." Cô gái vẫy tay, một nụ hồng héo úa được gọi lên tay, nàng đặt môi hôn vào làm nụ hồng héo úa liền thắm tươi trở lại...

"...Hồng Hương."

"Cô bé đáng yêu có gương mặt của Diễm Kiều... Tại sao ta gọi ngươi ư? Mới hôm qua thôi, kẻ nào đó đả động cánh cửa làm ta thức giấc sau nhiều năm ngủ say..."

"Và người ta gọi không phải là cô bé, mà là Diễm Kiều. Ngươi kế thừa huyết thống của Diễm Kiều, và cô gái đang hôn mê này mang một lượng linh lực của Diễm Kiều, vì vậy mà các ngươi cũng bị tiếng gọi làm ảnh hưởng..."

"Đáng tiếc, Diễm Kiều không đến, Vy Ái cũng không thấy trở về..."

"Ta cũng mang huyết thống của Diễm Kiều, tại sao không nghe tiếng gọi nhỉ?" Dương thắc mắc. 

"Thứ đàn ông hôi hám!" Hồng Hương liếc mắt nói với vẻ ghê tởm.

My hỏi tiếp: "Cô gọi bà nội đến để làm gì?"

"Vì thuộc tính Sắc Dục thuần khiết của nàng ta... Ngươi cũng kế thừa một phần..." Hồng Hương nói và nắm lấy tay Diễm My, kéo My về phía nàng.

Dương hoảng hồn vội giữ My lại.

Hồng Hương hỏi: "Nhóc con, ngươi làm gì vậy?"

Dương đáp: "My là em gái ta, cũng là vợ ta! Cô muốn làm gì nàng phải hỏi ý ta đã!"

Được Dương gọi là vợ ngay trước mặt người khác, My tuy lo sợ nhưng vẫn rạng rỡ vì hạnh phúc.

Còn Hồng Hương cười lã lướt: "Phục vụ ta là trách nhiệm của Diễm Kiều! Đương nhiên người thừa kế Diễm Kiều phải thừa kế cả trách nhiệm của nàng!"

Dương cãi: "Luật rừng à? Ta hỏi cô bà nội ta đã chết chưa?"

Hồng Hương đáp: "Điều này... chắc chỉ có mình Vy Ái biết..."

"Vy Ái là ai?" Dương tò mò.

"Không phải chuyện của ngươi!"

Dương đáp: "Cô không biết bà nội ta chết hay chưa, vậy xem như chưa chết, bà chưa chết thì chúng ta vẫn chưa thừa kế bất cứ gì!"

"Lắm chuyện! Ngươi gọi được Diễm Kiều đến đây thì ta không cần con bé nữa!"

Dương tức giận: "Cô gọi còn không đến, ta biết ở đâu mà gọi! Nói cho cô biết, Diễm My còn chưa đủ 18 tuổi đâu! Cô mà làm bậy là ta báo công an còng đầu cô vì tội hiếp dâm trẻ em!"

Hồng Hương trợn mắt: "Bây giờ có cả luật đó nữa hả? Nhưng mà cái đầu óc bẩn thỉu của ngươi chỉ nghĩ được những thứ đó thôi sao?"

"Chứ cô tính làm gì?"

Hồng Hương bật cười: "Ha! Đương nhiên là không làm cái chuyện bẩn thỉu như nhà ngươi nghĩ! Ta chỉ muốn xin một ít linh lực mang thuộc tính Sắc Dục của cô bé, đương nhiên ta sẽ đền bù bằng linh lực của chính ta!"

"Chi vậy? Cô có linh lực sao không tự dùng?"

Hồng Hương mất kiên nhẫn với Dương: "Ta hỏi ngươi, ngươi có làm chuyện đó bao giờ chưa?"

Dương gật đầu: "Có! Thì sao?"

"Vậy ngươi làm một mình sướng hơn hay làm với người khác sướng hơn?"

Dương im miệng, Hồng Hương quay sang hỏi Diễm My: "Cô bé, có muốn trao đổi không? Linh lực Sắc Dục của ngươi đổi lấy linh lực của ta, yên tâm là chỉ có lợi không có hại!"

Thấy My lo lắng nhìn Dương, Hồng Hương trấn an: "Nếu ta có ý xấu thì còn cần lịch sự với các ngươi sao? Như thằng nhóc hôi hám kia ta vả một cái là chết!"

Điều này thì Dương không thể phủ nhận, bằng vào suy đoán của hắn thì cô gái tên Hồng Hương xinh đẹp phi thường này chẳng thể là ai khác ngoài Nữ Thần Sắc Dục.

Sau một hồi phân vân, My nói: "Cháu sẽ làm, nhưng cô phải thề để cho hai người họ trở ra an toàn!"

1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 136: Hắn
Quay lại: Chương 134: Chìa Khóa

Danh sách chương
Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
Chương 52: Hồng Ảnh
Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
Chương 56: Vy Ái
Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Chương 60: Thạch Thần Sư
Chương 61: Thệ Ước
Chương 62: Chiến Tướng
Chương 63: Sắc Màu Của Gió
Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Chương 68: Khách Lạ
Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
Chương 70: Vết Nứt
Chương 71: Sư Đồ Hợp
Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Chương 73: Tư Cách
Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Chương 80: Thôn Thực
Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Chương 83: Sắc Dục
Chương 84: Súc Vật
Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
Chương 87: Lôi - Phong - Ám
Chương 88: Chiến Mộc Tinh
Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
Chương 90: Bích Diệp
Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Chương 92
Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Chương 94: Tân Nương
Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
Chương 96: Nhật Nguyệt
Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.007317