Khi mà trong lòng những người được tận mắt chứng kiến khoảnh khắc phi thường còn đang ngập tràn sóng gió, thì từ nơi chiến trường trên miệng núi lửa Phẫn Nộ, gã khổng lồ Đại Ân bắt đầu điên cuồng gào thét trong khi cơ thể gã dần trở lại kích cỡ bình thường.
Từ nơi lồng ngực bị Thiên Kiếm Ảnh xuyên qua xuất hiện một chuỗi rạn nứt, Đại Ân quỳ trên dung nham, hai tay ôm lấy ngực điên cuồng gào rú, cố gắng ngăn cản sự tan vỡ của phong ấn đã giam cầm Đại Đức suốt hàng ngàn năm qua.
Nhưng làm sao có thể ngăn lại được nữa, Đại Ân biết rõ điều này nên sau một hồi không cam tâm, hắn đưa ánh mắt điên cuồng nhìn về phía Dương.
"THẰNG CHÓ KHỐN NẠN!"
Đại Ân gầm lên, linh hồn hắn bắt đầu bị đẩy khỏi xác Đại Đức, liền lướt thẳng đến Dương hòng ra tay trả thù...
Nhưng linh hồn Đại Ân bị níu lại ngay khi vừa rời xác không bao xa. Người tóm hắn không ai khác chính là Đại Đức sau khi đã lấy lại thân xác.
"ĐẠI ÂN!"
Đại Đức gầm lên, tiếng gầm còn lớn hơn, phẫn nộ hơn xa tiếng gầm của Đại Ân dành cho Dương.
"NGÀY ĐÓ, TA VÌ NỂ TÌNH ANH EM MÀ THA MẠNG CHO NGƯƠI! VẬY MÀ NGƯƠI NỠ RA TAY ÁM TOÁN ĐỂ CHIẾM ĐOẠT CƠ THỂ TA!"
Vừa gầm thét, nước mắt vừa tuôn ràn rụa trên gương mặt vị tướng kiêu hùng một thời của Khổng Nhân tộc.
"DÙNG CƠ THỂ TA ĐỂ GIẾT HẠI BẠN BÈ TA, ÂM MƯU CHIẾM ĐOẠT NGƯỜI TA YÊU, HỦY DIỆT TỘC LOÀI CỦA TA, LÀM VẬY NGƯƠI THẤY VUI SAO?"
Mất đi cơ thể, dù linh hồn còn toàn vẹn cũng không thể phát huy toàn bộ uy lực, Đại Ân đang sợ hãi nhưng khi thấy nét mặt thống khổ tận cùng của Đại Đức, liền cười lên độc địa: "Ha ha... Ha ha ha... Rất... vô cùng sảng khoái! Khiến mày đau đớn trong bất lực là ước mơ của tao từ thuở bé rồi!"
Đại Đức gầm lên: "TẠI SAO!"
Đại Ân gầm to không kém: "TẠI VÌ TAO KHÔNG HIỂU TẠI SAO TAO LUÔN LUÔN THUA MÀY! TÀI NĂNG TAO CÓ THUA MÀY SAO? NỖ LỰC TAO CÓ THUA MÀY SAO? TẠI SAO TẤT CẢ DANH VỌNG, TẤT CẢ KINH NGƯỠNG ĐỀU DÀNH CHO MÀY? NGAY CẢ NỮ HOÀNG, NGƯỜI TAO TÔN THỜ VÀ MƠ TƯỞNG CŨNG DÀNH TÌNH YÊU CHO MÀY!"
Đại Đức xuống giọng, nhưng lời nói lại đầy hùng hồn: "Tại vì mày tham lam! Tao nỗ lực vì cống hiến, còn mày nỗ lực vì danh vọng, tao kết giao để tìm tình thân, còn mày kết giao để tìm sự kính ngưỡng! Nữ hoàng ư? Ngày xưa, người nàng chú ý là mày!"
Câu nói cuối như một đòn chí mạng giáng thẳng vào linh hồn Đại Ân, hắn trợn mắt nhìn Đại Đức như muốn nghe Đại Đức lặp lại câu cuối.
Thấy Đại Ân kinh ngạc lẫn khó tin, Đại Đức nói tiếp: "Ban đầu Đại Liên không hề chú ý đến tao, bởi nàng cho rằng tao không có khuyết điểm khiến nàng cảm thấy xa vời, còn mày lại có sự ranh mãnh khiến nàng cảm thấy đáng ghét, nhưng chính sự đáng ghét này khiến nàng tò mò về mày."
"Nhưng mày thì sao? Bề ngoài thì lắm chiêu nhiều trò ra vẻ si tình để chiếm đoạt trái tim nàng, nhưng phía sau lại ăn chơi đàn điếm với những ả đàn bà khác, mày tưởng nàng không biết sao! Tao có khuyên mày chưa! Mày trả lời tao như thế nào!"
"Đạo đức giả! Mày đáp lại tao như vậy đó! Đại Liên thất vọng về mày, tao cũng thất vọng về mày! Chính những lần tâm sự đồng cảm đã mang chúng ta đến gần nhau... Lỗi là do ai? Mày nói đi!"
"CÂM MIỆNG!" Đại Ân gầm lên, đau đớn dường như tăng lên gấp đôi, hóa ra người phụ nữ mà hắn khao khát vốn có thể đã thuộc về hắn...
Trách ai đây? Ích kỷ, nên không thể tự trách bản thân mình, Đại Ân dồn mọi tội lỗi cho người em trai ruột thịt: "LÀ TẠI MÀY! TẠI MÀY MÀ TAO MẤT ĐẠI LIÊN, TẠI MÀY MÀ TAO THÙ HẬN, TẠI MÀY MÀ TAO LẦM ĐƯỜNG!"
Vừa điên cuồng đỗ lỗi, Đại Ân vừa dùng linh lực gọi hồ dung nham đang sôi sục cuộn lại tạo thành một cột dung nham khổng lồ bắn lên từ dưới chân Đại Đức. Nhưng linh lực đơn thuần không thể nào mạnh mẽ bằng linh lực kết hợp với thể lực, Đại Đức giơ tay lên cao rồi đấm mạnh xuống làm cột dung nham vừa thành hình đã bị đánh tan, tạo ra một chấn động nghiêng trời lệch đất. Cú đấm cũng tạo đà cho Đại Đức lao về phía Đại Ân đang quay đầu bỏ chạy...
"Không! Tha cho anh! Anh là anh ruột của em! Anh biết sai rồi!" Trong bước đường cùng, Đại Ân đổi sắc van lơn.
"Tao tha cho mày..."
Tiếng nói của Đại Đức làm Đại Ân mừng rỡ, nhưng lại biến sắc khi nghe tiếp câu sau: "Nhưng vong linh của những người chết trong tay mày thì không tha cho mày!"
Một đấm khủng khiếp tống thẳng vào lưng khiến linh hồn Đại Ân kêu gào đau đớn, Đại Đức thoắt cái đã tiến đến trước mặt Đại Ân và tung thêm một đấm thẳng vào mặt tên này, sau đó là liên tục hàng trăm cú đấm từ mọi phía, mỗi cú đấm là một lần tưởng niệm của Đại Đức về một người thân bị Đại Ân sát hại.
Linh hồn Đại Ân giờ đã hồn không ra hồn...
"Cuối cùng, ta đấm thay cho Đại Liên!"
Đại Đức từ trên cao bắn xuống, nắm đấm nổi đầy gân xanh tung thẳng vào đỉnh đầu Đại Ân.
Có tiếng va chạm khủng khiếp nhưng rất khó diễn tả vì là va chạm với linh hồn. Linh hồn Đại Ân gầm thêm một tiếng cuối cùng rồi bắt đầu tan ra thành từng mảnh nhỏ rồi biến mất...
Dương, Sùng Hạo và Hoài Bão đang nằm bên miệng núi và được Thánh Gióng dùng chút linh lực ít ỏi bảo bọc khỏi dung nham.
"Kết thúc rồi..." Dương thở phào nhẹ nhõm, hô hấp khó dần và toàn thân đau đớn.
Sùng Hạo và Hoài Bão cùng gượng ngồi dậy và gọi hai món Thần Bảo trở về tay. Hoài Bão còn đỡ, Sùng Hạo mặt xanh mét chụp lấy và cảm nhận mối liên kết giữa mình và Thuận Thiên kiếm, sau đó thở phào nhẹ nhõm vì cảm nhận được sự liên kết giữa thần kiếm và bản thân vẫn còn nguyên vẹn rồi lại nhìn Dương bằng ánh mắt săm soi tò mò.
Còn trong lòng Hoài Bão, lão sư phụ cảm thán: "Đây giống như không còn thuộc về phạm trù Thiên Phú nữa rồi... Ta nghĩ... hắn... chính là Trời!"
Hoài Bão đang trầm tư, chợt bị Dương níu quần và cất tiếng rên rỉ làm hắn giật cả mình: "Ê! Bán cho viên Thánh đan coi!"
Hoài Bão quát: "Ngươi nghĩ Thánh Đan là bò viên à? Ta có mỗi một viên phòng thân! Tiên đan có lấy không?"
"Cũng được... Cho ta 50 viên..."
"Mỗi viên 10 tỷ!" Hoài Bão hét giá.
"Cổ nè cắt đi!"
"Hắn không cắt thì ngươi cũng tự chết!" Sùng Hạo chen vào, sau đó nói thêm: "Nể tình bán rẻ hắn đi, mỗi viên 1 triệu được rồi... Sẵn bán ta 50 viên luôn..."
"Tưởng gì..." Dương và Hoài Bão đồng thanh nói.
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
Từ nơi lồng ngực bị Thiên Kiếm Ảnh xuyên qua xuất hiện một chuỗi rạn nứt, Đại Ân quỳ trên dung nham, hai tay ôm lấy ngực điên cuồng gào rú, cố gắng ngăn cản sự tan vỡ của phong ấn đã giam cầm Đại Đức suốt hàng ngàn năm qua.
Nhưng làm sao có thể ngăn lại được nữa, Đại Ân biết rõ điều này nên sau một hồi không cam tâm, hắn đưa ánh mắt điên cuồng nhìn về phía Dương.
"THẰNG CHÓ KHỐN NẠN!"
Đại Ân gầm lên, linh hồn hắn bắt đầu bị đẩy khỏi xác Đại Đức, liền lướt thẳng đến Dương hòng ra tay trả thù...
Nhưng linh hồn Đại Ân bị níu lại ngay khi vừa rời xác không bao xa. Người tóm hắn không ai khác chính là Đại Đức sau khi đã lấy lại thân xác.
"ĐẠI ÂN!"
Đại Đức gầm lên, tiếng gầm còn lớn hơn, phẫn nộ hơn xa tiếng gầm của Đại Ân dành cho Dương.
"NGÀY ĐÓ, TA VÌ NỂ TÌNH ANH EM MÀ THA MẠNG CHO NGƯƠI! VẬY MÀ NGƯƠI NỠ RA TAY ÁM TOÁN ĐỂ CHIẾM ĐOẠT CƠ THỂ TA!"
Vừa gầm thét, nước mắt vừa tuôn ràn rụa trên gương mặt vị tướng kiêu hùng một thời của Khổng Nhân tộc.
"DÙNG CƠ THỂ TA ĐỂ GIẾT HẠI BẠN BÈ TA, ÂM MƯU CHIẾM ĐOẠT NGƯỜI TA YÊU, HỦY DIỆT TỘC LOÀI CỦA TA, LÀM VẬY NGƯƠI THẤY VUI SAO?"
Mất đi cơ thể, dù linh hồn còn toàn vẹn cũng không thể phát huy toàn bộ uy lực, Đại Ân đang sợ hãi nhưng khi thấy nét mặt thống khổ tận cùng của Đại Đức, liền cười lên độc địa: "Ha ha... Ha ha ha... Rất... vô cùng sảng khoái! Khiến mày đau đớn trong bất lực là ước mơ của tao từ thuở bé rồi!"
Đại Đức gầm lên: "TẠI SAO!"
Đại Ân gầm to không kém: "TẠI VÌ TAO KHÔNG HIỂU TẠI SAO TAO LUÔN LUÔN THUA MÀY! TÀI NĂNG TAO CÓ THUA MÀY SAO? NỖ LỰC TAO CÓ THUA MÀY SAO? TẠI SAO TẤT CẢ DANH VỌNG, TẤT CẢ KINH NGƯỠNG ĐỀU DÀNH CHO MÀY? NGAY CẢ NỮ HOÀNG, NGƯỜI TAO TÔN THỜ VÀ MƠ TƯỞNG CŨNG DÀNH TÌNH YÊU CHO MÀY!"
Đại Đức xuống giọng, nhưng lời nói lại đầy hùng hồn: "Tại vì mày tham lam! Tao nỗ lực vì cống hiến, còn mày nỗ lực vì danh vọng, tao kết giao để tìm tình thân, còn mày kết giao để tìm sự kính ngưỡng! Nữ hoàng ư? Ngày xưa, người nàng chú ý là mày!"
Câu nói cuối như một đòn chí mạng giáng thẳng vào linh hồn Đại Ân, hắn trợn mắt nhìn Đại Đức như muốn nghe Đại Đức lặp lại câu cuối.
Thấy Đại Ân kinh ngạc lẫn khó tin, Đại Đức nói tiếp: "Ban đầu Đại Liên không hề chú ý đến tao, bởi nàng cho rằng tao không có khuyết điểm khiến nàng cảm thấy xa vời, còn mày lại có sự ranh mãnh khiến nàng cảm thấy đáng ghét, nhưng chính sự đáng ghét này khiến nàng tò mò về mày."
"Nhưng mày thì sao? Bề ngoài thì lắm chiêu nhiều trò ra vẻ si tình để chiếm đoạt trái tim nàng, nhưng phía sau lại ăn chơi đàn điếm với những ả đàn bà khác, mày tưởng nàng không biết sao! Tao có khuyên mày chưa! Mày trả lời tao như thế nào!"
"Đạo đức giả! Mày đáp lại tao như vậy đó! Đại Liên thất vọng về mày, tao cũng thất vọng về mày! Chính những lần tâm sự đồng cảm đã mang chúng ta đến gần nhau... Lỗi là do ai? Mày nói đi!"
"CÂM MIỆNG!" Đại Ân gầm lên, đau đớn dường như tăng lên gấp đôi, hóa ra người phụ nữ mà hắn khao khát vốn có thể đã thuộc về hắn...
Trách ai đây? Ích kỷ, nên không thể tự trách bản thân mình, Đại Ân dồn mọi tội lỗi cho người em trai ruột thịt: "LÀ TẠI MÀY! TẠI MÀY MÀ TAO MẤT ĐẠI LIÊN, TẠI MÀY MÀ TAO THÙ HẬN, TẠI MÀY MÀ TAO LẦM ĐƯỜNG!"
Vừa điên cuồng đỗ lỗi, Đại Ân vừa dùng linh lực gọi hồ dung nham đang sôi sục cuộn lại tạo thành một cột dung nham khổng lồ bắn lên từ dưới chân Đại Đức. Nhưng linh lực đơn thuần không thể nào mạnh mẽ bằng linh lực kết hợp với thể lực, Đại Đức giơ tay lên cao rồi đấm mạnh xuống làm cột dung nham vừa thành hình đã bị đánh tan, tạo ra một chấn động nghiêng trời lệch đất. Cú đấm cũng tạo đà cho Đại Đức lao về phía Đại Ân đang quay đầu bỏ chạy...
"Không! Tha cho anh! Anh là anh ruột của em! Anh biết sai rồi!" Trong bước đường cùng, Đại Ân đổi sắc van lơn.
"Tao tha cho mày..."
Tiếng nói của Đại Đức làm Đại Ân mừng rỡ, nhưng lại biến sắc khi nghe tiếp câu sau: "Nhưng vong linh của những người chết trong tay mày thì không tha cho mày!"
Một đấm khủng khiếp tống thẳng vào lưng khiến linh hồn Đại Ân kêu gào đau đớn, Đại Đức thoắt cái đã tiến đến trước mặt Đại Ân và tung thêm một đấm thẳng vào mặt tên này, sau đó là liên tục hàng trăm cú đấm từ mọi phía, mỗi cú đấm là một lần tưởng niệm của Đại Đức về một người thân bị Đại Ân sát hại.
Linh hồn Đại Ân giờ đã hồn không ra hồn...
"Cuối cùng, ta đấm thay cho Đại Liên!"
Đại Đức từ trên cao bắn xuống, nắm đấm nổi đầy gân xanh tung thẳng vào đỉnh đầu Đại Ân.
Có tiếng va chạm khủng khiếp nhưng rất khó diễn tả vì là va chạm với linh hồn. Linh hồn Đại Ân gầm thêm một tiếng cuối cùng rồi bắt đầu tan ra thành từng mảnh nhỏ rồi biến mất...
Dương, Sùng Hạo và Hoài Bão đang nằm bên miệng núi và được Thánh Gióng dùng chút linh lực ít ỏi bảo bọc khỏi dung nham.
"Kết thúc rồi..." Dương thở phào nhẹ nhõm, hô hấp khó dần và toàn thân đau đớn.
Sùng Hạo và Hoài Bão cùng gượng ngồi dậy và gọi hai món Thần Bảo trở về tay. Hoài Bão còn đỡ, Sùng Hạo mặt xanh mét chụp lấy và cảm nhận mối liên kết giữa mình và Thuận Thiên kiếm, sau đó thở phào nhẹ nhõm vì cảm nhận được sự liên kết giữa thần kiếm và bản thân vẫn còn nguyên vẹn rồi lại nhìn Dương bằng ánh mắt săm soi tò mò.
Còn trong lòng Hoài Bão, lão sư phụ cảm thán: "Đây giống như không còn thuộc về phạm trù Thiên Phú nữa rồi... Ta nghĩ... hắn... chính là Trời!"
Hoài Bão đang trầm tư, chợt bị Dương níu quần và cất tiếng rên rỉ làm hắn giật cả mình: "Ê! Bán cho viên Thánh đan coi!"
Hoài Bão quát: "Ngươi nghĩ Thánh Đan là bò viên à? Ta có mỗi một viên phòng thân! Tiên đan có lấy không?"
"Cũng được... Cho ta 50 viên..."
"Mỗi viên 10 tỷ!" Hoài Bão hét giá.
"Cổ nè cắt đi!"
"Hắn không cắt thì ngươi cũng tự chết!" Sùng Hạo chen vào, sau đó nói thêm: "Nể tình bán rẻ hắn đi, mỗi viên 1 triệu được rồi... Sẵn bán ta 50 viên luôn..."
"Tưởng gì..." Dương và Hoài Bão đồng thanh nói.
Đọc tiếp: Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Quay lại: Chương 127: Thống Trị
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo

