XtGem Forum catalog

Chương 128: Sinh Mệnh


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 147
Nhưng cuộc giao dịch không tưởng nhanh chóng thất bại, bởi Đại Đức sau một hồi tưởng niệm đã lau nước mắt và lướt đến chỗ Dương.

Nhưng vừa mới lau khô nước mắt, mặt Đại Đức lại lần nữa ràn rụa, ông quỳ trước ba người Dương, Bão, Hạo và liên tục dập đầu: "Cảm ơn... Cảm ơn các vị đã giúp ta trã được thù cho dân tộc... Cảm ơn..."

Dương cười mà như khóc: "Không cần phải cảm ơn đâu... Làm ơn... cứu cháu..."

Đại Đức sực nhớ, liền tiến đến xem xét thương tích thảm hại của Dương rồi đặt tay lên trán hắn, đưa linh lực cấp Cực Hạn Chúa Tể vào để chữa trị. Đương nhiên là khả năng chữa trị cơ thể của Linh Đế hay Chúa Tể đều không thể sánh bằng khả năng chữa trị cơ thể của linh lực hệ Sinh Mệnh, nhưng bù lại, linh lực của Đại Đức hiện tại đã chạm ngưỡng của Thần nên cũng đủ giúp Dương duy trì sự sống và khôi phục được một phần những thương tích chí mạng nơi vùng bụng.

Sau khi chữa thương cho Dương và tiếp tế một phần linh lực cho Sùng Hạo và Hoài Bão, Đại Đức gọi: "Gióng lại đây ta truyền chút linh lực cho cậu!"

Lúc này Dương mới nhận ra Thánh Gióng đang lượn lờ loanh quanh để thu nhặt những mảnh vỡ của Thiên Vương giáp. Và khán giả cũng nhờ tiếng gọi của Đại Đức mà biết tàn hồn bí ẩn kia tên là Gióng...

"Gióng? Thiên Vương giáp? Đó là Phù Đổng Thiên Vương?"

"Hình như là vậy, còn bộ giáp khi nãy chính là Thiên Vương giáp, hóa ra nó đã hỏng từ trước! Quả nhiên Việt Hồn hội điếm thúi này giở trò!"

Nhận ra mình bị lừa nhưng không còn ai có tâm trí để giận, bởi nhờ trò lừa của Việt Hồn hội mà họ được chứng kiến một cuộc chiến dữ dội trên một vùng đất lịch sử... Và trên hết, là những khoảnh khắc phi thường của những thiên tài phi thường...

***

Sau khi Thánh Gióng thu dọn những mảnh giáp vỡ, bọn Dương, Hạo, Bão cũng đến lúc phải ra về, nhưng tất cả cổng ra vào đã bị vô hiệu nên cả bọn chỉ còn cách tiến đến lâu đài bên dưới vực Vô Hồn.

Về đến, Đại Đức lập tức xuống căn hầm nơi nữ hoàng Đại Liên đặt lên mình lời nguyền Vọng Phu.

Người đàn ông đứng lặng trước bóng hình người yêu...

Lòng gã tan nát, muốn hôn nàng để lần nữa được ngắm nhìn nụ cười xinh đẹp, để lần nữa được ôm ấp cơ thể dịu dàng...

Nhưng nếu làm vậy, cũng là đưa tiễn nàng về với cát bụi vô hồn...

Nhưng lại nhưng, nàng tự nguyện chỉ để được gặp lại hắn một lần, chẳng lẽ lại bắt nàng tiếp tục đợi chờ trong vô vọng...

Và gã dứt khoát, hướng bờ môi khô cằn...

"Đừng!"

Nghe tiếng Dương vội vàng can ngăn, Đại Đức không quay lại nhìn vì gương mặt đã ngập trong nước mắt, gã hỏi: "Tại sao?"

"Vẫn còn cách khác để phá giải Vọng Phu!"

Gương mặt đau khổ của Đại Đức chợt bừng lên hy vọng: "Làm cách nào? Mau nói đi!"

Dương nói: "Nhờ Đại Ân đột phá thất bại mà cơ thể ngài hiện tại đã trở thành cơ thể Bán Thần..."

"Đúng vậy, rồi sao?"

"Nhờ vậy mà có thể sống được nhiều nghìn năm, theo cháu đoán thì chắc còn được khoảng 3000 năm nữa?"

"Đúng vậy, nếu ta không thể đột phá thì tối đa là khoảng hơn 3000 năm nữa..."

Dương nói tiếp: "Còn nữ hoàng cũng Vọng Phu trong khoảng 3000 năm. Vậy nếu chuyển 3000 năm sinh mệnh của ngài cho 3000 năm Vọng Phu của nữ hoàng thì hai người sẽ có thể sống bên nhau thêm vài năm nữa..."

Đại Đức mừng như điên: "Đúng rồi! Tại sao ta không nghĩ ra! Nhưng mà... làm sao có thể chuyển được..."

Dương đáp: "Cháu biết một người có thể làm được! Nữ Thần Sinh Mệnh!"

Như có ánh sáng rọi vào tăm tối, Đại Đức bừng tỉnh khỏi cơn đau rồi lần nữa quỳ xuống trước mặt Dương, chân thành nói: "Cậu đã liều mạng cứu ta khỏi phong ấn, giờ lại giúp ta tìm con đường cứu mạng người ta yêu... Ơn nghĩa này ta làm sao có thể đền đáp..."

Dương đỡ Đại Đức dậy và đáp: "Ngài không cần phải đền đáp, cháu làm vậy chỉ vì bị Vọng Phu làm cho cảm động thôi..."

Bị chiêu thả con tép bắt con tôm của Dương làm cho cảm động không nói nên lời, Đại Đức khóc như mưa mà không hề biết rằng, trong đầu Dương, kết thân với một Bán Thần đã là phần thưởng tuyệt vời nhất dành cho hắn.

Lúc này, Hoài Bão đột nhiên chạy xuống gọi: "Đại Đức, ngài mau ngăn cản Thánh Gióng..."

Cả bọn vội chạy lên, thấy Gióng đang vận một linh thuật gì đó nhưng bị Sùng Hạo kịch liệt ngăn cản, Thiên Vương giáp đã được hàn gắn thành hình bộ giáp trên bàn.

"Ngài định làm gì vậy? Tự kết liễu mình để khôi phục linh trí cho bộ giáp sao?" Dương hỏi.

Thánh Gióng im lặng không đáp.

Dương nói tiếp: "Ngài nói cháu là truyền nhân của người tạo ra bộ giáp, vậy ngài có tin không nếu cháu nói cháu có thể tái sinh bộ giáp này mà không cần ngài phải hy sinh vô nghĩa?"

"Cụ tổ Võ Phi Trường của cháu lìa đời trước khi hoàn thành bộ giáp, rồi nhờ vào ý chí muốn sáng tạo Thần Bảo mà trở thành linh trí cho bộ giáp. Ngài nghĩ điều này có ý nghĩa gì?"

Thánh Gióng ngẫm nghĩ rồi đáp: "Bộ giáp chưa hoàn thiện... Chỉ trở thành Thần Bảo nhờ vào linh trí..."

"Đúng vậy! Cháu có thể phục chế bộ giáp như ngài đã thấy ở một mảnh giáp. Nên cháu cũng có thể phục chế hoàn toàn bộ giáp, và trong tương lai, cháu tin là cháu sẽ hoàn thiện bộ giáp, hoàn thiện ước mơ của tổ tiên!"

Đứng một bên, Sùng Hạo nhướng mày nghi hoặc: "Sao thằng cô hồn này hôm nay nói chuyện chính khí quá vậy?"

Hoài Bão nhún vai: "Hôm sau lại y như cũ thôi..."

Đại Đức lên tiếng: "Cậu bé nói đúng đấy! Hơn nữa ta còn cần cậu giúp..."

Thánh Gióng đang rưng rưng lệ: "Ngài cần cháu giúp gì?"

Đại Đức đáp: "Nhờ cậu bảo vệ Đại Liên trong thời gian ta ra ngoài tìm kiếm con đường cứu sống nàng..."

Thánh Gióng gật đầu: "Cháu hứa sẽ bảo vệ nữ hoàng cho đến khi ngài về..."

Sau đó Thánh Gióng nhìn sang Dương, lệ ngấn tuôn thành dòng trên tàn hồn mong manh...

Hết chương 128
Đọc tiếp: Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Quay lại: Chương 127: Thống Trị

Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
1 2 3 ... 5 Sau
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000645