Harry lắp bắp:
- C… cái gì? Tôi phải trở lại trường chứ! Niên học sẽ bắt đầu vào ngày một tháng chín. Chỉ vì điều đó mà tôi đã cố chịu đựng. Bạn không biết ở đây như thế nào đâu. Tôi không thuộc về chốn này. Tôi thuộc về thế giới của bạn – Hogwarts.
- Không, không, không bao giờ!
Dobby lắc đầu quầy quậy đến nỗi hai tai nó đập vào nhau. Nó ré lên:
- Harry Potter phải ở lại đây nếu muốn an toàn. Ngài quá vĩ đại, quá cao thượng, không thể để mất đi. Nếu Harry Potter trở lại Hogwarts, ngài sẽ gặp nguy hiểm chết người.
Harry ngạc nhiên:
- Tại sao?
Dobby bỗng nhiên run rẩy, thì thào:
- Harry Potter à, có một âm mưu. Một âm mưu khiến cho bao nhiêu chuyện kinh khủng đã xảy ra tại Hogwarts – học viện pháp thuật và ma thuật – trong năm nay. Thưa ngài, Dobby được biết âm mưu đó hàng tháng rồi. Harry Potter không được tự đút đầu vào chốn nguy hiểm. Thưa ngài, Harry Potter quá quan trọng.
Harry hỏi ngay:
- Những chuyện khủng khiếp đó là gì? Ai âm mưu?
Dobby nuốt nghẹn thành một tiếng tức cười rồi lại điên khùng dộng đầu mình vô tường.
Harry túm cánh tay con gia tinh để ngăn nó lại, khuyên can:
- Thôi, được rồi. Bạn không thể nói với tôi. Tôi hiểu. Nhưng tại sao bạn lại báo trước cho tôi?
Bỗng nhiên một ý nghĩ không thú vị chút nào bật lên trong đầu Harry.
- Khoan đã!… Chuyện này có dính dáng gì đến Vol… xin lỗi… đến Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy?… Có không hả?
Harry vội vã nói thêm khi thấy đầu Dobby lại nghiêng đi một cách lo âu về phía bức tường.
- Bạn chỉ cần lắc đầu hay gật đầu thôi là được rồi.
Dobby từ từ lắc đầu.
- Không… không phải Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy đâu, thưa ngài…
Nhưng đôi mắt của Dobby mở to và nó dường như muốn gởi cho Harry một ám hiệu. Tuy nhiên Harry hoàn toàn không hiểu gì cả.
- Kẻ đó có một người anh, phải không?
Dobby lắc đầu, mắt nó mở to thêm nữa. Harry nói:
- Vậy thì tôi chịu đó, không nghĩ ra nổi kẻ nào còn có cơ gây ra chuyện khủng khiếp ở Hogwarts nữa. Tôi muốn nói, thứ nhất là còn có thầy Dumbledore… bạn biết thầy Dumbledore mà, phải không? Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Online . com
Dobby cúi đầu xuống:
- Cụ Albus Dumbledore là hiệu trưởng vĩ đại nhất mà Hogwarts từng có. Thưa ngài, Dobby biết điều đó. Dobby từng nghĩ rằng quyền lực của cụ Dumbledore ngang ngửa với quyền lực của Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy vào thời kẻ ấy mạnh nhất. Nhưng thưa ngài, có những quyền lực mà cụ Dumbledore không… quyền lực mà không một phù thủy tử tế nào…
Harry không kịp ngăn cản thì Dobby đã nhảy ra khỏi giường, chụp cái đèn để bàn của Harry, rồi tự đập vô đầu mình với những tiếng kêu xé tai.
Ơû lầu dưới bỗng nhiên im bặt. Hai giây sau, Harry nghe tim mình đánh lô tô và nghe tiếng bước chân của dượng Vernon đi tới hành lang:
- Chắc là Dursley lại quên tắt truyền hình, thằng oắt con ấy.
- Mau lên! Trốn vô tủ!
Harry quýnh quáng nhét Dobby vô tủ quần áo, đóng cửa lại, và quăng mình lên giường, vừa lúc nắm cửa ra vào phòng nó bị vặn mở.
Gương mặt dượng Vernon kề sát mặt Harry, từng tiếng nói của dượng phát ra qua kẽ răng nghiến chặt:
- Mày-đang-làm-cái-quỷ-gì-vậy? Mày vừa làm hỏng cái kết hay ho của câu chuyện tiếu lâm về tay chơi gôn Nhật Bản của tao… Còn gây thêm một tiếng ồn ào nào nữa thì mày sẽ hốit iếc là đã được sinh ra đời, nghe không oắt con!
Dượng dậm bước ra khỏi phòng. Harry vừa run vừa thả Dobby ra khỏi tủ. Nó nói:
- Thấy ở đây là như thế nào chưa? Thấy tại sao tôi phải trở về Hogwarts không? Đó là nơi duy nhất mà tôi có… Ừ, tôi nghĩ tôi có bạn.
Dobby châm chọc:
- Những người bạn thậm chí không thèm viết thư cho Harry Potter ư?
- Tôi mong là họ chỉ… À mà này,…
Harry chợt ngây người ra:
- Làm sao bạn biết các bạn tôi không hề viết thư cho tôi?
Dobby lúng túng:
- Harry Potter đừng có giận dữ với Dobby. Dobby làm điều đó vì…
- Mi đã ngăn chẵn thư từ của ta hả?
Con gia tinh nhanh nhẹn lùi ra khỏi tầm tay của Harry, nói:
- Thưa ngài, Dobby giữ chúng ở đây nè.
Nó rút ra một bó phong bì dày từ trong cái áo gối nó đang mặc. Harry có thể nhận ra nét chữ ngay ngắn của Hermione, nét chữ ngoằn ngèo lộn xộn của Ron, có cả một tờ giấy ghi nghệch ngoạc trông như là tác phẩm của người giữ khóa ở Hogwarts: bác Hagrid.
Dobby lo lắng chớp mắt nhìn lên Harry:
- Harry Potter không nên tức giận… Dobby hy vọng… nếu Harry Potter tưởng bạn bè đã quên mình… Harry Potter có thể sẽ không muốn trở về trường nữa…
Harry không thèm nghe thêm, nó nhào tới chụp những lá thư, nhưng Dobby nhảy ra khỏi tầm tay nó.
- Thưa ngài, Harry Potter sẽ nhận được những bức thư này, nếu hứa với Dobby là Harry Potter sẽ không trở về Hogwarts nữa. Ôi, đó là một hiểm họa mà ngài không nên đối đầu! Xin ngài hãy hứa không trở lại đó nữa!
Harry tức giận nói:
- Không. Đưa tôi mấy bức thư của bạn tôi đã!
Con gia tinh buồn bã nói:
… Dobby vọt tới cửa, mở ra, và phóng xuống cầu thang. Harry phóng theo sau con gia tinh.
- Vậy là Harry Potter không cho Dobby một sự lựa chọn nào khác.
Trước khi Harry kịp phản ứng, Dobby vọt tới cửa, mở ra, và phóng xuống cầu thang. Harry phóng theo sau con gia tinh, cố gắng không gây ra một tiếng ồn, miệng khô đắng, bao tử lộn tùng phèo. Nó nhảy qua sáu bậc cuối cùng của cầu thang, đáp xuống tấm thảm nhẹ nhàng như một con mèo, nhìn quanh tìm Dobby. Tiếng của dượng Vernon vang ra từ phòng ăn.
- … ông Mason, xin ông kể cho Petunia câu chuyện buồn cười về mấy gã thợ cầu cống Mỹ. Bả tha thiết muốn nghe…
Harry chạy qua hành lang vô nhà bếp, cảm thấy ruột gan mình tiêu hết rồi.
Cái bánh tráng miệng vĩ đại của dì Petunia với cả núi kem và bông đường đang bay lơ lửng gần trần nhà. Dobby thì núp trong một góc trên đầu tủ chén. Harry nghẹn ngào:
- Đừng! Xin… đừng giết tôi…
- Harry Potter phải nói là ngài sẽ không trở lại trường nữa…
- Dobby, làm ơn…
- Ngài nói đi…
- Tôi không thể…
Dobby ném cho Harry một cái nhìn bi thảm.
- Vậy thì Dobby phải làm, vì chính lợi ích của Harry Potter, thưa ngài.
Cái bánh rớt xuống sàn gây một tiếng vang đứng tim. Kem bắn tung tóe lên tường và cửa sổ khi dĩa bánh vỡ tan. Và vút một cái như roi quất, Dobby tan biến.
Danh sách chương
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2 - LỜI CẢNH CÁO CỦA DOBBY
CHƯƠNG 3 - TRANG TRẠI BURROW
CHƯƠNG 4 - PHÚ QUÍ VÀ CƠ HÀN
CHƯƠNG 5 - CÂY LIỄU ROI
CHƯƠNG 6 - GILDEROY LOCKHART
CHƯƠNG 7 - MÁU BÙN VÀ NHỮNG TIẾNG THÌ THẦM
CHƯƠNG 8 - TIỆC TỬ NHẬT
CHƯƠNG 9 - THÔNG ĐIỆP TRÊN TƯỜNG
CHƯƠNG 10 - TRÁI BLUDGER TAI QUÁI
CHƯƠNG 11 - CÂU LẠC BỘ ĐẤU TAY ĐÔI
CHƯƠNG 12 - MÓN THUỐC ĐA DỊCH
CHƯƠNG 13 - CUỐN NHẬT KÝ CỰC KỲ BÍ MẬT
CHƯƠNG 14 - CORNELIUS FUDGE
CHƯƠNG 15 - ARAGOG
CHƯƠNG 16 - PHÒNG CHỨA BÍ MẬT
CHƯƠNG 17 - NGƯỜI KẾ VỊ SLYTHERIN
CHƯƠNG 18 - PHẦN THƯỞNG CHO DOBBY
- C… cái gì? Tôi phải trở lại trường chứ! Niên học sẽ bắt đầu vào ngày một tháng chín. Chỉ vì điều đó mà tôi đã cố chịu đựng. Bạn không biết ở đây như thế nào đâu. Tôi không thuộc về chốn này. Tôi thuộc về thế giới của bạn – Hogwarts.
- Không, không, không bao giờ!
Dobby lắc đầu quầy quậy đến nỗi hai tai nó đập vào nhau. Nó ré lên:
- Harry Potter phải ở lại đây nếu muốn an toàn. Ngài quá vĩ đại, quá cao thượng, không thể để mất đi. Nếu Harry Potter trở lại Hogwarts, ngài sẽ gặp nguy hiểm chết người.
Harry ngạc nhiên:
- Tại sao?
Dobby bỗng nhiên run rẩy, thì thào:
- Harry Potter à, có một âm mưu. Một âm mưu khiến cho bao nhiêu chuyện kinh khủng đã xảy ra tại Hogwarts – học viện pháp thuật và ma thuật – trong năm nay. Thưa ngài, Dobby được biết âm mưu đó hàng tháng rồi. Harry Potter không được tự đút đầu vào chốn nguy hiểm. Thưa ngài, Harry Potter quá quan trọng.
Harry hỏi ngay:
- Những chuyện khủng khiếp đó là gì? Ai âm mưu?
Dobby nuốt nghẹn thành một tiếng tức cười rồi lại điên khùng dộng đầu mình vô tường.
Harry túm cánh tay con gia tinh để ngăn nó lại, khuyên can:
- Thôi, được rồi. Bạn không thể nói với tôi. Tôi hiểu. Nhưng tại sao bạn lại báo trước cho tôi?
Bỗng nhiên một ý nghĩ không thú vị chút nào bật lên trong đầu Harry.
- Khoan đã!… Chuyện này có dính dáng gì đến Vol… xin lỗi… đến Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy?… Có không hả?
Harry vội vã nói thêm khi thấy đầu Dobby lại nghiêng đi một cách lo âu về phía bức tường.
- Bạn chỉ cần lắc đầu hay gật đầu thôi là được rồi.
Dobby từ từ lắc đầu.
- Không… không phải Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy đâu, thưa ngài…
Nhưng đôi mắt của Dobby mở to và nó dường như muốn gởi cho Harry một ám hiệu. Tuy nhiên Harry hoàn toàn không hiểu gì cả.
- Kẻ đó có một người anh, phải không?
Dobby lắc đầu, mắt nó mở to thêm nữa. Harry nói:
- Vậy thì tôi chịu đó, không nghĩ ra nổi kẻ nào còn có cơ gây ra chuyện khủng khiếp ở Hogwarts nữa. Tôi muốn nói, thứ nhất là còn có thầy Dumbledore… bạn biết thầy Dumbledore mà, phải không? Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Online . com
Dobby cúi đầu xuống:
- Cụ Albus Dumbledore là hiệu trưởng vĩ đại nhất mà Hogwarts từng có. Thưa ngài, Dobby biết điều đó. Dobby từng nghĩ rằng quyền lực của cụ Dumbledore ngang ngửa với quyền lực của Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy vào thời kẻ ấy mạnh nhất. Nhưng thưa ngài, có những quyền lực mà cụ Dumbledore không… quyền lực mà không một phù thủy tử tế nào…
Harry không kịp ngăn cản thì Dobby đã nhảy ra khỏi giường, chụp cái đèn để bàn của Harry, rồi tự đập vô đầu mình với những tiếng kêu xé tai.
Ơû lầu dưới bỗng nhiên im bặt. Hai giây sau, Harry nghe tim mình đánh lô tô và nghe tiếng bước chân của dượng Vernon đi tới hành lang:
- Chắc là Dursley lại quên tắt truyền hình, thằng oắt con ấy.
- Mau lên! Trốn vô tủ!
Harry quýnh quáng nhét Dobby vô tủ quần áo, đóng cửa lại, và quăng mình lên giường, vừa lúc nắm cửa ra vào phòng nó bị vặn mở.
Gương mặt dượng Vernon kề sát mặt Harry, từng tiếng nói của dượng phát ra qua kẽ răng nghiến chặt:
- Mày-đang-làm-cái-quỷ-gì-vậy? Mày vừa làm hỏng cái kết hay ho của câu chuyện tiếu lâm về tay chơi gôn Nhật Bản của tao… Còn gây thêm một tiếng ồn ào nào nữa thì mày sẽ hốit iếc là đã được sinh ra đời, nghe không oắt con!
Dượng dậm bước ra khỏi phòng. Harry vừa run vừa thả Dobby ra khỏi tủ. Nó nói:
- Thấy ở đây là như thế nào chưa? Thấy tại sao tôi phải trở về Hogwarts không? Đó là nơi duy nhất mà tôi có… Ừ, tôi nghĩ tôi có bạn.
Dobby châm chọc:
- Những người bạn thậm chí không thèm viết thư cho Harry Potter ư?
- Tôi mong là họ chỉ… À mà này,…
Harry chợt ngây người ra:
- Làm sao bạn biết các bạn tôi không hề viết thư cho tôi?
Dobby lúng túng:
- Harry Potter đừng có giận dữ với Dobby. Dobby làm điều đó vì…
- Mi đã ngăn chẵn thư từ của ta hả?
Con gia tinh nhanh nhẹn lùi ra khỏi tầm tay của Harry, nói:
- Thưa ngài, Dobby giữ chúng ở đây nè.
Nó rút ra một bó phong bì dày từ trong cái áo gối nó đang mặc. Harry có thể nhận ra nét chữ ngay ngắn của Hermione, nét chữ ngoằn ngèo lộn xộn của Ron, có cả một tờ giấy ghi nghệch ngoạc trông như là tác phẩm của người giữ khóa ở Hogwarts: bác Hagrid.
Dobby lo lắng chớp mắt nhìn lên Harry:
- Harry Potter không nên tức giận… Dobby hy vọng… nếu Harry Potter tưởng bạn bè đã quên mình… Harry Potter có thể sẽ không muốn trở về trường nữa…
Harry không thèm nghe thêm, nó nhào tới chụp những lá thư, nhưng Dobby nhảy ra khỏi tầm tay nó.
- Thưa ngài, Harry Potter sẽ nhận được những bức thư này, nếu hứa với Dobby là Harry Potter sẽ không trở về Hogwarts nữa. Ôi, đó là một hiểm họa mà ngài không nên đối đầu! Xin ngài hãy hứa không trở lại đó nữa!
Harry tức giận nói:
- Không. Đưa tôi mấy bức thư của bạn tôi đã!
Con gia tinh buồn bã nói:
… Dobby vọt tới cửa, mở ra, và phóng xuống cầu thang. Harry phóng theo sau con gia tinh.
- Vậy là Harry Potter không cho Dobby một sự lựa chọn nào khác.
Trước khi Harry kịp phản ứng, Dobby vọt tới cửa, mở ra, và phóng xuống cầu thang. Harry phóng theo sau con gia tinh, cố gắng không gây ra một tiếng ồn, miệng khô đắng, bao tử lộn tùng phèo. Nó nhảy qua sáu bậc cuối cùng của cầu thang, đáp xuống tấm thảm nhẹ nhàng như một con mèo, nhìn quanh tìm Dobby. Tiếng của dượng Vernon vang ra từ phòng ăn.
- … ông Mason, xin ông kể cho Petunia câu chuyện buồn cười về mấy gã thợ cầu cống Mỹ. Bả tha thiết muốn nghe…
Harry chạy qua hành lang vô nhà bếp, cảm thấy ruột gan mình tiêu hết rồi.
Cái bánh tráng miệng vĩ đại của dì Petunia với cả núi kem và bông đường đang bay lơ lửng gần trần nhà. Dobby thì núp trong một góc trên đầu tủ chén. Harry nghẹn ngào:
- Đừng! Xin… đừng giết tôi…
- Harry Potter phải nói là ngài sẽ không trở lại trường nữa…
- Dobby, làm ơn…
- Ngài nói đi…
- Tôi không thể…
Dobby ném cho Harry một cái nhìn bi thảm.
- Vậy thì Dobby phải làm, vì chính lợi ích của Harry Potter, thưa ngài.
Cái bánh rớt xuống sàn gây một tiếng vang đứng tim. Kem bắn tung tóe lên tường và cửa sổ khi dĩa bánh vỡ tan. Và vút một cái như roi quất, Dobby tan biến.
Đọc tiếp: CHƯƠNG 3 - TRANG TRẠI BURROW
Quay lại: CHƯƠNG 1
Danh sách chương
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2 - LỜI CẢNH CÁO CỦA DOBBY
CHƯƠNG 3 - TRANG TRẠI BURROW
CHƯƠNG 4 - PHÚ QUÍ VÀ CƠ HÀN
CHƯƠNG 5 - CÂY LIỄU ROI
CHƯƠNG 6 - GILDEROY LOCKHART
CHƯƠNG 7 - MÁU BÙN VÀ NHỮNG TIẾNG THÌ THẦM
CHƯƠNG 8 - TIỆC TỬ NHẬT
CHƯƠNG 9 - THÔNG ĐIỆP TRÊN TƯỜNG
CHƯƠNG 10 - TRÁI BLUDGER TAI QUÁI
CHƯƠNG 11 - CÂU LẠC BỘ ĐẤU TAY ĐÔI
CHƯƠNG 12 - MÓN THUỐC ĐA DỊCH
CHƯƠNG 13 - CUỐN NHẬT KÝ CỰC KỲ BÍ MẬT
CHƯƠNG 14 - CORNELIUS FUDGE
CHƯƠNG 15 - ARAGOG
CHƯƠNG 16 - PHÒNG CHỨA BÍ MẬT
CHƯƠNG 17 - NGƯỜI KẾ VỊ SLYTHERIN
CHƯƠNG 18 - PHẦN THƯỞNG CHO DOBBY
