Chiều ngày thứ hai kể từ khi Dương và Hoài Bão đến thung lũng Thề Nguyền, cả hai thiếu niên này nhanh chóng nhận được sự yêu mến, tri ân của đồng bào tộc Đan Lai.
Dương thì hòa đồng vui tính, chế tạo ra nhiều loại dụng cụ sinh hoạt mới mẻ giúp người trong tộc giảm mệt nhọc và tăng hiệu quả làm việc, lại tạo ra những món đồ chơi thú vị dành cho lũ trẻ nên được chúng rất quý mến.
Còn Hoài Bão hiền lành tốt bụng, hắn tổ chức khám chữa bệnh miễn phí cho mọi người, còn mang toàn bộ số đan dược đang có đóng góp cho tủ thuốc của tộc, còn mất một đêm viết ra một quyển sách về đan dược tặng cho vị thầy lang của làng (tất nhiên là dựa vào kiến thức của vị sư phụ uyên bác của hắn).
Hai tên con ông cháu cha này còn viết ra một ít công pháp, võ học để tặng cho tộc Đan Lai, điều này làm tộc trưởng cảm ơn rối rít, thiếu điều muốn quỳ lạy hai ông trời con, bởi vì mỗi bộ công pháp hay võ học các loại đều rất đắt đỏ (nhưng với hai tên Dương và Bão thì như báo cũ trong kho).
Ngoài ra, chiếc nhẫn Thời Không mà Phong Linh Nhi mang về được dùng làm kho dự trữ lương thực dài hạn cho cả tộc, không còn lo cảnh khi thì thừa khi thì thiếu lương thực do thời tiết thất thường hoặc ác thú xâm lược nữa.
Sự có mặt của Dương và Hoài Bão như hai tia nắng bình minh bé nhỏ xua bớt mây mù phủ trên bầu trời tộc Đan Lai suốt hàng trăm năm qua, cả thung lũng Thề Nguyền trở nên tươi vui và lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười đâu đó. Nhưng vẫn có một người đang che giấu nỗi lo âu.
Dương và Bão từ trưa đã rủ nhau lên đồng làm tình... nguyện viên, giúp bà con thu hoạch rau, về ngang thì thấy Phong Linh Nhi đang ngồi chống cằm buồn bã bên bờ suối, hai thằng liền tiến lại ngồi cạnh.
"Sao thế người đẹp?" Dương hỏi.
Phong Linh Nhi thở dài không đáp, Hoài Bão hỏi: "Ngươi lo chuyện Âm Đạo hội?"
"Đúng vậy... ta định đêm nay sẽ bỏ đi để tránh liên lụy mọi người..."
Dương khuyên can: "Bọn chúng đang săn lùng ngươi ngoài kia, ngươi ra ngoài khác nào nạp mạng, thà ở tạm trong đây còn có nhiều người trong tộc bảo vệ..."
Hoài Bão gật đầu: "Đúng vậy! Hơn nữa còn có người của phe ta tham gia, không chừng bọn Âm Đạo hội đã bị hốt gọn rồi! Qua chuyến này ta cũng đã biết âm mưu của bọn chúng, khi ra khỏi rừng ta lập tức gọi người đến đây bảo vệ tộc Đan Lai, ngươi cứ yên tâm."
Dương hỏi: "Nhưng tộc trưởng đã biết chuyện này chưa? Ta nghĩ nên nói ra để ổng cử người canh gác đề phòng đi!"
Hoài Bão thở dài: "Xin lỗi Linh Nhi, ta đã nói với tộc trưởng rồi..."
"A! Sao ngươi lại nói cho ông nội, ông đang bệnh..."
Hoài Bão nói: "Đừng lo, bệnh của tộc trưởng không nghiêm trọng, ta đã đưa thuốc cho ông uống rồi, rất nhanh khỏe thôi. Ta nói cho ông không chỉ vì ngươi mà còn vì cả tộc, nghĩ xem nếu không đề phòng, lỡ bọn chúng tấn công thì mọi người sẽ lành ít dữ nhiều rồi!"
Chợt từ phía sau, một âm thanh già nua nhưng ấm áp vang lên: "Linh Nhi yên tâm, mọi người sẽ bảo vệ con, không cần đi đâu cả!"
"Ông..." Linh Nhi quay đầu lại, rưng rưng nước mắt.
***
Lại một màn đêm dần buông xuống trong rừng Pù Mát, Đại Vũ, Đại Du giờ đang cùng nhau nghỉ ngơi sau một ngày săn tìm mệt nhọc.
Đại Vũ cáu kỉnh: "Mẹ kiếp một lũ vô dụng! Có cái làng mà tìm mấy ngày không ra!"
Đại Du khịt mũi: "Anh cứ đùa! Cả cánh rừng rộng lớn như vầy, lại còn phải tránh thú dữ và bọn người của Hoàng thành, làm sao mà tìm ra ngay được!"
"Mày câm miệng! Nếu không phải mày vô dụng thì giờ chúng ta đã về hội lãnh thưởng rồi!"
"Hừ!" Đại Du sợ uy của ông anh ruột nên chỉ hừ lạnh rồi im lặng nghỉ ngơi.
Không khí giữa hai anh em đóng băng chưa bao lâu thì có một đôi tiến đến, là hai thành viên khác của Âm Đạo hội.
"Chào anh Vũ, chào anh Du!" Hai người cúi mình chào.
"Sao rồi?" Đại Vũ hỏi.
"Tụi em đã tìm được vị trí ngôi làng giống với lang Đan Lai được mô tả trong tin tức, nó nằm dưới một thung lũng, khuất sau hai ngọn núi cao và một rừng cổ thụ!"
"Được lắm! Chúng ta đi ngay lập tức!"
"Không chờ bọn còn lại à?" Đại Du hỏi.
Đại Vũ đáp: "Cứ để chúng đi tìm, đánh lạc hướng bọn chó săn Hoàng thành! Giờ chúng ta chia ra hai cặp, đi theo hai ngã khác nhau rồi tập hợp dưới chân núi!"
***
Vầng thái dương còn đang ngáp dài chuẩn bị bắt đầu một chu kỳ mới, màn đêm mờ nhạt dần đi khi sương sớm đang dần tụ hình hoàn chỉnh.
Dương và Hoài Bão đang ngồi tu luyện trong nhà, chợt nghe tiếng kẻng làng ngân vang, biết có chuyện liền mở mắt cùng nhau chạy ra ngoài.
Bên ngoài đã có vài người tụ tập, sau đó những người khác cũng thức dậy ra xem.
Tộc trưởng đứng giữa sân làng nói: "Có 4 kẻ lạ xâm nhập, đã tiến đến chân núi, tất cả Linh Tướng chuẩn bị đề phòng, còn lại mau dẫn Linh Nhi chạy đi trú ẩn!"
Phong Linh Nhi bướng bĩnh nói: "Không! Cháu không đi, cháu ở lại chiến đấu với mọi người!"
"Đừng cãi, nếu là những kẻ đang truy bắt cháu thì rất nguy hiểm!" Tộc trưởng nói.
Hoài Bão chợt hỏi: "Tộc ta có bao nhiêu Linh Tướng, cấp độ thế nào?"
Tộc trưởng đáp: "Có năm người, hai người cấp độ 3, một người cấp độ 5, một người cấp độ 6 và một người cấp độ 7, là ta."
Bốn người bước ra đứng cạnh tộc trưởng, là 5 Linh Tướng duy nhất của làng, đều là những người ngoài 60 tuổi.
Hoài Bão quay sang hỏi Dương: "Hiện tại ngươi có thể đánh với Linh Tướng cấp mấy?"
"Ạch! Chưa thử bao giờ..." Dương đáp.
"Đừng khiêm tốn, ta biết hiện tại ngươi mạnh hơn ta!"
Hoài Bão nói rất nghiêm túc làm Dương nở phỏng mũi: "Vậy chắc cấp 3 đi, đánh thử mới biết..."
Hoài Bão gật đầu: "Được rồi, vậy thì chúng ta có 8 Linh Tướng, kẻ địch có 4, ta đề nghị để Phong Linh Nhi ở lại cùng quyết chiến một trận! Bởi vì nếu không có Linh Nhi, chúng ta cũng sẽ bại, và những người còn lại sẽ không thoát cảnh bị săn lùng rồi tàn sát."
Thấy tộc trưởng phân vân, Dương hối thúc: "Không còn thời gian suy nghĩ đâu, ta thấy Hoài Bão nói đúng! Nếu không có Linh Nhi, chúng ta càng dễ thất bại, khi đó thì Linh Nhi sẽ phải một mình bảo vệ những người còn lại của tộc, ông thấy vậy là tốt sao? Hay ông nghĩ Linh Nhi chịu trốn chạy bỏ mặc mọi người?"
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
Dương thì hòa đồng vui tính, chế tạo ra nhiều loại dụng cụ sinh hoạt mới mẻ giúp người trong tộc giảm mệt nhọc và tăng hiệu quả làm việc, lại tạo ra những món đồ chơi thú vị dành cho lũ trẻ nên được chúng rất quý mến.
Còn Hoài Bão hiền lành tốt bụng, hắn tổ chức khám chữa bệnh miễn phí cho mọi người, còn mang toàn bộ số đan dược đang có đóng góp cho tủ thuốc của tộc, còn mất một đêm viết ra một quyển sách về đan dược tặng cho vị thầy lang của làng (tất nhiên là dựa vào kiến thức của vị sư phụ uyên bác của hắn).
Hai tên con ông cháu cha này còn viết ra một ít công pháp, võ học để tặng cho tộc Đan Lai, điều này làm tộc trưởng cảm ơn rối rít, thiếu điều muốn quỳ lạy hai ông trời con, bởi vì mỗi bộ công pháp hay võ học các loại đều rất đắt đỏ (nhưng với hai tên Dương và Bão thì như báo cũ trong kho).
Ngoài ra, chiếc nhẫn Thời Không mà Phong Linh Nhi mang về được dùng làm kho dự trữ lương thực dài hạn cho cả tộc, không còn lo cảnh khi thì thừa khi thì thiếu lương thực do thời tiết thất thường hoặc ác thú xâm lược nữa.
Sự có mặt của Dương và Hoài Bão như hai tia nắng bình minh bé nhỏ xua bớt mây mù phủ trên bầu trời tộc Đan Lai suốt hàng trăm năm qua, cả thung lũng Thề Nguyền trở nên tươi vui và lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười đâu đó. Nhưng vẫn có một người đang che giấu nỗi lo âu.
Dương và Bão từ trưa đã rủ nhau lên đồng làm tình... nguyện viên, giúp bà con thu hoạch rau, về ngang thì thấy Phong Linh Nhi đang ngồi chống cằm buồn bã bên bờ suối, hai thằng liền tiến lại ngồi cạnh.
"Sao thế người đẹp?" Dương hỏi.
Phong Linh Nhi thở dài không đáp, Hoài Bão hỏi: "Ngươi lo chuyện Âm Đạo hội?"
"Đúng vậy... ta định đêm nay sẽ bỏ đi để tránh liên lụy mọi người..."
Dương khuyên can: "Bọn chúng đang săn lùng ngươi ngoài kia, ngươi ra ngoài khác nào nạp mạng, thà ở tạm trong đây còn có nhiều người trong tộc bảo vệ..."
Hoài Bão gật đầu: "Đúng vậy! Hơn nữa còn có người của phe ta tham gia, không chừng bọn Âm Đạo hội đã bị hốt gọn rồi! Qua chuyến này ta cũng đã biết âm mưu của bọn chúng, khi ra khỏi rừng ta lập tức gọi người đến đây bảo vệ tộc Đan Lai, ngươi cứ yên tâm."
Dương hỏi: "Nhưng tộc trưởng đã biết chuyện này chưa? Ta nghĩ nên nói ra để ổng cử người canh gác đề phòng đi!"
Hoài Bão thở dài: "Xin lỗi Linh Nhi, ta đã nói với tộc trưởng rồi..."
"A! Sao ngươi lại nói cho ông nội, ông đang bệnh..."
Hoài Bão nói: "Đừng lo, bệnh của tộc trưởng không nghiêm trọng, ta đã đưa thuốc cho ông uống rồi, rất nhanh khỏe thôi. Ta nói cho ông không chỉ vì ngươi mà còn vì cả tộc, nghĩ xem nếu không đề phòng, lỡ bọn chúng tấn công thì mọi người sẽ lành ít dữ nhiều rồi!"
Chợt từ phía sau, một âm thanh già nua nhưng ấm áp vang lên: "Linh Nhi yên tâm, mọi người sẽ bảo vệ con, không cần đi đâu cả!"
"Ông..." Linh Nhi quay đầu lại, rưng rưng nước mắt.
***
Lại một màn đêm dần buông xuống trong rừng Pù Mát, Đại Vũ, Đại Du giờ đang cùng nhau nghỉ ngơi sau một ngày săn tìm mệt nhọc.
Đại Vũ cáu kỉnh: "Mẹ kiếp một lũ vô dụng! Có cái làng mà tìm mấy ngày không ra!"
Đại Du khịt mũi: "Anh cứ đùa! Cả cánh rừng rộng lớn như vầy, lại còn phải tránh thú dữ và bọn người của Hoàng thành, làm sao mà tìm ra ngay được!"
"Mày câm miệng! Nếu không phải mày vô dụng thì giờ chúng ta đã về hội lãnh thưởng rồi!"
"Hừ!" Đại Du sợ uy của ông anh ruột nên chỉ hừ lạnh rồi im lặng nghỉ ngơi.
Không khí giữa hai anh em đóng băng chưa bao lâu thì có một đôi tiến đến, là hai thành viên khác của Âm Đạo hội.
"Chào anh Vũ, chào anh Du!" Hai người cúi mình chào.
"Sao rồi?" Đại Vũ hỏi.
"Tụi em đã tìm được vị trí ngôi làng giống với lang Đan Lai được mô tả trong tin tức, nó nằm dưới một thung lũng, khuất sau hai ngọn núi cao và một rừng cổ thụ!"
"Được lắm! Chúng ta đi ngay lập tức!"
"Không chờ bọn còn lại à?" Đại Du hỏi.
Đại Vũ đáp: "Cứ để chúng đi tìm, đánh lạc hướng bọn chó săn Hoàng thành! Giờ chúng ta chia ra hai cặp, đi theo hai ngã khác nhau rồi tập hợp dưới chân núi!"
***
Vầng thái dương còn đang ngáp dài chuẩn bị bắt đầu một chu kỳ mới, màn đêm mờ nhạt dần đi khi sương sớm đang dần tụ hình hoàn chỉnh.
Dương và Hoài Bão đang ngồi tu luyện trong nhà, chợt nghe tiếng kẻng làng ngân vang, biết có chuyện liền mở mắt cùng nhau chạy ra ngoài.
Bên ngoài đã có vài người tụ tập, sau đó những người khác cũng thức dậy ra xem.
Tộc trưởng đứng giữa sân làng nói: "Có 4 kẻ lạ xâm nhập, đã tiến đến chân núi, tất cả Linh Tướng chuẩn bị đề phòng, còn lại mau dẫn Linh Nhi chạy đi trú ẩn!"
Phong Linh Nhi bướng bĩnh nói: "Không! Cháu không đi, cháu ở lại chiến đấu với mọi người!"
"Đừng cãi, nếu là những kẻ đang truy bắt cháu thì rất nguy hiểm!" Tộc trưởng nói.
Hoài Bão chợt hỏi: "Tộc ta có bao nhiêu Linh Tướng, cấp độ thế nào?"
Tộc trưởng đáp: "Có năm người, hai người cấp độ 3, một người cấp độ 5, một người cấp độ 6 và một người cấp độ 7, là ta."
Bốn người bước ra đứng cạnh tộc trưởng, là 5 Linh Tướng duy nhất của làng, đều là những người ngoài 60 tuổi.
Hoài Bão quay sang hỏi Dương: "Hiện tại ngươi có thể đánh với Linh Tướng cấp mấy?"
"Ạch! Chưa thử bao giờ..." Dương đáp.
"Đừng khiêm tốn, ta biết hiện tại ngươi mạnh hơn ta!"
Hoài Bão nói rất nghiêm túc làm Dương nở phỏng mũi: "Vậy chắc cấp 3 đi, đánh thử mới biết..."
Hoài Bão gật đầu: "Được rồi, vậy thì chúng ta có 8 Linh Tướng, kẻ địch có 4, ta đề nghị để Phong Linh Nhi ở lại cùng quyết chiến một trận! Bởi vì nếu không có Linh Nhi, chúng ta cũng sẽ bại, và những người còn lại sẽ không thoát cảnh bị săn lùng rồi tàn sát."
Thấy tộc trưởng phân vân, Dương hối thúc: "Không còn thời gian suy nghĩ đâu, ta thấy Hoài Bão nói đúng! Nếu không có Linh Nhi, chúng ta càng dễ thất bại, khi đó thì Linh Nhi sẽ phải một mình bảo vệ những người còn lại của tộc, ông thấy vậy là tốt sao? Hay ông nghĩ Linh Nhi chịu trốn chạy bỏ mặc mọi người?"
Đọc tiếp: Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Quay lại: Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
