Trong lúc Lãnh Sương tiến vào ngôi đình dưới gốc bồ đề, Hoài Bão và Phong Linh Nhi cũng tiến vào cùng vị trí với Lãnh Sương, nhưng họ không thấy Lãnh Sương và thứ họ thấy cũng không phải ngôi đình như Lãnh Sương thấy, mà là một hồ nước đen ngòm kì dị. Giữa hồ nước có một người đang ngồi xếp bằng, bị nước hồ hóa thành những xúc tua đen trói chặt.
"Sùng Hạo?" Hoài Bão kinh ngạc khi thấy nhân diện kẻ ngồi giữa hồ, giống hệt như Sùng Hạo, chỉ khác màu tóc đen.
Người trông giống Sùng Hạo trầm tĩnh mở mắt nhìn Hoài Bão, mở miệng nói: "Đã lâu không gặp."
Trong lòng Hoài Bão nghi hoặc: "Thằng Sùng Hạo này trúng gió hay sao mà trở nên thân thiện thế kia?"
Nhưng ngay sau đó Hoài Bão nhận ra người mà kẻ kia chào không phải hắn mà là những linh hồn trong cơ thể hắn.
Hoài Bão, chính xác hơn là linh hồn lão sư phụ hắn nhập vào xác hắn, mỉm cười đáp lời: "Đã lâu không gặp."
Lúc này Hoài Bão mới biết, kẻ này không phải Sùng Hạo mà là một chiến hữu từng sát cánh cùng sư phụ hắn và đức Long Quân, có thể xem là một trong ba phần của Thiên Kiếm, gồm Thuận Thiên, Nghịch Thiên, và Kiếm Linh.
***
Trong khi đó, ở một nơi khác trong Phật Cảnh.
Nhìn Tà Linh quỳ phục trước mặt mình, trong lòng Dương không khỏi kinh ngạc pha lẫn nghi ngờ, một Tà Linh mà cả Thần lẫn Phật đều chỉ áp chế chứ không thể tiêu diệt đây sao? Với kinh nghiệm ăn hành đều đặn suốt 5 năm kể từ khi đến thế giới này, Dương không tin sẽ dễ dàng đến vậy.
Nhưng sự thật là Tà Linh đang hoàn toàn bị hắc niệm trấn áp. Dương bắt đầu suy nghĩ lại những kí ức diễn ra từ lúc hắn vào Phật Cảnh dưới thân phận Bình Thường.
Là một Võ Phi Dương gần như đầy đủ ký ức nên tầm suy luận của hắn đương nhiên hơn hẳn Bình Thường. Chuyện bị Tà Linh hại suýt chết đã rõ và cuộc du hành thời gian của hắn vào Phật Cảnh là ảo, nhưng còn có một chuyến du hành thời gian khác là thật, chính là chuyến du hành của linh hồn hắn sau khi bị máy bay tông chết. Chuyến du hành này đã khiến hắn bị chém đầu thay chính hắn, nhưng đồng thời khiến Dương có cảm giác giống như mình bị ai đó chơi xỏ hơn là cứu giúp.
Còn quá mơ hồ để có thể suy nghĩ, Dương chuyển sang vấn đề khác, về vị Bạch Long Bá Vương giống hệt Sùng Hạo tóc đen áo trắng và Tà Linh cũng giống hệt Sùng Hạo tóc đen áo đen, tính cách hai kẻ này lại hoàn toàn đối lập...
"Giống như..." Dương ngạc nhiên vì những liên tưởng trong đầu, giống như chính hắn và Sùng Hạo, lại giống như Nghịch Thiên kiếm và Thuận Thiên kiếm.
Dương nhìn Tà Linh, từ những dữ kiện có được, hắn đã mơ hồ đoán ra thân phận Tà Linh.
Tà Linh có năng lực tương tự Nghịch Thiên kiếm, và thanh kiếm này cũng có phản ứng nhẹ khi tiếp xúc Tà Linh. Tà Linh cũng gần như khẳng định Nghịch Thiên kiếm không thể nhận chủ...
"Ngươi là linh hồn của Thiên kiếm? Không đúng, ngươi là linh hồn của Nghịch Thiên kiếm? Cũng không đúng... Thần bảo không có linh hồn... Còn nếu ngươi là linh trí của Nghịch Thiên kiếm thì không thể mạnh mẽ và thông minh như thế này...."
Dương vừa nói ra suy đoán vừa phủ nhận suy đoán, hiện tại hắn không thể sử dụng Google để tra rõ thông tin.
Trong khi Dương đang suy đoán, Tà Linh bắt đầu cựa quậy muốn thoát khỏi khống chế: "Khốn nạn, thả ta ra!"
Được thể hiện trước gái và cũng là dịp hiếm hoi được bắt nạt kẻ yếu, Dương làm mặt ngầu nhướng mày nói: "Thả ngươi ra? Được, cho ta biết ngươi là ai?"
Tà Linh gầm gừ: "Thứ sâu kiến như ngươi không có tư cách biết ta là ai!"
"Vậy sao?" Dương có thể thấu hiểu cảm xúc của Tà Linh nên biết rõ tên này đang sợ hãi nhưng cố mạnh mồm, hắn giơ thanh kiếm Nghịch Thiên ra và cười lạnh.
Thấy Dương lăm le thanh ma kiếm trên tay với vẻ mặt gian tà vô đối, Tà Linh sợ hãi hỏi: "Ngươi định làm gì?"
"Thử kiếm."
"Khoan, đừng, ta nói, ta nói..."
"Tốt!"
Thấy Dương gật đầu hài lòng, Tà Linh thở phào, nhưng vừa thở ra thì đau đớn hét lên vì Dương vẫn ra tay đâm vào vai hắn.
"A! Ta đã bảo là ta nói mà?" Tà Linh ôm vai phẫn hận nói.
"Đừng tưởng ta không biết ngươi định nói dối..." Dương rút kiếm khỏi vai Tà Linh, nơi vết thương không có máu chảy ra mà chỉ lõm vào, giống như máu thịt của Tà Linh bị Nghịch Thiên kiếm hấp thụ.
Tà Linh dường như rất đau đớn và tức giận quát: "Nghịch Thiên chó chết! Tại sao mày có thể nhận chủ khi đã bị tao khống chế linh trí?"
"A thì ra chỉ là thứ kí sinh..." Từ câu chửi của Tà Linh, Dương đã hiểu ra Tà Linh chỉ là kẻ khống chế linh trí của Nghịch Thiên kiếm, nhưng vẫn còn nhiều vấn đề chưa được giải đáp...
Đang vừa suy nghĩ vừa liếc nhìn làn eo mềm mại của Mai Linh, chợt Dương giật mình phát hiện có một kẻ đang tiến đến với tốc độ nhanh bất thường, nhanh hơn rất nhiều so với mức lực chân mà kẻ này phát ra để đạp lên mặt đất. Hơn nữa, kẻ này ăn mặc quái dị như cương thi hay thái giám trong những phim tàu mà Dương từng xem.
Chỉ trong chớp mắt, kẻ này đã đến đứng bên cạnh Tà Linh.
Với lá bùa giữa trán, tên cương thi nhìn sơ qua những người xung quanh rồi nhìn Dương dò xét, trong lòng suy đoán: "Mặt gian tà và bá đạo thế này thì chắc chắn là Tà Linh mà Cao Biền đại nhân nói đến rồi."
Nghĩ vậy, tên cương thi chắp tay gật đầu chào Dương và nói: "Đồng đạo là Tà Linh phải không?"
"Ừ, chính ngộ a! Nị hảo?" Dương chưa hiểu mô tê gì nhưng cũng bắn tiếng khựa xác nhận và đồng thời tăng mức trấn áp khiến Tà Linh không thể nói năng gì nữa.
Tên cương thi có vẻ hiểu chút tiếng tàu nên càng tin tưởng Dương là Tà Linh, liền nói: "Hay lắm! Ta tên Hữu Công, phụng mệnh Cao Biền đại nhân đến đây hỗ trợ đồng đạo thoát khỏi nơi này."
"Cao Biền? Là kẻ chuyên đi phá long mạch Việt Nam đó hả?" Dương không biết Cao Biền của linh giới ra sao, nhưng hắn biết một Cao Biền trong lịch sử thế giới cũ cùng vài truyền thuyết về người này.
"Đúng vậy!" Giờ thì Hữu Công tin Dương là Tà Linh sái cổ, sự tồn tại của Cao Biền trong Việt Nam linh giới là một đại bí mật.
"Có luôn? Vậy đưa ta ra khỏi đây bằng cách nào?" Dương hỏi dò.
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
"Sùng Hạo?" Hoài Bão kinh ngạc khi thấy nhân diện kẻ ngồi giữa hồ, giống hệt như Sùng Hạo, chỉ khác màu tóc đen.
Người trông giống Sùng Hạo trầm tĩnh mở mắt nhìn Hoài Bão, mở miệng nói: "Đã lâu không gặp."
Trong lòng Hoài Bão nghi hoặc: "Thằng Sùng Hạo này trúng gió hay sao mà trở nên thân thiện thế kia?"
Nhưng ngay sau đó Hoài Bão nhận ra người mà kẻ kia chào không phải hắn mà là những linh hồn trong cơ thể hắn.
Hoài Bão, chính xác hơn là linh hồn lão sư phụ hắn nhập vào xác hắn, mỉm cười đáp lời: "Đã lâu không gặp."
Lúc này Hoài Bão mới biết, kẻ này không phải Sùng Hạo mà là một chiến hữu từng sát cánh cùng sư phụ hắn và đức Long Quân, có thể xem là một trong ba phần của Thiên Kiếm, gồm Thuận Thiên, Nghịch Thiên, và Kiếm Linh.
***
Trong khi đó, ở một nơi khác trong Phật Cảnh.
Nhìn Tà Linh quỳ phục trước mặt mình, trong lòng Dương không khỏi kinh ngạc pha lẫn nghi ngờ, một Tà Linh mà cả Thần lẫn Phật đều chỉ áp chế chứ không thể tiêu diệt đây sao? Với kinh nghiệm ăn hành đều đặn suốt 5 năm kể từ khi đến thế giới này, Dương không tin sẽ dễ dàng đến vậy.
Nhưng sự thật là Tà Linh đang hoàn toàn bị hắc niệm trấn áp. Dương bắt đầu suy nghĩ lại những kí ức diễn ra từ lúc hắn vào Phật Cảnh dưới thân phận Bình Thường.
Là một Võ Phi Dương gần như đầy đủ ký ức nên tầm suy luận của hắn đương nhiên hơn hẳn Bình Thường. Chuyện bị Tà Linh hại suýt chết đã rõ và cuộc du hành thời gian của hắn vào Phật Cảnh là ảo, nhưng còn có một chuyến du hành thời gian khác là thật, chính là chuyến du hành của linh hồn hắn sau khi bị máy bay tông chết. Chuyến du hành này đã khiến hắn bị chém đầu thay chính hắn, nhưng đồng thời khiến Dương có cảm giác giống như mình bị ai đó chơi xỏ hơn là cứu giúp.
Còn quá mơ hồ để có thể suy nghĩ, Dương chuyển sang vấn đề khác, về vị Bạch Long Bá Vương giống hệt Sùng Hạo tóc đen áo trắng và Tà Linh cũng giống hệt Sùng Hạo tóc đen áo đen, tính cách hai kẻ này lại hoàn toàn đối lập...
"Giống như..." Dương ngạc nhiên vì những liên tưởng trong đầu, giống như chính hắn và Sùng Hạo, lại giống như Nghịch Thiên kiếm và Thuận Thiên kiếm.
Dương nhìn Tà Linh, từ những dữ kiện có được, hắn đã mơ hồ đoán ra thân phận Tà Linh.
Tà Linh có năng lực tương tự Nghịch Thiên kiếm, và thanh kiếm này cũng có phản ứng nhẹ khi tiếp xúc Tà Linh. Tà Linh cũng gần như khẳng định Nghịch Thiên kiếm không thể nhận chủ...
"Ngươi là linh hồn của Thiên kiếm? Không đúng, ngươi là linh hồn của Nghịch Thiên kiếm? Cũng không đúng... Thần bảo không có linh hồn... Còn nếu ngươi là linh trí của Nghịch Thiên kiếm thì không thể mạnh mẽ và thông minh như thế này...."
Dương vừa nói ra suy đoán vừa phủ nhận suy đoán, hiện tại hắn không thể sử dụng Google để tra rõ thông tin.
Trong khi Dương đang suy đoán, Tà Linh bắt đầu cựa quậy muốn thoát khỏi khống chế: "Khốn nạn, thả ta ra!"
Được thể hiện trước gái và cũng là dịp hiếm hoi được bắt nạt kẻ yếu, Dương làm mặt ngầu nhướng mày nói: "Thả ngươi ra? Được, cho ta biết ngươi là ai?"
Tà Linh gầm gừ: "Thứ sâu kiến như ngươi không có tư cách biết ta là ai!"
"Vậy sao?" Dương có thể thấu hiểu cảm xúc của Tà Linh nên biết rõ tên này đang sợ hãi nhưng cố mạnh mồm, hắn giơ thanh kiếm Nghịch Thiên ra và cười lạnh.
Thấy Dương lăm le thanh ma kiếm trên tay với vẻ mặt gian tà vô đối, Tà Linh sợ hãi hỏi: "Ngươi định làm gì?"
"Thử kiếm."
"Khoan, đừng, ta nói, ta nói..."
"Tốt!"
Thấy Dương gật đầu hài lòng, Tà Linh thở phào, nhưng vừa thở ra thì đau đớn hét lên vì Dương vẫn ra tay đâm vào vai hắn.
"A! Ta đã bảo là ta nói mà?" Tà Linh ôm vai phẫn hận nói.
"Đừng tưởng ta không biết ngươi định nói dối..." Dương rút kiếm khỏi vai Tà Linh, nơi vết thương không có máu chảy ra mà chỉ lõm vào, giống như máu thịt của Tà Linh bị Nghịch Thiên kiếm hấp thụ.
Tà Linh dường như rất đau đớn và tức giận quát: "Nghịch Thiên chó chết! Tại sao mày có thể nhận chủ khi đã bị tao khống chế linh trí?"
"A thì ra chỉ là thứ kí sinh..." Từ câu chửi của Tà Linh, Dương đã hiểu ra Tà Linh chỉ là kẻ khống chế linh trí của Nghịch Thiên kiếm, nhưng vẫn còn nhiều vấn đề chưa được giải đáp...
Đang vừa suy nghĩ vừa liếc nhìn làn eo mềm mại của Mai Linh, chợt Dương giật mình phát hiện có một kẻ đang tiến đến với tốc độ nhanh bất thường, nhanh hơn rất nhiều so với mức lực chân mà kẻ này phát ra để đạp lên mặt đất. Hơn nữa, kẻ này ăn mặc quái dị như cương thi hay thái giám trong những phim tàu mà Dương từng xem.
Chỉ trong chớp mắt, kẻ này đã đến đứng bên cạnh Tà Linh.
Với lá bùa giữa trán, tên cương thi nhìn sơ qua những người xung quanh rồi nhìn Dương dò xét, trong lòng suy đoán: "Mặt gian tà và bá đạo thế này thì chắc chắn là Tà Linh mà Cao Biền đại nhân nói đến rồi."
Nghĩ vậy, tên cương thi chắp tay gật đầu chào Dương và nói: "Đồng đạo là Tà Linh phải không?"
"Ừ, chính ngộ a! Nị hảo?" Dương chưa hiểu mô tê gì nhưng cũng bắn tiếng khựa xác nhận và đồng thời tăng mức trấn áp khiến Tà Linh không thể nói năng gì nữa.
Tên cương thi có vẻ hiểu chút tiếng tàu nên càng tin tưởng Dương là Tà Linh, liền nói: "Hay lắm! Ta tên Hữu Công, phụng mệnh Cao Biền đại nhân đến đây hỗ trợ đồng đạo thoát khỏi nơi này."
"Cao Biền? Là kẻ chuyên đi phá long mạch Việt Nam đó hả?" Dương không biết Cao Biền của linh giới ra sao, nhưng hắn biết một Cao Biền trong lịch sử thế giới cũ cùng vài truyền thuyết về người này.
"Đúng vậy!" Giờ thì Hữu Công tin Dương là Tà Linh sái cổ, sự tồn tại của Cao Biền trong Việt Nam linh giới là một đại bí mật.
"Có luôn? Vậy đưa ta ra khỏi đây bằng cách nào?" Dương hỏi dò.
Đọc tiếp: Chương 227: Một Nữa
Quay lại: Chương 225: Tri Kỷ
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
