Cửu Phẩm Liên Hoa Tâm, chỉ nghe qua cái danh từ đã đoán ra sự liên quan với chí bảo phật giáo Cửu Phẩm Liên Hoa. Mệnh danh là một trong 12 thần bảo nhưng Cửu Phẩm Liên Hoa có khác biệt so với đa số thần bảo khác, vì thực tế đây là một Phật bảo.
Bình Thường cũng biết sơ về điều này, nhưng điều hắn quan tâm hiện tại không phải Phật bảo mà là lời dặn dò của Bạch Long Bá Vương, đặt hạt sen về đúng vị trí để cứu các sư huynh sư tỷ.
Lấy từ đâu thì đặt về đó, nghĩ vậy nên Bình Thường đưa mắt tìm kiếm bóng dáng bức tượng phật khổng lồ. Tất nhiên, với tiểu sử ăn hành như cơm bữa thì Bình Thường còn lâu mới thấy được bóng dáng bức tượng ở đâu giữa khoảng trời mênh mông trước mắt.
"Ở đâu rồi?" Bình Thường nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng tượng phật, hắn vội vã chạy đi tìm lên một tòa nhà cao để quan sát rõ hơn nhưng dõi mắt khắp bốn phương trời cũng không thấy hình dáng của bất cứ pho tượng nào.
Manh mối duy nhất là hạt sen vàng đang nằm trong tay, Bình Thường liền thử kích hoạt hạt sen bằng niệm.
Lúc truyền ý niệm vào hạt sen, Bình Thường phát hiện ra hạt sen vàng cũng bắt đầu truyền ý niệm ngược vào hắn, ý niệm này dường như là ký ức của một người...
Dòng ký ức khởi đầu từ cảnh một vị hòa thượng già đang ngồi xếp bằng trước bàn thờ phật, tay cầm một hạt sen vàng đưa cho một người khác đang quỳ.
Từ dòng ký ức, Bình Thường biết vị hòa thượng già là thiền sư Thiền Ông, thầy của chủ nhân luồng ký ức. Còn chủ nhân luồng ký ức mà Bình Thường nhận được là người đang quỳ trước Thiền Ông, thiền sư Vạn Hạnh.
Nhìn đệ tử của mình bằng đôi mắt đang chuẩn bị khép lại vĩnh viễn, Thiền Ông giao hạt sen vàng, cũng là giao một sứ mệnh nặng nề cho đệ tử đắc ý nhất của người, và người đệ tử này đã gánh vác sứ mệnh này suốt ngàn năm, sứ mệnh trấn áp một tồn tại tà ác cùng cực, tồn tại này được gọi là Tà Linh, ngay cả Thần, Phật cũng chỉ có thể trấn áp chứ không thể diệt trừ.
Cũng giống như Bình Thường, từ hạt sen vàng, thiền sư Vạn Hạnh biết được một bí mật, rằng đất thánh Phật Cảnh vốn luôn luôn là một vùng đất hoang tàn, cảnh nhộn nhịp mà khách hành hương hàng năm kéo đến chỉ là ảo cảnh. Phật Cảnh thật sự chính là cảnh giả.
Nhưng tại sao? Vì vùng di tích hoang tàn này được chọn làm nơi giam cầm Tà Linh, và những cao tăng thời bấy giờ đã cùng nhau hợp sức dựng nên Phật Cảnh, biến nơi này thành thánh địa phật giáo để thu hút khách hành hương, mượn lòng tín ngưỡng của những tín đồ ngoan đạo làm sức mạnh trấn áp Tà Linh.
Hạt sen vàng được tạo nên từ hàng chục viên xá lợi của các cao tăng còn được gọi là Cửu Phẩm Liên Hoa Tâm, chính là chìa khóa Phật Cảnh, cũng là vật hấp thu tín ngưỡng làm sức mạnh trấn áp Tà Linh.
Sau vài trăm năm hấp thu tín ngưỡng, hạt sen vàng trải qua quá trình đâm chồi, nảy mầm, phát triển rồi nở thành chín đóa sen vàng xếp chồng lên nhau thành một ngọn tháp, Cửu Phẩm Liên Hoa tháp ra đời và được mệnh danh là một trong 12 Thần Bảo.
Những tưởng liên hoa khai nở thì sức trấn áp đối với Tà Linh càng thêm mạnh mẽ, nhưng hóa ra hoàn toàn ngược lại. Thần bảo xuất thế, tiếng đồn lan xa, lượng khách hành hương kéo đến đông hơn nhiều lần, nhưng người thành tâm thì ít, tham lam, tò mò thì nhiều.
Mà trái ngược với Cửu Phẩm Liên Hoa tháp luôn hấp thu tín niệm thiện tâm và những cảm xúc tích cực, Tà Linh kia lại hấp thu những điều xấu xa và những cảm xúc tiêu cực, suy nghĩ xấu xa, những điều tồi tệ... để làm nguồn cung cấp sức mạnh. Lượng khách hành hương tăng đột biến khiến cho nguồn sức mạnh của Tà Linh cũng trở nên dồi dào, trong vài trăm năm tiếp theo, từ vị thế bị trấn áp, hắn vùng lên và giằng co ngang ngửa với Cửu Phẩm Liên Hoa tháp.
Tà Linh dần thoát khỏi sự trấn áp, chiếm lấy một phần quyền kiểm soát Phật Cảnh và gây nên những vụ án kích thích lòng tham, hận thù hay điển hình là nổi oan ức và hoảng sợ tột độ mà Bình Thường từng chịu đựng, những cảm xúc tiêu cực này sẽ góp phần gia tăng sức mạnh cho Tà Linh.
Thiền sư Vạn Hạnh lúc bấy giờ đã đắc đạo thành Phật và luôn âm thầm trấn giữ Phật Cảnh. Người biết khó lòng trấn áp Tà Linh lâu hơn nữa nên đã đưa toàn bộ người thật rời khỏi Phật Cảnh, chia cắt Băng Sơn Tuyết Lâm và phong bế Phật Cảnh để cắt nguồn gia tăng sức mạnh của Tà Linh lẫn Cửu Phẩm Liên Hoa tháp, còn bản thân người dùng toàn bộ khả năng kết hợp với Cửu Phẩm Liên Hoa tháp để cố gắng triệt tiêu sức mạnh của Tà Linh, cuối cùng Tà Linh suy yếu và không có nguồn hồi phục, nhưng thiền sư Vạn Hạnh cũng viên tịch, Cửu Phẩm Liên Hoa tháp cạn kiệt sức mạnh rồi trở về nguyên dạng là Cửu Phẩm Liên Hoa tâm.
Sau đó Phật Cảnh vốn chỉ là ảo cảnh không hề bị hủy diệt mà chỉ bị đình trệ. Khi bọn Bình Thường tiến vào, Cửu Phẩm Liên Hoa tâm đã khởi động lại Phật Cảnh, thời điểm Phật Cảnh bị đình trệ là vào năm 1858 nên khi khởi động lại sẽ tiếp diễn mốc thời gian này, khiến cho bọn Bình Thường lầm tưởng rằng mình lạc vào quá khứ.
Có một điều Bình Thường không hề biết, rằng Cửu Phẩm Liên Hoa tâm vốn đã cạn kiệt năng lượng nhưng nhờ vào sự xuất hiện của Lãnh Sương, vốn là hiện thân của một viên xá lợi, nên đã được tiếp thêm năng lượng để khởi động Phật Cảnh, bản thân Lãnh Sương mất tích bí ẩn cũng là vì cảm nhận được niệm của nàng bị hút đi nên đã đi tìm ngọn nguồn nguyên do.
Bọn Bình Thường xuất hiện cũng mang lại hi vọng cho Tà Linh, dù cực kỳ suy yếu nhưng Tà Linh vẫn đủ khả năng thao túng một Cửu Phẩm Liên Hoa tâm vô chủ, Tà Linh chọn Bình Thường, kẻ tốt bụng, hiền lành nhất làm nạn nhân đầu tiên, biến Bình Thường thành hung thủ trong một vụ án vốn chỉ là một ảo giác để gây cho Bình Thường nỗi sợ hãi tột cùng, làm mồi ngon cho Tà Linh hấp thu.
Nhưng ngoài ý muốn của Tà Linh, đáng lý ra người chết trong Phật Cảnh cũng sẽ chết não ở hiện thực nhưng Bình Thường lại sống, và chính nhờ còn sống nên Bình Thường mới có cơ hội thu lấy Cửu Phẩm Liên Hoa tâm trong hiện thực.
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
Bình Thường cũng biết sơ về điều này, nhưng điều hắn quan tâm hiện tại không phải Phật bảo mà là lời dặn dò của Bạch Long Bá Vương, đặt hạt sen về đúng vị trí để cứu các sư huynh sư tỷ.
Lấy từ đâu thì đặt về đó, nghĩ vậy nên Bình Thường đưa mắt tìm kiếm bóng dáng bức tượng phật khổng lồ. Tất nhiên, với tiểu sử ăn hành như cơm bữa thì Bình Thường còn lâu mới thấy được bóng dáng bức tượng ở đâu giữa khoảng trời mênh mông trước mắt.
"Ở đâu rồi?" Bình Thường nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng tượng phật, hắn vội vã chạy đi tìm lên một tòa nhà cao để quan sát rõ hơn nhưng dõi mắt khắp bốn phương trời cũng không thấy hình dáng của bất cứ pho tượng nào.
Manh mối duy nhất là hạt sen vàng đang nằm trong tay, Bình Thường liền thử kích hoạt hạt sen bằng niệm.
Lúc truyền ý niệm vào hạt sen, Bình Thường phát hiện ra hạt sen vàng cũng bắt đầu truyền ý niệm ngược vào hắn, ý niệm này dường như là ký ức của một người...
Dòng ký ức khởi đầu từ cảnh một vị hòa thượng già đang ngồi xếp bằng trước bàn thờ phật, tay cầm một hạt sen vàng đưa cho một người khác đang quỳ.
Từ dòng ký ức, Bình Thường biết vị hòa thượng già là thiền sư Thiền Ông, thầy của chủ nhân luồng ký ức. Còn chủ nhân luồng ký ức mà Bình Thường nhận được là người đang quỳ trước Thiền Ông, thiền sư Vạn Hạnh.
Nhìn đệ tử của mình bằng đôi mắt đang chuẩn bị khép lại vĩnh viễn, Thiền Ông giao hạt sen vàng, cũng là giao một sứ mệnh nặng nề cho đệ tử đắc ý nhất của người, và người đệ tử này đã gánh vác sứ mệnh này suốt ngàn năm, sứ mệnh trấn áp một tồn tại tà ác cùng cực, tồn tại này được gọi là Tà Linh, ngay cả Thần, Phật cũng chỉ có thể trấn áp chứ không thể diệt trừ.
Cũng giống như Bình Thường, từ hạt sen vàng, thiền sư Vạn Hạnh biết được một bí mật, rằng đất thánh Phật Cảnh vốn luôn luôn là một vùng đất hoang tàn, cảnh nhộn nhịp mà khách hành hương hàng năm kéo đến chỉ là ảo cảnh. Phật Cảnh thật sự chính là cảnh giả.
Nhưng tại sao? Vì vùng di tích hoang tàn này được chọn làm nơi giam cầm Tà Linh, và những cao tăng thời bấy giờ đã cùng nhau hợp sức dựng nên Phật Cảnh, biến nơi này thành thánh địa phật giáo để thu hút khách hành hương, mượn lòng tín ngưỡng của những tín đồ ngoan đạo làm sức mạnh trấn áp Tà Linh.
Hạt sen vàng được tạo nên từ hàng chục viên xá lợi của các cao tăng còn được gọi là Cửu Phẩm Liên Hoa Tâm, chính là chìa khóa Phật Cảnh, cũng là vật hấp thu tín ngưỡng làm sức mạnh trấn áp Tà Linh.
Sau vài trăm năm hấp thu tín ngưỡng, hạt sen vàng trải qua quá trình đâm chồi, nảy mầm, phát triển rồi nở thành chín đóa sen vàng xếp chồng lên nhau thành một ngọn tháp, Cửu Phẩm Liên Hoa tháp ra đời và được mệnh danh là một trong 12 Thần Bảo.
Những tưởng liên hoa khai nở thì sức trấn áp đối với Tà Linh càng thêm mạnh mẽ, nhưng hóa ra hoàn toàn ngược lại. Thần bảo xuất thế, tiếng đồn lan xa, lượng khách hành hương kéo đến đông hơn nhiều lần, nhưng người thành tâm thì ít, tham lam, tò mò thì nhiều.
Mà trái ngược với Cửu Phẩm Liên Hoa tháp luôn hấp thu tín niệm thiện tâm và những cảm xúc tích cực, Tà Linh kia lại hấp thu những điều xấu xa và những cảm xúc tiêu cực, suy nghĩ xấu xa, những điều tồi tệ... để làm nguồn cung cấp sức mạnh. Lượng khách hành hương tăng đột biến khiến cho nguồn sức mạnh của Tà Linh cũng trở nên dồi dào, trong vài trăm năm tiếp theo, từ vị thế bị trấn áp, hắn vùng lên và giằng co ngang ngửa với Cửu Phẩm Liên Hoa tháp.
Tà Linh dần thoát khỏi sự trấn áp, chiếm lấy một phần quyền kiểm soát Phật Cảnh và gây nên những vụ án kích thích lòng tham, hận thù hay điển hình là nổi oan ức và hoảng sợ tột độ mà Bình Thường từng chịu đựng, những cảm xúc tiêu cực này sẽ góp phần gia tăng sức mạnh cho Tà Linh.
Thiền sư Vạn Hạnh lúc bấy giờ đã đắc đạo thành Phật và luôn âm thầm trấn giữ Phật Cảnh. Người biết khó lòng trấn áp Tà Linh lâu hơn nữa nên đã đưa toàn bộ người thật rời khỏi Phật Cảnh, chia cắt Băng Sơn Tuyết Lâm và phong bế Phật Cảnh để cắt nguồn gia tăng sức mạnh của Tà Linh lẫn Cửu Phẩm Liên Hoa tháp, còn bản thân người dùng toàn bộ khả năng kết hợp với Cửu Phẩm Liên Hoa tháp để cố gắng triệt tiêu sức mạnh của Tà Linh, cuối cùng Tà Linh suy yếu và không có nguồn hồi phục, nhưng thiền sư Vạn Hạnh cũng viên tịch, Cửu Phẩm Liên Hoa tháp cạn kiệt sức mạnh rồi trở về nguyên dạng là Cửu Phẩm Liên Hoa tâm.
Sau đó Phật Cảnh vốn chỉ là ảo cảnh không hề bị hủy diệt mà chỉ bị đình trệ. Khi bọn Bình Thường tiến vào, Cửu Phẩm Liên Hoa tâm đã khởi động lại Phật Cảnh, thời điểm Phật Cảnh bị đình trệ là vào năm 1858 nên khi khởi động lại sẽ tiếp diễn mốc thời gian này, khiến cho bọn Bình Thường lầm tưởng rằng mình lạc vào quá khứ.
Có một điều Bình Thường không hề biết, rằng Cửu Phẩm Liên Hoa tâm vốn đã cạn kiệt năng lượng nhưng nhờ vào sự xuất hiện của Lãnh Sương, vốn là hiện thân của một viên xá lợi, nên đã được tiếp thêm năng lượng để khởi động Phật Cảnh, bản thân Lãnh Sương mất tích bí ẩn cũng là vì cảm nhận được niệm của nàng bị hút đi nên đã đi tìm ngọn nguồn nguyên do.
Bọn Bình Thường xuất hiện cũng mang lại hi vọng cho Tà Linh, dù cực kỳ suy yếu nhưng Tà Linh vẫn đủ khả năng thao túng một Cửu Phẩm Liên Hoa tâm vô chủ, Tà Linh chọn Bình Thường, kẻ tốt bụng, hiền lành nhất làm nạn nhân đầu tiên, biến Bình Thường thành hung thủ trong một vụ án vốn chỉ là một ảo giác để gây cho Bình Thường nỗi sợ hãi tột cùng, làm mồi ngon cho Tà Linh hấp thu.
Nhưng ngoài ý muốn của Tà Linh, đáng lý ra người chết trong Phật Cảnh cũng sẽ chết não ở hiện thực nhưng Bình Thường lại sống, và chính nhờ còn sống nên Bình Thường mới có cơ hội thu lấy Cửu Phẩm Liên Hoa tâm trong hiện thực.
Đọc tiếp: Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Quay lại: Chương 221: Tâm Nhãn
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo

