Old school Easter eggs.

Chương 208: Mất Màu.


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 259
"Mày! Phải! Chết!"

Ngộ Pháp rít lên, đồng thời lão giơ bàn tay chưởng một luồng khói màu vàng nhạt thẳng về phía Bình Thường...

ẦM!

"Bình Thường!" Phương Trang hét lên, khi nàng còn chưa kịp làm gì thì Bình Thường đã trúng chưởng bay thẳng vào tường.

"Ả đàn bà dâm tiện!" Thấy Phương Trang lo lắng chạy về phía Bình Thường, Ngộ Pháp đã giận càng thêm giận, tung thêm một chưởng vào lưng Phương Trang.

Nhưng không trúng nàng, mà bị một bóng người xông ra cản lấy, vẫn là Bình Thường, cùng với thanh kiếm Nghịch Thiên. Luồng khói vàng từ chưởng của Ngộ Pháp đánh trúng vào lưỡi kiếm đen khiến Bình Thường bật ra sau, nhưng luồng khói vàng cũng bị lưỡi kiếm đen hút sạch.

"Làm sao có thể được?" Ngộ Pháp vốn đã kinh ngạc khi thấy Bình Thường vẫn có thể xông ra sau khi trúng một chưởng của lão, giờ lại thấy Bình Thường vô dụng kia có thể hút niệm của lão, kinh ngạc trong lòng lão nhân lên gấp mười.

Ở cấp bậc Thượng Tọa, Ngộ Pháp có thể cảm thấy rất rõ niệm của Bình Thường còn rất mong manh, không thể có chuyện hắn chống chọi được với niệm của lão, và lão càng chưa từng nghe đến khả năng hấp thu niệm từ đòn tấn công của kẻ khác.

Nhưng rõ ràng Bình Thường đã làm được điều đó, tuy bị đánh văng đi và chịu chút thương tích nhưng hắn không lập tức mất mạng như đáng lẽ phải thế...

"Là do thanh kiếm?" Ngộ Pháp lập tức đoán ra khi nhìn thanh kiếm đen trên tay Bình Thường.

Một thanh kiếm có thể giúp một thằng phế vật đỡ được niệm của Thượng Tọa, vậy Ngộ Pháp có thanh kiếm thì còn sợ gì cấp Hòa Thượng như bang chủ Ngộ Thông?

Nhìn Phương Trang đang ân cần đỡ Bình Thường đứng vững lại, Ngộ Pháp mỉm cười: "Xem ra cho mày xơi con điếm này cũng không phải không tốt..."

"Nàng ấy không phải con điếm! Ông mới là tên đê tiện biến thái!" Bình Thường tức giận mắng dù trong lòng vẫn còn hoảng sợ, nếu hắn không nhanh tay chụp lấy Nghịch Thiên kiếm ra cản đòn thì có lẽ đã chết ngay từ lúc lĩnh một chưởng đầu tiên của Ngộ Pháp.

"Hỗn láo! Mày là cái thá gì mà dám xúc phạm bổn trưởng lão? Chẳng lẽ mày không biết những gì mày sắp chịu đựng vì dám nẫng tay trên của ta?"

Phương Trang sợ Ngộ Pháp đánh chết Bình Thường, vội che chắn cho hắn: "Trưởng lão... Hãy tha cho đứa bé này, ta... ta sẽ..."

Phương Trang vẫn chưa kịp mặc lại quần áo, chỉ dùng hai tay tạm che đi vùng nhạy cảm, và sự che chắn tạm bợ khiến nàng càng thêm phần quyến rũ, quyến rũ đến mức cơn ghen của Ngộ Pháp cũng suy giảm đáng kể, gã cười dâm dê: "Sẽ hầu hạ ta? Nàng nghĩ nàng có thể thoát sau nỗi đau nàng gây ra cho ta sao? Thằng nhóc phải chết và nàng sẽ ở đây chịu trừng trị suốt đời!"

Bình Thường nghiến răng, tay nắm chặt cán kiếm và nói: "Ta thà chết cũng không cho ông động vào Phương Trang!"

Nhưng vừa dứt câu, Bình Thường bất ngờ nhận một cú tát đau điếng từ tay Phương Trang.

Mắt nàng rưng rưng: "Ngươi không có quyền chết! Trách nhiệm của ngươi là phải chăm sóc Mai Linh!"

Rồi Phương Trang quay sang Ngộ Pháp: "Nếu ngươi không thả hắn, ta sẽ tự vẫn!"

Thấy Phương Trang kề vuốt sắc lên ngực, Ngộ Pháp ra vẻ khó xử: "Ây! Mỹ nhân hiếm có như nàng mà chết thì ta tiếc đến già mất..."

"Nhưng!" Ngộ Pháp lập tức đổi sắc mặt: "Muốn chết trước mặt bổn trưởng lão đâu có dễ!"

Dứt câu, Ngộ Pháp gồng lên, làn da lão từ màu nâu xám dần chuyển sang màu đồng nhàn nhạt, đây là Kim Cang Thể, kỹ năng dùng niệm cường hóa cơ thể trở nên cứng rắn và mạnh mẽ hơn, gần giống với Linh lực nhập thể của luyện hồn nhưng khác biệt ở chỗ, Kim Cang Thể không phụ thuộc và chất lượng của cơ bắp mà hoàn toàn phụ thuộc vào niệm, Kim Cang Thể ưu việt hơn và cũng khó luyện thành hơn, Ngộ Pháp cũng chỉ luyện thành tầng thấp nhất là Đồng Thể. (Viết đến đây sẽ lại có thánh nghĩ Bình Thường dùng Kim Cang Thể biến cơ thể thành màu đen giống Haki vũ trang, cho nên tuyên bố luôn là éo bao giờ xảy ra chuyện này đâu nhé. Mình có đưa chi tiết nhỏ của vài truyện vào nhưng là để chọc cười chứ không phải để bị so sánh đạo nhái....)

Hóa thành Đồng thể Kim Cang, Ngộ Pháp vừa giậm chân đã áp sát Phương Trang và giữ chặt hai tay nàng.

Phương Trang kháng cự nhưng sức nàng quá yếu so với Ngộ Pháp, lão châm chọc: "Một mỹ nhân tuyệt đẹp như vầy lại gả cho tên Thanh vô dụng kia... nếu không phải là ta thì cũng có ngày nàng bị kẻ khác thịt thôi..."

Thấy Phương Trang bị ánh mắt dâm dê của Ngộ Pháp dòm ngó, Bình Thường tức giận chụp lấy cổ tay gã, giống với lúc hắn chụp cổ tay Siêu Phàm, lần này hắn dùng toàn lực...

"A!" Nhưng người bật ra tiếng kêu lại là Bình Thường, ngay khi bàn tay phải chụp vào cổ tay Ngộ Pháp, hắn cảm giác như bóp phải một ổ toàn gai nhọn. Nhưng hắn vẫn cố siết chặt với hy vọng kỳ tích bóp nát cổ tay tên bắt cóc đêm trước sẽ xuất hiện trở lại...

Đáng tiếc, Ngộ Pháp không phải Linh Tướng, mà là Thượng Tọa, nếu so sánh với luyện hồn thì lão đang ở khoảng bậc Linh Vương, và Bình Thường có xương tay đặc biệt chứ không phải cơ thịt đặc biệt, dù được xương tay cường hóa một phần nhưng cơ thịt trên cánh tay phải của Bình Thường còn chưa đủ nghịch thiên đến mức giúp hắn đánh được cả Linh Vương trở lên.

"Cái trò gì đây?" Ngộ Pháp khá kinh ngạc trước lực tay của Bình Thường, nhưng vẫn chưa đủ kiến lão phải lo sợ.

"Yếu đuối!" Dễ dàng thoát khỏi tay Bình Thường, Ngộ Pháp vung tay chưởng vào ngực làm hắn văng đi, miệng phun một ngụm máu.

"Bình Thường!" Phương Trang lo lắng gọi Bình Thường.

"Đừng lo! Nó chưa chết được đâu... Tự nhiên ta nghĩ ra một trò vui..." Ngộ Pháp cười dâm dê nói tiếp: "Dù sao nó cũng lỡ xơi nàng rồi... thôi thì nhân cơ hội này... cho nàng thử cảm giác cùng lúc phục vụ hai người đàn ông, một già một trẻ, khà khà..."

"Lão già biến thái!"

"Nhìn nàng giận lên lại càng quyến rũ đó! Khà khà..." Nhìn môi Phương Trang, Ngộ Pháp liếm mép: "Làn môi này đã khiến ta thèm thuồng suốt bấy lâu, giờ đã có dịp thưởng thức..."

"A! Đau đó!"

Lúc môi Ngộ Pháp sắp bắt được môi Phương Trang, Bình Thường chợt phát ra tiếng kêu đau nhưng lại khiến Ngộ Pháp giật mình, bởi tiếng kêu đau này không giống tiếng than vãn mà giống một lời đánh giá hơn!

1 2 3 Sau
Đọc tiếp: Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Quay lại: Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"

Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
Trước 1 ... 3 4 5
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000525s. Total load: 0.005269