Hội thi Thanh niên anh hùng chiến, khi vòng thi đầu tiên chỉ vừa bắt đầu được vài phút đã xảy ra một trận thảm sát khiến khán giả bàng hoàng.
Miền nam thảo nguyên Tĩnh Lặng, Kinh Vô Nguyệt lạnh lùng đứng giữa đồng cỏ máu, quanh hắn là xác 14 thí sinh cùng hàng chục xác mãng xà địa ngục. Cảnh tượng thảm khốc khiến khán giả xôn xao bàn tán:
"Chỉ vừa bắt đầu đã ra tay tàn sát, hắn là ai?"
"Đó là Kinh Vô Nguyệt!"
"Kinh Vô Nguyệt, biệt hiệu Tử Y Giáo Chủ, kẻ này từ nhỏ đã nổi tiếng thông minh tột đỉnh, trí nhớ siêu phàm cùng hiểu biết thâm sâu, tại sao lại làm ra một chuyện ngu ngốc như vậy? Tàn sát ngay từ đầu chẳng phải là tự biến mình thành kẻ thù chung của mọi thí sinh còn lại hay sao?"
"Rất khó nói, kẻ này chỉ mới 26 tuổi đã là một trong bảy vị giáo chủ của Kinh Nguyệt giáo, tuy tuổi nhỏ nhất và thực lực yếu nhất nhưng lại là người được cho là có khả năng kế thừa ngôi vị giáo hoàng nhất. Nếu hắn thực sự ngu ngốc thì đã bị sáu tên giáo chủ còn lại ám toán từ lâu rồi!"
"Vậy hắn ra tay nhằm mục đích gì? Nhìn đối thủ của hắn kìa, Sùng Hạo và Nguyễn Hoài Bão, mỗi tên nắm giữ một Thần Bảo! Chưa kể những người phía sau cũng toàn là nhân tài hàng đầu!"
Trong vùng chiến, Kinh Vô Nguyệt nhìn Hoài Bão và Sùng Hạo, cười lạnh nói: "Tại sao ư? Ta thích thì ta giết thôi!"
Khi đang nói, thanh kiếm đen trên tay Vô Nguyệt bốc lên một ngọn lửa tím. Khi nói xong, hắn vung kiếm chém mạnh, tạo ra một vệt lửa tím sắc bén lướt thẳng đến phía Hoài Bão, Sùng Hạo cùng những thí sinh đứng sau.
Kinh Vô Nguyệt là Linh Tướng cấp 5, một đường kiếm mang dị hỏa nào ai dám xem thường, tất cả liền nhảy lui tránh né, chỉ có Hoài Bão giương Truy Phong thánh kiếm ra cản đòn, thêm một thánh bảo xuất hiện khiến những khán giả hiểu biết về giả kim thuật lần nữa xôn xao. Còn Sùng Hạo đứng yên không công không thủ, nhưng đứng cạnh Hoài Bão nên cũng được hưởng ké phòng ngự của hắn.
Thấy Sùng Hạo không chút động đậy dù đường kiếm vừa rồi của Kinh Vô Nguyệt không hề đơn giản, Hoài Bão ngạc nhiên: "Sao ngươi không tránh?"
Sùng Hạo đáp: "Có ngươi đỡ giúp rồi, tránh làm gì cho tốn sức?"
"Ặc!"
Lúc Hoài Bão, Sùng Hạo đang nói chuyện, vùng cỏ nơi đường kiếm của Vô Nguyệt lướt qua bắt đầu héo khô phần ngọn. Nhưng không phải héo khô vì nóng, ngọn lửa tím mà Kinh Vô Nguyệt sở hữu có tên là U Minh Tử Hỏa với dị năng thiêu đốt sinh mệnh.
Thấy Sùng Hạo và Hoài Bão đứng tán dóc, Kinh Vô Nguyệt dường như mất hứng, quay lưng đi về phía khu rừng. Những thí sinh khác tuy thù ghét nhưng đã thấy sự lợi hại của Vô Nguyệt, lại không muốn tốn sức ngay từ đầu nên không có ý định cản trở hắn.
Đi được vài bước, một luồng kiếm khí sắc bén từ phía sau chém sượt qua khiến Kinh Vô Nguyệt dừng bước. Lần này là toàn bộ khán giả xôn xao.
"Thuận Thiên kiếm! Trời ạ Thánh Bảo, Thần Bảo đua nhau xuất hiện ngay vòng dạo đầu!"
"Đây là thi khoe của hay sao?"
"Bọn này định chơi lớn thật à?"
Khi vừa dừng bước, Kinh Vô Nguyệt toàn thân bốc lên lửa tím, đồng thời vung tay đưa lưỡi kiếm chắn ngang trên đầu.
Keng!
Khi lưỡi kiếm đen đưa lên là khi Truy Phong kiếm của Hoài Bão chém xuống. Va chạm khiến Hoài Bão bật ra còn Vô Nguyệt nhanh như chớp lướt sang bên, vừa kịp tránh một nhát chém khác của Sùng Hạo. Vừa né kiếm, Vô Nguyệt vừa linh hoạt xoay người chém vào bụng Hoài Bão khi tên này còn đang chới với, nhưng Hoài Bão vẫn kịp trở tay dùng Truy Phong kiếm cản đòn rồi mượn đà lui ra xa.
Chiến đấu chênh lệch cấp độ không có sự khinh thị chuyện lấy nhiều đánh ít, bởi 10 tên Linh Tá cũng chưa chắc đánh lại một tên Linh Tướng, cho nên chuyện Hoài Bão, Sùng Hạo hợp tác đánh Vô Nguyệt là chuyện hết sức bình thường.
Khi Hoài Bão bị đánh lui, Sùng Hạo trên tay cầm Thuận Thiên kiếm trong suốt từ phía sau xông tới, nhưng vừa lúc Sùng Hạo sắp vượt qua, Hoài Bão không hay biết nên vô tình di chuyển sang bên, kết quả là hai tên va vào nhau rồi dội ra.
Sùng Hạo tức giận quát: "Mẹ kiếp ngươi! Cản đường cản lối!"
Hoài Bão trợn mắt: "Rõ ràng ngươi từ phía sau chạy tới, làm sao ta biết mà tránh!"
Thế là hai vị chủ nhân của Thần Bảo đâm ra cãi vã, Kinh Vô Nguyệt lạnh lùng đứng xem, chợt như liếc thấy gì đó, liền quay đầu lao vút đi về hướng rừng rậm.
Sùng Hạo thấy Kinh Vô Nguyệt lao đi, liền vận lực định chém đến, nhưng bị Hoài Bão ngăn lại:
"Thôi đi, ngươi biết thanh kiếm đen trên tay hắn là bảo vật loại gì không?"
Sùng Hạo gật đầu đáp: "Linh Bảo hạ cấp."
Rồi cả hai rơi vào im lặng, Sùng Hạo đưa mắt nhìn về một góc không người nhưng có vết cỏ ngã nghiêng khác thường, còn Hoài Bão nhìn về hướng Kinh Vô Nguyệt đang lao đi.
Lúc Vô Nguyệt lao đi được một quãng xa, chợt nhếch mép cười: "Vô Ảnh Công Tử đúng là Vô Ảnh Công Tử, lần này không lừa được ngươi rồi..."
Từ chỗ cách Vô Nguyệt vài chục mét, vốn toàn cỏ với cỏ yên bình, chợt lộ ra hình dáng một người đang di chuyển với tốc độ nhanh như lướt gió, chỗ cỏ vốn yên bình cũng lộ ra dấu vết xáo động. Người này anh tuấn nho nhã, ung dung tự tại, chính là đệ nhất trong Tứ siêu tân tinh, Lương Vô Thường, hắn mỉm cười: "Ngươi đánh giá ta cao quá rồi... Chỉ là do hèn nhát quá không dám xen vào mà thôi..."
Vô Nguyệt hừ lạnh, vẫn di chuyển song song với Lương Vô Thường, không ai nói thêm lời nào với người còn lại.
Mà ở các khán đài theo dõi, sự xuất hiện đầy bất ngờ của đệ nhất siêu tân tinh Lương Vô Thường tạo ra một sự rung động lớn.
"Lương Vô Thường cũng ở khu vực phía Nam! Một khu vực mà có đến hai người trong Tứ siêu tân tinh, đồng thời còn có hai người trong Thế hệ phi thường!"
"Nếu cuộc đụng độ vừa rồi mà trở thành quyết chiến thì chẳng phải là một trận long trời lở đất hay sao?"
"Vô Ảnh Công Tử quả thật có thể vô ảnh như lời đồn! Đó là năng lực gì mà lợi hại vậy? Hay là do Bảo Vật?"
"Nghe đồn hắn sử dụng hai hệ linh lực, nhưng không rõ là loại nào."
Thiên Lý thánh sư quay sang hỏi Đức Cường thần sư: "Thầy Cường nghĩ sao về tình huống vừa rồi? Tên Vô Nguyệt kia gây ra thảm sát rồi đột ngột bỏ đi vì mục đích gì?"
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
Miền nam thảo nguyên Tĩnh Lặng, Kinh Vô Nguyệt lạnh lùng đứng giữa đồng cỏ máu, quanh hắn là xác 14 thí sinh cùng hàng chục xác mãng xà địa ngục. Cảnh tượng thảm khốc khiến khán giả xôn xao bàn tán:
"Chỉ vừa bắt đầu đã ra tay tàn sát, hắn là ai?"
"Đó là Kinh Vô Nguyệt!"
"Kinh Vô Nguyệt, biệt hiệu Tử Y Giáo Chủ, kẻ này từ nhỏ đã nổi tiếng thông minh tột đỉnh, trí nhớ siêu phàm cùng hiểu biết thâm sâu, tại sao lại làm ra một chuyện ngu ngốc như vậy? Tàn sát ngay từ đầu chẳng phải là tự biến mình thành kẻ thù chung của mọi thí sinh còn lại hay sao?"
"Rất khó nói, kẻ này chỉ mới 26 tuổi đã là một trong bảy vị giáo chủ của Kinh Nguyệt giáo, tuy tuổi nhỏ nhất và thực lực yếu nhất nhưng lại là người được cho là có khả năng kế thừa ngôi vị giáo hoàng nhất. Nếu hắn thực sự ngu ngốc thì đã bị sáu tên giáo chủ còn lại ám toán từ lâu rồi!"
"Vậy hắn ra tay nhằm mục đích gì? Nhìn đối thủ của hắn kìa, Sùng Hạo và Nguyễn Hoài Bão, mỗi tên nắm giữ một Thần Bảo! Chưa kể những người phía sau cũng toàn là nhân tài hàng đầu!"
Trong vùng chiến, Kinh Vô Nguyệt nhìn Hoài Bão và Sùng Hạo, cười lạnh nói: "Tại sao ư? Ta thích thì ta giết thôi!"
Khi đang nói, thanh kiếm đen trên tay Vô Nguyệt bốc lên một ngọn lửa tím. Khi nói xong, hắn vung kiếm chém mạnh, tạo ra một vệt lửa tím sắc bén lướt thẳng đến phía Hoài Bão, Sùng Hạo cùng những thí sinh đứng sau.
Kinh Vô Nguyệt là Linh Tướng cấp 5, một đường kiếm mang dị hỏa nào ai dám xem thường, tất cả liền nhảy lui tránh né, chỉ có Hoài Bão giương Truy Phong thánh kiếm ra cản đòn, thêm một thánh bảo xuất hiện khiến những khán giả hiểu biết về giả kim thuật lần nữa xôn xao. Còn Sùng Hạo đứng yên không công không thủ, nhưng đứng cạnh Hoài Bão nên cũng được hưởng ké phòng ngự của hắn.
Thấy Sùng Hạo không chút động đậy dù đường kiếm vừa rồi của Kinh Vô Nguyệt không hề đơn giản, Hoài Bão ngạc nhiên: "Sao ngươi không tránh?"
Sùng Hạo đáp: "Có ngươi đỡ giúp rồi, tránh làm gì cho tốn sức?"
"Ặc!"
Lúc Hoài Bão, Sùng Hạo đang nói chuyện, vùng cỏ nơi đường kiếm của Vô Nguyệt lướt qua bắt đầu héo khô phần ngọn. Nhưng không phải héo khô vì nóng, ngọn lửa tím mà Kinh Vô Nguyệt sở hữu có tên là U Minh Tử Hỏa với dị năng thiêu đốt sinh mệnh.
Thấy Sùng Hạo và Hoài Bão đứng tán dóc, Kinh Vô Nguyệt dường như mất hứng, quay lưng đi về phía khu rừng. Những thí sinh khác tuy thù ghét nhưng đã thấy sự lợi hại của Vô Nguyệt, lại không muốn tốn sức ngay từ đầu nên không có ý định cản trở hắn.
Đi được vài bước, một luồng kiếm khí sắc bén từ phía sau chém sượt qua khiến Kinh Vô Nguyệt dừng bước. Lần này là toàn bộ khán giả xôn xao.
"Thuận Thiên kiếm! Trời ạ Thánh Bảo, Thần Bảo đua nhau xuất hiện ngay vòng dạo đầu!"
"Đây là thi khoe của hay sao?"
"Bọn này định chơi lớn thật à?"
Khi vừa dừng bước, Kinh Vô Nguyệt toàn thân bốc lên lửa tím, đồng thời vung tay đưa lưỡi kiếm chắn ngang trên đầu.
Keng!
Khi lưỡi kiếm đen đưa lên là khi Truy Phong kiếm của Hoài Bão chém xuống. Va chạm khiến Hoài Bão bật ra còn Vô Nguyệt nhanh như chớp lướt sang bên, vừa kịp tránh một nhát chém khác của Sùng Hạo. Vừa né kiếm, Vô Nguyệt vừa linh hoạt xoay người chém vào bụng Hoài Bão khi tên này còn đang chới với, nhưng Hoài Bão vẫn kịp trở tay dùng Truy Phong kiếm cản đòn rồi mượn đà lui ra xa.
Chiến đấu chênh lệch cấp độ không có sự khinh thị chuyện lấy nhiều đánh ít, bởi 10 tên Linh Tá cũng chưa chắc đánh lại một tên Linh Tướng, cho nên chuyện Hoài Bão, Sùng Hạo hợp tác đánh Vô Nguyệt là chuyện hết sức bình thường.
Khi Hoài Bão bị đánh lui, Sùng Hạo trên tay cầm Thuận Thiên kiếm trong suốt từ phía sau xông tới, nhưng vừa lúc Sùng Hạo sắp vượt qua, Hoài Bão không hay biết nên vô tình di chuyển sang bên, kết quả là hai tên va vào nhau rồi dội ra.
Sùng Hạo tức giận quát: "Mẹ kiếp ngươi! Cản đường cản lối!"
Hoài Bão trợn mắt: "Rõ ràng ngươi từ phía sau chạy tới, làm sao ta biết mà tránh!"
Thế là hai vị chủ nhân của Thần Bảo đâm ra cãi vã, Kinh Vô Nguyệt lạnh lùng đứng xem, chợt như liếc thấy gì đó, liền quay đầu lao vút đi về hướng rừng rậm.
Sùng Hạo thấy Kinh Vô Nguyệt lao đi, liền vận lực định chém đến, nhưng bị Hoài Bão ngăn lại:
"Thôi đi, ngươi biết thanh kiếm đen trên tay hắn là bảo vật loại gì không?"
Sùng Hạo gật đầu đáp: "Linh Bảo hạ cấp."
Rồi cả hai rơi vào im lặng, Sùng Hạo đưa mắt nhìn về một góc không người nhưng có vết cỏ ngã nghiêng khác thường, còn Hoài Bão nhìn về hướng Kinh Vô Nguyệt đang lao đi.
Lúc Vô Nguyệt lao đi được một quãng xa, chợt nhếch mép cười: "Vô Ảnh Công Tử đúng là Vô Ảnh Công Tử, lần này không lừa được ngươi rồi..."
Từ chỗ cách Vô Nguyệt vài chục mét, vốn toàn cỏ với cỏ yên bình, chợt lộ ra hình dáng một người đang di chuyển với tốc độ nhanh như lướt gió, chỗ cỏ vốn yên bình cũng lộ ra dấu vết xáo động. Người này anh tuấn nho nhã, ung dung tự tại, chính là đệ nhất trong Tứ siêu tân tinh, Lương Vô Thường, hắn mỉm cười: "Ngươi đánh giá ta cao quá rồi... Chỉ là do hèn nhát quá không dám xen vào mà thôi..."
Vô Nguyệt hừ lạnh, vẫn di chuyển song song với Lương Vô Thường, không ai nói thêm lời nào với người còn lại.
Mà ở các khán đài theo dõi, sự xuất hiện đầy bất ngờ của đệ nhất siêu tân tinh Lương Vô Thường tạo ra một sự rung động lớn.
"Lương Vô Thường cũng ở khu vực phía Nam! Một khu vực mà có đến hai người trong Tứ siêu tân tinh, đồng thời còn có hai người trong Thế hệ phi thường!"
"Nếu cuộc đụng độ vừa rồi mà trở thành quyết chiến thì chẳng phải là một trận long trời lở đất hay sao?"
"Vô Ảnh Công Tử quả thật có thể vô ảnh như lời đồn! Đó là năng lực gì mà lợi hại vậy? Hay là do Bảo Vật?"
"Nghe đồn hắn sử dụng hai hệ linh lực, nhưng không rõ là loại nào."
Thiên Lý thánh sư quay sang hỏi Đức Cường thần sư: "Thầy Cường nghĩ sao về tình huống vừa rồi? Tên Vô Nguyệt kia gây ra thảm sát rồi đột ngột bỏ đi vì mục đích gì?"
Đọc tiếp: Chương 111: Định Mệnh
Quay lại: Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
