Nhiên vẫn bước đi ra khỏi quán, phía sau lưng cô còn nghe rất rõ giọng Tuấn đang lặp đi lặp lại khi nhận được sự đồng ý từ cô:
- Cảm ơn e... Cảm ơn em.
Những điều Tuấn nói lại khiến cô nhớ về những ngày hồi mới quen. Nhiên và Tuấn cùng một tuổi nhưng anh lúc nào cũng xưng "anh" với "em", còn cô thì lúc nào cũng ngang vai một lứa mà. Cô nhớ Tuấn từng nói: " Con gái phải nhận mình là em chứ? Không thích". Cô thì không muốn như vậy, câu nói của Tuấn ngày hôm nay lại gợi bao ký ức ùa về trong cô. Có những điều mà cô đã muốn quên đi nhưng đúng thật là rất khó, cô không biết sao lại như vậy nữa, có lẽ là do duyên số..
Còn Tuấn sau cuộc gặp với Nhiên anh biết những gì đã qua khiến cô khó có thể chấp nhận anh lần nữa, nhưng anh sẽ dành hết tình cảm cho cô chỉ để mong những yêu thương ngày xưa quay về. Bởi anh biết trong tim mình thật sự chỉ có Nhiên...
Là một trung úy cảnh sát cơ động Tuấn biết anh sẽ không có nhiều thời gian nhưng đây là cơ hội duy nhất nên anh sẽ cố gắng làm tất cả. Tối hôm đó về anh có nhắn tin cho Nhiên hẹn trưa mai đi ăn và cô cũng đồng ý. Trưa ngày thứ hai đầu tuần, đúng hẹn 11h30 Nhiên đến nhà hàng Loterry, liếc qua thấy Tuấn chưa đến, cô chọn một chỗ cho mình và ngồi xuống. Thấy cô phục vụ bước lại gần Nhiên nhẹ nhàng:
- Xin lỗi tôi đang đợi bạn, một lát nữa tôi sẽ gọi sau.
Dường như Nhiên đã quá quen với việc đợi Tuấn nên cô không cảm thấy khó chịu hay bất ngờ khi Tuấn đến muộn, hay lỡ hẹn. Cô lấy quyển sách mang theo và lấy ra đọc. 30 phút đã trôi qua nhưng Tuấn vẫn chưa đến khiến cô bắt đầu thấy một chút thất vọng.
Còn Tuấn lúc này đang ngồi trong phòng họp. Khi nghe về cuộc họp bất thường sẽ diễn ra vào 11h trưa Tuấn đã bắt đầu thấy lo lắng và lúc này thì ngồi không yên. 12h 15 phút cuộc họp kết thúc anh vội vã lấy xe chạy như bay đến nhà hàng Loterry nhưng Nhiên không còn ở đó nữa. Anh hỏi qua cô phục vụ thì được biết:
- Lúc nãy có cô gái ngồi chờ bạn ở đây cũng khá lâu nhưng bạn cô ấy không đến nên cô ấy vừa về rồi.
Trời ơi, Tuấn nghĩ chắc hết cơ hội luôn rồi, anh liền chạy qua cửa hàng mua một bó hoa và một gói nhỏ bánh quy loại Nhiên vẫn thường thích ăn rồi phóng xe đến chỗ công ty của Nhiên. Anh lấy điện thoại gọi Nhiên, giọng cô lạnh lùng:
- Alo, gì vậy?
- Xuống dưới cổng chút đi, 5 phút thôi.
Nhiên nhìn qua cửa kính phòng làm việc thấy anh đang đứng đó, cô liền đi xuống. Cô nhìn Tuấn mồ hôi nhễ nhại, bộ quân phục anh mặc ướt sũng, cô cũng không muốn giận anh làm gì nữa. Cô lắc đầu và cười. Tuấn chìa bó hoa và gói bánh về phía cô:
- Xin lỗi anh lỡ hẹn.
Anh nhìn cô như chờ đợi sự tha thứ từ cô, thấy Tuấn vừa thở mệt nhọc như vậy Nhiên cũng không nói gì và cầm lấy món quà xin lỗi từ anh:
- Không sao.
Tuấn chờ Nhiên đi vào và quay xe về đơn vị vừa đúng giờ làm việc, vậy là anh cũng bỏ luôn bữa trưa. Vừa mệt vừa đói nhưng mà Nhiên không giận anh thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Đồng nghiệp của anh thì tò mò không hiểu vì sao trông anh lại mệt nhọc như vậy.
Sau ngày hôm đó, mỗi ngày Tuấn đều nhắn tin gọi điện cho Nhiên nhưng cô có những lúc không trả lời. Tối ngày thứ 3 anh rảnh nên gọi điện cho cô:
- Tối nay đi uống café đi, cùng mấy người bạn nữa.
- Tối nay Nhiên bận nên không đi được rồi, Tuấn và mọi người buổi tối vui vẻ nhé.
Anh thấy buồn khi nghe lời từ chối của cô, không biết Nhiên bận thật hay vì điều gì đó khiến cô như vậy. Còn Nhiên thật ra cô chẳng bận gì đâu, chỉ là bây giờ mọi cảm xúc trong cô không còn như trước nữa, cô không muốn lại tìm về những nỗi buồn ngày xưa. Bởi vì Nhiên sợ, sợ khi những yêu thương đó quay về rồi lại tan biến đi nhanh chóng như gió trời. Ngồi một mình trong phòng cô lại suy nghĩ về anh...







