Tít....
"Anh trai tớ sắp đi Paris rồi, cậu có muốn đến tạm biệt không? "Tin nhắn đến từ Quang
Mắt An tối sầm lại khi đọc được dòng tin nhắn ấy. Cái gì mà đi Paris? Cái gì mà tạm biệt? Cô có đọc nhầm không vậy? Paris á? Cái nước Pháp xa xôi đấy á? Cô bật dậy, lao nhanh ra ngoài. Cô bắt vội 1 chiếc taxi đến sân bay. Người cô run lên bần bật, cô gần như mất đi sự thăng bằng của cơ thể. Cô bước những bước chân loạng choạng, và cô nhìn thấy người ấy tại cửa chính sân bay. Nam đang chào mọi người và chuẩn bị đi. Nhưng tại sao?
Cô đứng như chôn chân dưới đất, lúc này cô không biết phải làm gì cả. Từng giọt nước mắt cứ rơi đều đều, cô mím chặt môi, có cái gì nghẹn ứ trong cổ họng. Cô cứ nghĩ khi thấy anh, cô sẽ phải chạy đến ngay và bắt anh giải thích. Nhưng sao lúc này, cô thấy mình trở nên vô dụng.
Nam nở 1 nụ cười nhìn cô, nó có phần gì đó gượng gạo. Anh tiến lại gần chỗ cô đứng:
"Tớ đi nhé! Cậu ở lại mạnh khỏe và phải thật hạnh phúc đấy" Nói xong, anh quay đi rất nhanh, như đang muốn lảng tránh.
Cô vội nắm lấy tay anh, cô khóc nấc lên: "Nói cho tớ biết chuyện gì đang diễn ra đi. Cậu đang làm điều gì vậy? Cậu đang đùa với tớ đấy àh?"
"Tớ sẽ giải thích ..." Quang lên tiếng
"A sẽ tự nói chuyện với cô ấy" Nam ngắt lời.
"Nhưng...."
Nam nhìn Quang một cách kiên quyết. Rồi anh nắm tay An kéo đến bãi đậu xe. Cô vung tay mạnh tuột khỏi bàn tay anh
"Bây giờ thì cậu nói được rồi chứ? "
"Tớ sẽ sang Pháp sinh sống, cậu ở lại nhớ giữ..."
"Đấy không phải là điều tớ muốn biết."Cô cắt ngang "Cái tớ muốn biết là lí do. Lí do cậu tránh mặt tớ? Lí do cậu ra nước ngoài mà không hề cho tớ biết trước? "
Anh thở dài "Tớ xin lỗi . Nhưng có lẽ trong thời gian qua tớ.... nhầm tưởng thì phải? "
"Cậu nhầm tưởng cái gì chứ? "
"Tớ cứ nghĩ tớ đang dành cho cậu 1 thứ tình cảm đặc biệt. Nhưng thời gian gần đây, tớ nhận ra rằng tớ chỉ coi cậu là 1 người bạn thân. Tớ không muốn làm tổn thương cậu......"
"Cậu biết tớ có tình cảm với cậu đúng không? "
"...."
An thấy hụt hẫng "Nhưng tớ chưa bao giờ bắt ép cậu phải đáp lại nó cả. Cậu hoàn toàn có thể từ chối, và chúng ta có thể vẫn là bạn mà "
"Quang thích cậu đấy. Cậu biết mà, và Quang có thể cho cậu hạnh phúc. .."
"Nhưng tớ chẳng có tình cảm gì với cậu ấy hết . Lí do của cậu nghe buồn cười thật đấy"
"Cậu thôi đi "Anh to tiếng với cô. Lần đầu tiên. Anh nổi giận với cô. Lần đầu tiên. Cô sợ . "Cậu không thấy rằng cậu thật phiền phức sao? Cậu là một con nhỏ phiền phức "







