Trang chủ
» Thư Viện » Tiểu Thuyết » Harry Potter Quyển 3 : Harry Potter và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban
Harry và Hermione nhào tới bên Ron, Hermione thì thầm:
- Hắn đã làm gì Ron vậy?
Mắt Ron chỉ còn nhắm hờ, miệng hé mở. Mọi người còn nghe được tiếng thở của Ron nên chắc chắn là nó còn sống, nhưng nó không có vẻ gì là nhận ra được hai người bạn.
Harry tuyệt vọng nhìn quanh:
- Mình cũng không biết nữa!
Cả chú Sirius và thầy Lupin đều đã đi rồi…tụi nó không còn ai đi cùng ngoại trừ thầy Snape vẫn còn bất tỉnh và đang lơ lửng giữa trời. Harry hất mớ tóc khỏi vầng trán, cố gắng suy nghĩ thẳng vào sự việc…
- Tụi mình nên đưa họ về toà lâu đài và trình báo sự việc này cho người nào đó biết. Đi thôi…
Nhưng đúng lúc đó, hai đứa nghe một tiếng kêu ăng ẳng, một tiếng rên đau đớn của một con chó, vọng lại từ trong đêm tối…
Harry trừng mắt ngó vào bóng đêm, lẩm bẩm:
- Chú Sirius…
Nó lưỡng lự trong phút chốc. Lúc này nó không thể làm gì được cho Ron cả, trong khi chú Sirius thì đang gặp nạn…
Harry bắt đầu phóng chạy, Hermione chạy theo ngay sau lưng. Tiếng ăng ẳng dường như xuất phát từ phía bờ hồ. Hai đứa vắt chân lên cổ mà chạy về hướng đó. Và Harry, trong lúc cắm đầu chạy, cảm thấy lạnh buốt, mà không nhận ra cơn giá buốt đó có nghĩa là gì…
Tiếng kêu ăng ẳng đột ngột tắc nghẹn. Khi chạy tới bờ hồ thì tụi nó hiểu ra tại sao: chú Sirius đã biến trở lại thành người. Chú đang thu mình lại để tránh đòn, hai tay giơ lên che trên đầu. Chú rên rỉ
- Đừừừừng, đừừừừng…làm ơn…
Và rồi, Harry nhìn thấy họ. Bọn giám ngục Azkhaban, ít nhứt cũng có đến hàng trăm tên, tụ thành một đám đông đen nghịt bên bờ hồ và đang lướt về phía chúng nó. Harry xoay mòng mòng, một cơn buốt lạnh như băng giá thấm sâu vào nội tạng của nó, sương bắt đầu làm mờ mịt tầm nhìn của nó. Càng lúc càng có nhiều giám ngục Azkhaban hiện ra từ trong bóng tối ở cả hai phía, bọn chúng đang xiết chặt vòng vây…
Harry giơ cây đũa phép lên, hét:
- Hermione ơi, nghĩ ra cái gì thiệt vui đi!
Nó chớp mắt liên tục, cố để nhìn rõ hơn. Nó lúc lắc cái đầu để xua đi những tiếng kêu khóc yếu ớt đang bắt đầu trỗi lên trong đầu…
- Mình sắp được về sống với cha đỡ đầu của mình…Mình sẽ ra khỏi nhà Dursley…
Harry buộc mình nghĩ đến chú Sirius, và chỉ nghĩ đến chú Sirius mà thôi, rồi bắt đầu hô:
- Expecto patronum! Expecto patronum!
Chú Sirius rùng mình, lăn ngửa ra và nằm bất động trên mặt đất, xanh lè như đã chết rồi.
- Chú ấy không sao đâu! Mình sẽ về sống với chú ấy. Expecto patronum! Hermione ơi, giúp mình với! Expecto patronum!
Hermione thì thầm:
- Expecto…Expecto…Expecto…
Nhưng cô bé không thể nào làm được phép trừ tà này. Bọn giám ngục Azkhaban đang tiến sát tới rồi, chỉ còn cách tụi nó chừng ba thước nữa mà thôi. Bọn chúng hình thành cả một bức tường vững chắc quanh Harry và Hermione, mối lúc một đến sát hơn…
Harry thét lên, cố gắng át tiếng kêu khóc trong tai nó:
- EXPECTO PATRONUM! EXPECTO PATRONUM!
Một cuộn khói mỏng màu bạc thoát ra từ đầu đũa phép của Harry và lơ lửng như sương mù trước mặt nó. Cùng lúc đó, Harry cảm thấy Hermione sụm xuống bên cạnh. Bây giờ nó chỉ còn có một mình…hoàn toàn cô độc…
- Expecto…Expecto patronum!
Harry cảm thấy đến lượt đầu gối nó sụm xuống chạm vào cỏ lạnh. Sương mù như mây che phủ làm mờ cả mắt nó. B







