↓↓ » » »
Posted by:
Tác Giả : Chưa Rõ
Trạng Thái: full
Nguồn: Sưu Tầm
Lượt Đọc: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57388495
Visits Today: 155117
This Week: 2462868
This Month: 9382941

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


Ngày Cập Nhật: 2016-07-27


Tiếng mưa rơi cứ lã chã rơi trên mái nhà trọ nhỏ, nơi từng có tiếng cười hạnh phúc của hai chị em tôi, nơi trái tim tôi được sưởi ấm khi phải xa gia đình học tập để thực hiện ước mơ của mình. Dẫu có cố quên, cố vùi đầu vào công việc, học hành nhưng sao tim tôi vẫn đau, vẫn se thắt lại khi nghĩ về chị, người mà tôi luôn yêu thương. Nếu như lúc làm hồ sơ thi đại học, tôi nghe theo sự sắp xếp của gia đình, ở lại quê hương để học tập thì giờ đây tôi đã không trở thành gánh nặng của chị, không cản trở bước đường hạnh phúc mà đáng lẽ chị phải được hưởng.

Chị quen anh đã lâu, lúc tôi còn là học sinh lớp 10. Thuở ấy, tôi chưa hiểu gì là yêu, cũng như chưa biết được sự phản đối của gia đình tôi về người mà chị đang quen. Ấn tượng còn đọng lại trong tôi là những cuộc cãi vã mỗi khi chị gọi điện về cho gia đình. Với mục tiêu đỗ đại học, tôi dồn hết tâm trí cho việc học nên hầu như không quan tâm đến chuyện đó.

Sài Gòn trong tôi lúc ấy đầy mộng mơ, cuốn hút. Có biết bao điều thú vị đang chờ tôi ở nơi ấy. Nơi có ánh đèn lấp lánh, có những tòa nhà thật đẹp, có nhiều cửa hàng lớn thật lớn mà trên tivi tôi vẫn thường thấy. Lúc ấy, chị vẫn hay động viên, vẫn những lời ấm áp, giọng điệu nhẹ nhàng. Chị có dáng người thanh mảnh, tôi mắt to, cái sống mũi cao. Mọi người quý chị ở cái tính nhu mì, rất con gái. Dù có chuyện không vui hay bực bội, chị vẫn nói bằng giọng khe khẽ, nhè nhẹ, như đang thì thầm.

Sinh ra ở vùng quê nghèo, là cô gái tỉnh lẻ, chị không cầu kỳ, không son không phấn, bên ngoài chị cũng mộc mạc như chính tính cách của chị. Vì gia đình tôi khó khăn nên chị đã nguyện từ bỏ ước mơ bước vào giảng đường đại học. Chia tay mái trường cấp ba, với tấm bằng tốt nghiệp, chị khăn gói vào Sài Gòn tìm việc làm để có tiền trang trải khó khăn của gia đình cũng như cho hai em có thể tiếp tục việc học.

Nơi đất khách quê người, những ngày đầu, chị gặp không ít khó khăn.Và chị đã gặp anh, người đã cùng chị vượt qua những khó khăn ấy. Tôi không trực tiếp chứng kiến, chỉ sau này tôi nghe chị kể lại bằng giọng nói hơi run run, nghẹn ngào. Tôi nhớ lúc chị kể, trong đôi mắt to, tròn xoe ấy chợt long lanh.Tôi hiểu chị sắp khóc, nhưng chị cố gượng. Khi ấy chị vội lảng sang chuyện khác.

Tình yêu của anh chị không xa hoa, lung linh, huyền ảo mà nó bình dị bởi những đêm khuya anh vội vã chở chị trên chiếc xe đạp cũ sau giờ tăng ca. Những buổi sáng sớm anh đợi chị để đến chỗ làm cho kịp giờ. Chiếc xe đạp nhỏ đã đưa chị tôi vòng hết các dãy phố cổ kính, hiện đại, tấp nập. Giọt mồ hôi anh rơi đầy trên trán, ướt đẫm cả bờ vai. Nhưng đổi lại là nụ cười tươi như hoa của chị. Hạnh phúc vốn dĩ giản đơn như thế, mộc mạc như thế.

Thế nhưng cuộc sống nào phải như mơ, như người ta vẫn thường hay nói vui: “Đời không như là mơ nên đời thường giết chết mộng mơ”. Cái ước mơ về ngôi nhà nhỏ, có tiếng cười trẻ thơ, có bữa cơm ấm áp gia đình sao giờ lại xa vời, nó nằm ngoài tầm với của anh chị, khi tình yêu ấy vấp phải sự phản đối quyết liệt từ phía gia đình tôi. Tôi nhiều lần hỏi má vì sao phản đối anh chị. Tôi thấy anh là người tốt, chịu thương, chịu khó. Câu trả lời của má chỉ đơn giản là vì tuổi tác anh chị không hợp. Nhưng bây giờ tôi cũng đã lớn, cũng hiểu được phần nào nguyên nhân má phản đối. Âu cũng là vì anh không có nghề nghiệp ổn định, mặc dù anh có chí cầu tiến, chịu thương chịu khó, nhưng bao nhiêu đó chưa đủ để đảm bảo cho cuộc sau này. Chị tôi lại được nhận vào môt công ty không lớn nhưng thu nhập ổn định. Điều này càng làm việc hai người đến với nhau trở nên khó khăn hơn.

Trang: 12
Chia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter
Link:
BBcode:
↑↑Bạn Đã Đọc Chưa?
» 6 hình ảnh người Cha
» Người thầy đầu tiên
» Êm ả lời ru
» Xúc động tâm thư gửi mẹ của MC Thảo Vân
» NGƯỜI CON HIẾU THẢO
[ » Xem Thêm]
Có Gì Hót?
Xtscript load: 0.000080s. Total load: 0.000107

Polaroid