Anh: điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ ??? Mà lúc nãy... hình như... con bé khóc thì phải... mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ??? Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia.
------------------------------------------
Ngày thứ tư.
- Em đang đứng trước nhà anh.
- Vào đi!
- Anh ăn đi!
- Ừh! Chở đi học nhé!
- Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.
- Ờ... Có muốn ăn kem không?
- Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà.
- Ừh...
•11h•
- Ngủ ngon...
- Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!
...
Em: hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay, khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh?
Anh: mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy!
------------------------------------------
Ngày thứ năm.
- Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau" [19 lần trong suốt một ngày">
•11h•
- Ngủ ngon em nhé!
...
Em: cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em, nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không? Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu "lặng" anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng "em" thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt.
Anh: hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm... hình nhừ... có chút... nhớ.
------------------------------------------
Ngày thứ sáu.
- Em đang đứng trước nhà anh.
- Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả?
- Hì hì...
- Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?
- Hôm qua là một ngày "Lặng" anh àh!
- Ngày lặng ???
- Ừh, người ta thường có những ngày "Lặng" như thế khi yêu nhau.
- Để làm gì?
- Để nhận ra sự quan trọng của nhau.
- ... ... ...
- Thôi anh, ăn sáng đi!
- Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?







