Tôi vòng tay quanh thân, tự ôm lấy mình thật chặt. Tôi nhớ anh. Tôi thực sự nhớ anh... Tôi yêu anh. Đơn giản vậy thôi.
Anastasia Steele, mày đang làm việc đấy! Tôi phải mạnh mẽ, nhưng tôi cũng muốn tới buổi triển lãm của José, và thẳm sâu trong tâm can, con người hư hỏng trong tôi muốn gặp Christian. Hít một hơi thật sâu, tôi quay về bàn làm việc.
Từ: Anastasia Steele
Chủ đề: Ngày mai
Ngày: Ngày 8 tháng 6 năm 2011 14:25
Tới: Christian Grey
Chào Christian,
Cảm ơn anh vì những bông hoa, chúng rất đáng yêu.
Vâng, em rất cảm kích nếu anh đưa em đi.
Cảm ơn anh.
Anastasia Steele,
Trợ lý của Jack Hyde, Biên tập viên, SIP
Kiểm tra điện thoại, tôi nhận thấy đúng là nó vẫn được mặc định chuyển các cuộc gọi tới chiếc BlackBerry. Jack đang đi họp, vì thế tôi gọi ngay cho José.
“José à. Ana đây.”
“Xin chào người xa lạ.” Giọng cậu ta ấm áp và ân cần đến mức suýt nữa khiến tôi òa khóc.
“Tớ không nói chuyện được lâu đâu. Ngày mai tớ nên đến triển lãm của cậu lúc mấy giờ nhỉ?”
“Cậu vẫn đến cơ à?” Cậu ta có vẻ rất hào hứng.
“Đến chứ.” Tôi nở nụ cười thật lòng đầu tiên sau năm ngày khi hình dung ra nụ cười toe toét sung sướng của cậu ta.
“Thế thì bảy rưỡi.”
“Gặp nhau lúc ấy nhé. Tạm biệt José.”
“Tạm biệt Anna.”
Từ: Christian Grey
Chủ đề: Ngày mai
Ngày: Ngày 8 tháng 6 năm 2011 14:27
Tới: Anastasia Steele
Anastasia à,
Ngày mai tôi đón em lúc mấy giờ được?
Christian Grey,
CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.
Từ: Anastasia Steele
Chủ đề: Ngày mai
Ngày: Ngày 8 tháng 6 năm 2011 14:32
Tới: Christian Grey
Buổi triển lãm bắt đầu lúc 7:30. Theo anh thì nên đi từ mấy giờ?
Anastasia Steele,
Trợ lý của Jack Hyde, Biên tập viên, SIP
Từ: Christian Grey
Chủ đề: Ngày mai
Ngày: Ngày 8 tháng 6 năm 2011 14:34
Tới: Anastasia Steele
Anastasia,
Portland khá xa đấy. Tôi sẽ đón em lúc 5:45
Mong được gặp em.
Christian Grey,
CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.
Từ: Anastasia Steele
Chủ đề: Ngày mai
Ngày: Ngày 8 tháng 6 năm 2011 14:38
Tới: Christian Grey
Gặp lại anh sau.
Anastasia Steele,
Trợ lý của Jack Hyde, Biên tập viên, SIP
Ôi! Tôi sẽ gặp lại Christian! Lần đầu tiên sau năm ngày tinh thần của tôi khởi sắc được một chút, và tôi cho phép mình tự hỏi không biết anh thế nào rồi.
Anh có nhớ tôi không? Chắc là không như tôi nhớ anh rồi. Anh đã tìm được một kẻ phục tùng mới chưa? Ý nghĩ ấy đau đớn đến nỗi tôi gạt nó đi ngay lập tức. Tôi nhìn vào chồng thư cần phải phân loại cho Jack và bắt đầu xử lý chúng, cố gắng đẩy Christian ra khỏi tâm trí mình.
Tối hôm đó tôi cứ trở mình trằn trọc, cố chợp mắt một chút, và đó là lần đầu tiên sau một thời gian dài tôi không thiếp đi trong tình trạng nước mắt đầm đìa.
Trong tâm tưởng, tôi hình dung ra khuôn mặt Christian vào cái ngày tôi bước chân đi. Vẻ mặt khổ sở của anh cứ ám ảnh tôi không dứt. Tôi nhớ là anh không muốn tôi đi, thật kỳ lạ. Tôi còn ở lại làm gì khi mọi thứ đều rơi vào ngõ cụt? Chúng tôi cứ luẩn quẩn quanh vấn đề của riêng mình - tôi thì sợ bị trừng phạt, còn anh thì sợ... sợ gì nhỉ? Tình yêu ư?







