Ring ring
↓↓ » » »
Posted by:
Tác Giả : E.L.James
Trạng Thái: full
Nguồn: e-thuvien.com
Lượt Đọc:
Ngày Cập Nhật: 2016-08-05



Tôi chẳng nói chuyện với ai, kể cả mẹ tôi hay dượng Ray. Tôi không còn sức đâu mà chuyện trò vẩn vơ lúc này. Tôi không muốn. Tôi chỉ muốn thu về ốc đảo của riêng mình - một vùng đất đau thương chết chóc với những đường chân trời ảm đạm. Giờ tôi như thế đấy. Tôi có thể giao tiếp trong công việc, nhưng chỉ thế thôi. Nếu nói chuyện với mẹ, tôi biết mình sẽ còn tan nát cõi lòng hơn.

TÔI CŨNG CHẲNG NUỐT NỔI thứ gì. Bữa trưa ngày thứ Tư, tôi gắng ăn một cốc sữa chua, và đó là thứ đầu tiên tôi bỏ vào bụng kể từ hôm thứ Sáu. Tôi sống sót được là nhờ dung nạp cà phê latte và coca dành cho người ăn kiêng. Chất caffein giúp tôi tồn tại, nhưng nó cũng khiến bụng dạ tôi cồn cào.

Jack bắt đầu lượn lờ quanh tôi, hỏi những câu riêng tư làm tôi phát cáu. Anh ta muốn gì đây? Tôi là người lịch sự, nhưng tôi cần phải giữ khoảng cách với con người này.

Tôi ngồi xuống và kiểm tra một chồng thư được gửi đến cho anh ta, tận hưởng chút thư thái của một nhân viên quèn. Hộp thư điện tử của tôi chợt sáng lên, và tôi vội kiểm tra xem ai vừa gửi email.

Trời đất! Là Christian. Ôi không, không phải ở đây... không phải lúc tôi đang làm việc thế này.

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Ngày mai

Ngày: Ngày 8 tháng 6 năm 2011 14:05

Tới: Anastasia Steele

Anastasia thân mến,

Xin lỗi vì đã đường đột xâm phạm vào giờ làm việc của em. Em đã nhận được hoa của tôi chưa?

Ngày mai là ngày bạn em khai trương triển lãm đấy, và tôi chắc rằng em chưa có thời gian để mua xe, trong khi quãng đường đi lại khá dài. Tôi sẽ còn hơn cả hạnh phúc nếu được đưa em đi - nếu em muốn.

Cho tôi biết nhé.

Christian Grey,

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Nước mắt dâng đầy trong mắt tôi. Tôi vội vàng lao về phía khu nhà vệ sinh để trốn vào một ngăn buồng. Là triển lãm của José. Tôi đã hứa với cậu ấy là sẽ đến, thế mà lại quên khuấy mất. Khỉ thật, Christian nói đúng, tôi biết đến đó bằng cách nào đây?

Tôi vò trán. Sao José không gọi điện nhỉ? Sao chẳng có ai gọi? Ôi, tôi đãng trí đến mức không nhận ra mình đã để điện thoại ở chế độ im lặng từ đời nảo đời nào.

Chết tiệt! Tôi đúng là một con ngốc! Tôi vẫn mặc định chuyển các cuộc gọi sang chiếc BlackBerry. Trời đất quỷ thần ơi. Christian vẫn đang nhận các cuộc gọi của tôi - trừ khi anh đã quẳng chiếc BlackBerry đi. Mà sao anh ta có địa chỉ email của tôi nhỉ?

Anh biết cỡ giày của tôi, thế thì một địa chỉ email với anh có khó khăn gì?

Tôi có thể gặp lại anh không? Tôi có chịu đựng nổi không? Tôi có muốn gặp anh không? Tôi nhắm nghiền mắt và ngửa đầu ra sau khi nỗi đau đớn và khao khát cùng lúc đâm xuyên qua mình. Tất nhiên là tôi muốn, muốn chứ!

Có lẽ... có lẽ tôi có thể bảo anh rằng tôi đã đổi ý... Không, không, không. Tôi không thể ở cùng một người luôn thích thú cái trò làm tổn thương tôi đến vậy, một người không thể yêu tôi như vậy.

Những kỷ niệm đau lòng lóe lên trong tâm trí tôi - những chuyến bay, bàn tay nắm chặt, những nụ hôn, cái bồn tắm, sự dịu dàng, tính hài hước của anh, cả ánh nhìn chằm chằm đầy chiếm đoạt, đen tối và gợi tình của anh nữa. Tôi nhớ anh. Đã năm ngày rồi, năm ngày đau khổ tưởng chừng như vô tận. Tôi khóc ròng trong giấc ngủ hàng đêm, ước gì mình đừng bước chân đi, ước gì anh thay đổi, ước gì chúng tôi còn ở bên nhau. Bao giờ thì cảm giác khủng khiếp này mới qua đi đây? Tôi bắt đầu hối hận.

Chia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter
Link:
BBcode:
↑↑Bạn Đã Đọc Chưa?
» Thợ Săn Tâm Lý
» Vũ Khí Bóng Đêm 1: Thành Phố Xương
» Pottermore -Harry Potter Ngoại Truyện
» Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
» Nhị Tiểu Thư, Em Sẽ Thuộc Về Ta - Ngoại Truyện Tình Yêu Của Đời Sau
[ » Xem Thêm]
Có Gì Hót?
» Đi Đến Huyền Thoại
» Truyện Liên Minh Huyền Thoại Phần 3 - The Death is Coming
» Vũ Khí Bóng Đêm 1: Thành Phố Xương
» Tái Sinh Tập 1 : NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG ĐẦY ĐAU KHỔ CỦA TUỔI 17
» Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Xtscript load: 0.001160s. Total load: 0.002696