La là là là la lá la...
La là là là la la là...
Là là là la la lá la la là la la là la lá la la la la là la...
Không rõ ở đâu...
Không rõ khi nào...
Muôn vạn vì sao lung linh lấp lánh chiếu soi cho một đôi - tạm gọi là tình nhân - dưới đồng cỏ đêm lạnh mùi sương giá.
Họ tựa vai nhau, cô gái yên bình vu vơ hát...
Là la... lá la la...
Là la lá la là la là...
La la là la lá lá, la la là la lá lá, la lá la lá la là la...
Sao rơi...
Cô gái chủ động hôn chàng trai...
Bất ngờ và say đắm, từng mảnh vải trên thân mỗi người rơi ra, chàng trai nằm xuống, cô gái quỳ lên...
Không biết qua bao nhiêu nhịp tình...
Cơ thể cô gái chợt tỏa sáng, thứ ánh sáng trắng long lanh giữa màn đêm u ám. Trên tấm lưng trần nàng hiện ra sáu chiếc cánh ánh sáng huyền ảo, tựa như mộng ảo, tựa như thiên thần...
Tình cũng thăng hoa, cơ thể chàng trai cũng sáng lên, rồi từ nơi hai người giao thoa, những luồng sáng trắng lung linh tỏa ra uốn lượn thành một hiện tượng ánh sáng trắng đơn thuần mà vẫn lung linh rực rỡ tỏa sáng khắp màn đêm...
Trong cái khoảng khắc thăng hoa nhất, hạnh phúc nhất, môi cô gái mỉm cười đầy mãn nguyện dù khóe mắt nàng nhỏ dòng lệ khổ đau...
Dương hé mi tỉnh giấc trong căn lều nhỏ, tay bấu lên trái tim đang quặn đau như thắt lại. Kia là một giấc mơ, là một ký ức, là một ảo tưởng, hay là bất cứ gì, thậm chí đây là lần đầu mơ đến hay đã từng mơ qua, hắn không biết, hắn không hiểu.
Đó giống như xuất phát từ linh hồn hắn, ký ức từ kiếp trước chăng? Dương nghi ngờ, hắn không rõ trong giấc mơ ấy, hắn là chàng trai, hắn là cô gái, hay hắn là người thứ ba dõi theo mối tình của hai người, thậm chí có thể hắn là cả hai...
***
Rừng quốc gia Cát Tiên hoang sơ nguyên thủy thức tỉnh đón ánh bình minh. Dương bước ra khỏi căn lều nhỏ, vươn vai chào ngày mới rồi tiến ra bờ vực sâu. Đây chính là nơi hắn đến đầu tiên ở thế giới này...
Chết trong già nua cô độc, rồi tái sinh trong một hình dạng thiếu niên tuấn tú. Có một người mẹ tuyệt trần, đồng thời cũng mắc chứng bệnh liệt dương. Mang trong linh hồn một Bảo Vật tuyệt thế, và bị gán cho cái danh phế vật.
Cứ liên tục được và mất, thiếu và thừa, giống như tạo hóa mang hắn đến thế giới này để trêu đùa. Dương từng nghĩ như vậy, nhưng giờ thì không. Người ta thường thèm muốn khi chưa có, cũng như thường quý trọng khi đã mất. Và kẻ phế vật nhất chính là kẻ muốn trở nên mạnh mẽ nhất.
Sau bốn năm, Dương không còn là một thằng nhóc liệt dương phế vật, mà là một tuyệt đỉnh thiên tài. Trở lại điểm xuất phát với một cấp độ hoàn toàn khác...
***
Huyện Trảng Bom, Đồng Nai, Dương trong cặp kín giả cận và mũ trùm kín đầu đang trên đường về nhà, tiện đường bước vào một con hẻm nhỏ vắng vẻ.
Dương dừng lại nơi một hiệu sách đóng cửa, tấm bảng hiệu mốc meo, mái nhà xập xệ tựa chừng bị bỏ hoang cả năm trời. Trên cửa treo một tấm bảng gỗ bám đầy bụi, vỏn vẹn ghi mấy chữ: "Nếu muốn tìm ta, hãy đến Thiên Địa hội."
Dương thở dài, đây chính là tiệm sách mà hắn từng thấy trong Ảo mộng vĩnh hằng, nơi Võ Phi Dương lúc nhỏ mua bí kíp luyện hồn để bị liệt dương. Trong đoạn ký ức ấy, Dương từng thấy qua một quyển bí kíp công pháp có tựa đề: Thôn Thiên Địa.
Là người trực tiếp tu luyện Thôn Thiên Địa, càng lúc Dương càng nhận ra công pháp này còn nhiều khúc mắc, nhưng khi hỏi, Google không chịu giải đáp. Những bí ẩn mà Google không giải đáp thì đương nhiên là gần như không ai có thể giải đáp, chính vì vậy, khi thấy cái tên Thôn Thiên Địa trong đoạn ký ức của Võ Phi Dương, Dương vô cùng ngạc nhiên và mong muốn được xem, hy vọng giải đáp được những thắc mắc trong lòng. Lần trở về này chính là cơ hội, nhưng đáng tiếc...
Bên cạnh là một quán hủ tíu, lão chủ quán thấy Dương đứng yên lặng hồi lâu, liền bắt chuyện: "Tìm thằng khứa chủ tiệm sao? Nó đóng cửa đi đâu hơn một năm nay rồi..."
"Ảnh đi đâu ạ?" Dương hỏi.
"Không biết, nó hay đi ăn vịt lộn đèn mờ, tao đoán nó chơi nhỏ bán vịt lộn làm con người ta có bầu rồi trốn tránh trách nhiệm hay sao ấy."
Lão chủ quán nhíu mày suy nghĩ rồi nói thêm: "Mấy tháng trước cũng có người đến tìm, là một con bé áo hồng đẹp mê hồn, đứng nhìn cái bảng rồi đi mất."
"Bác không biết người thân nào hay quê quán của ảnh sao ạ?"
Lão chủ quán phủi tay: "Thằng mê lìn đó bí ẩn bỏ mẹ! Nó tự giới thiệu tên Đạt, quê ở Sơn La nên gọi là Sừ Lai Đạt, nhưng tao cá 100% là tên giả. Sẵn nói luôn, mẹ nó chứ chưa thấy thằng nào bựa như thằng quần què ấy, buôn bán rảnh háng viết toàn truyện sex. Lại còn ai đời viết truyện mà tự nâng bi mình trong truyện, nào là "đẹp trai anh tuấn tiêu sái phong lưu mà cũng không kém phần lạnh lùng vô song tuyệt thế", mẹ nó mỗi lần táo bón là tao lại lấy đoạn này ra đọc, lập tức chuyển sang chế độ tiêu chảy! Vậy còn chưa đủ, nâng bi bản thân cho đã rồi tự chửi bản thân y như chửi chó nữa mới bệnh, nói chung thằng mặt lợn đó hết thuốc chữa rồi, tao khuyên chú mày đừng có dây vào nó..."
Lão chủ quán suy nghĩ gì đó rồi gật gù nói thêm: "Nhưng phải công nhận nó đẹp trai thật..."
Dương thở dài, cảm ơn lão chủ quán rồi bỏ đi.
***
Nhà họ Võ, một trong những căn nhà nổi tiếng nhất huyện, không phải vì nó quá mức sang trọng hay quá mức nổi bậc, mà vì đây là nơi khai sinh ra một thiên tài của thế hệ phi thường, Võ Phi Dương.
Từ khi thiếu gia Võ Phi Dương vào Sài Thành nhập học, Diễm phu nhân cũng đột nhiên mất tích, căn nhà luôn luôn đóng cổng không người ở, vài ngày mới có người giúp việc cũ đến quét dọn một lần. Rồi Võ Phi Dương, vốn cả huyện đều biết tiếng phế vật không thể luyện hồn lại còn liệt dương, đùng một cái tỏa sáng thành ngôi sao chói lóa trong đám thiên tài của các học viện hàng đầu quốc gia. Chính vì vậy mà căn nhà cũng trở nên nổi tiếng.
Hôm nay là ngày đẹp trời, một nhóm 3 người đàn ông xuất hiện từ rất sớm và ngồi bên lề đường đối diện căn nhà họ Võ. Những người này ngoài trò chuyện thì thỉnh thoảng quan sát căn nhà khá chăm chú, có lẽ là một nhóm người hâm mộ Hắc vũ tiên long chăng? Chẳng mấy ai quan tâm vì cảnh này thỉnh thoảng lại gặp một lần.
Danh sách chương
Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
Chương 101: Giả Kim Thành
Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
Chương 103: Thiên Nguyền
Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Chương: 107
Chương 108: Dạo Đầu
Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
Chương 111: Định Mệnh
Chương 112: Mâu Thuẫn
Chương 113: Một Chọi Tất Cả
Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
Chương 115: Vực Vô Hồn
Chương 116: Bình Thường
Chương 117: Vọng Phu
Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
Chương 121: Đặt Cược
Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Chương 123: Quỷ
Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Chương 125: Tiên Huyết
Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
Chương 127: Thống Trị
Chương 128: Sinh Mệnh
Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Chương 130: Long Vĩ
Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Chương 134: Chìa Khóa
Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Chương 136: Hắn
Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Chương 139: Hồ Tây
Chương 140: Se Duyên
Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Chương 142: Phân Thân
Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
Chương 146: Bão Đến Rồi!
Chương 147: Thiên Ý
Chương 148: Chiến Thần Trụ
Chương 149: Hữu Danh Vô Thực
La là là là la la là...
Là là là la la lá la la là la la là la lá la la la la là la...
Không rõ ở đâu...
Không rõ khi nào...
Muôn vạn vì sao lung linh lấp lánh chiếu soi cho một đôi - tạm gọi là tình nhân - dưới đồng cỏ đêm lạnh mùi sương giá.
Họ tựa vai nhau, cô gái yên bình vu vơ hát...
Là la... lá la la...
Là la lá la là la là...
La la là la lá lá, la la là la lá lá, la lá la lá la là la...
Sao rơi...
Cô gái chủ động hôn chàng trai...
Bất ngờ và say đắm, từng mảnh vải trên thân mỗi người rơi ra, chàng trai nằm xuống, cô gái quỳ lên...
Không biết qua bao nhiêu nhịp tình...
Cơ thể cô gái chợt tỏa sáng, thứ ánh sáng trắng long lanh giữa màn đêm u ám. Trên tấm lưng trần nàng hiện ra sáu chiếc cánh ánh sáng huyền ảo, tựa như mộng ảo, tựa như thiên thần...
Tình cũng thăng hoa, cơ thể chàng trai cũng sáng lên, rồi từ nơi hai người giao thoa, những luồng sáng trắng lung linh tỏa ra uốn lượn thành một hiện tượng ánh sáng trắng đơn thuần mà vẫn lung linh rực rỡ tỏa sáng khắp màn đêm...
Trong cái khoảng khắc thăng hoa nhất, hạnh phúc nhất, môi cô gái mỉm cười đầy mãn nguyện dù khóe mắt nàng nhỏ dòng lệ khổ đau...
Dương hé mi tỉnh giấc trong căn lều nhỏ, tay bấu lên trái tim đang quặn đau như thắt lại. Kia là một giấc mơ, là một ký ức, là một ảo tưởng, hay là bất cứ gì, thậm chí đây là lần đầu mơ đến hay đã từng mơ qua, hắn không biết, hắn không hiểu.
Đó giống như xuất phát từ linh hồn hắn, ký ức từ kiếp trước chăng? Dương nghi ngờ, hắn không rõ trong giấc mơ ấy, hắn là chàng trai, hắn là cô gái, hay hắn là người thứ ba dõi theo mối tình của hai người, thậm chí có thể hắn là cả hai...
***
Rừng quốc gia Cát Tiên hoang sơ nguyên thủy thức tỉnh đón ánh bình minh. Dương bước ra khỏi căn lều nhỏ, vươn vai chào ngày mới rồi tiến ra bờ vực sâu. Đây chính là nơi hắn đến đầu tiên ở thế giới này...
Chết trong già nua cô độc, rồi tái sinh trong một hình dạng thiếu niên tuấn tú. Có một người mẹ tuyệt trần, đồng thời cũng mắc chứng bệnh liệt dương. Mang trong linh hồn một Bảo Vật tuyệt thế, và bị gán cho cái danh phế vật.
Cứ liên tục được và mất, thiếu và thừa, giống như tạo hóa mang hắn đến thế giới này để trêu đùa. Dương từng nghĩ như vậy, nhưng giờ thì không. Người ta thường thèm muốn khi chưa có, cũng như thường quý trọng khi đã mất. Và kẻ phế vật nhất chính là kẻ muốn trở nên mạnh mẽ nhất.
Sau bốn năm, Dương không còn là một thằng nhóc liệt dương phế vật, mà là một tuyệt đỉnh thiên tài. Trở lại điểm xuất phát với một cấp độ hoàn toàn khác...
***
Huyện Trảng Bom, Đồng Nai, Dương trong cặp kín giả cận và mũ trùm kín đầu đang trên đường về nhà, tiện đường bước vào một con hẻm nhỏ vắng vẻ.
Dương dừng lại nơi một hiệu sách đóng cửa, tấm bảng hiệu mốc meo, mái nhà xập xệ tựa chừng bị bỏ hoang cả năm trời. Trên cửa treo một tấm bảng gỗ bám đầy bụi, vỏn vẹn ghi mấy chữ: "Nếu muốn tìm ta, hãy đến Thiên Địa hội."
Dương thở dài, đây chính là tiệm sách mà hắn từng thấy trong Ảo mộng vĩnh hằng, nơi Võ Phi Dương lúc nhỏ mua bí kíp luyện hồn để bị liệt dương. Trong đoạn ký ức ấy, Dương từng thấy qua một quyển bí kíp công pháp có tựa đề: Thôn Thiên Địa.
Là người trực tiếp tu luyện Thôn Thiên Địa, càng lúc Dương càng nhận ra công pháp này còn nhiều khúc mắc, nhưng khi hỏi, Google không chịu giải đáp. Những bí ẩn mà Google không giải đáp thì đương nhiên là gần như không ai có thể giải đáp, chính vì vậy, khi thấy cái tên Thôn Thiên Địa trong đoạn ký ức của Võ Phi Dương, Dương vô cùng ngạc nhiên và mong muốn được xem, hy vọng giải đáp được những thắc mắc trong lòng. Lần trở về này chính là cơ hội, nhưng đáng tiếc...
Bên cạnh là một quán hủ tíu, lão chủ quán thấy Dương đứng yên lặng hồi lâu, liền bắt chuyện: "Tìm thằng khứa chủ tiệm sao? Nó đóng cửa đi đâu hơn một năm nay rồi..."
"Ảnh đi đâu ạ?" Dương hỏi.
"Không biết, nó hay đi ăn vịt lộn đèn mờ, tao đoán nó chơi nhỏ bán vịt lộn làm con người ta có bầu rồi trốn tránh trách nhiệm hay sao ấy."
Lão chủ quán nhíu mày suy nghĩ rồi nói thêm: "Mấy tháng trước cũng có người đến tìm, là một con bé áo hồng đẹp mê hồn, đứng nhìn cái bảng rồi đi mất."
"Bác không biết người thân nào hay quê quán của ảnh sao ạ?"
Lão chủ quán phủi tay: "Thằng mê lìn đó bí ẩn bỏ mẹ! Nó tự giới thiệu tên Đạt, quê ở Sơn La nên gọi là Sừ Lai Đạt, nhưng tao cá 100% là tên giả. Sẵn nói luôn, mẹ nó chứ chưa thấy thằng nào bựa như thằng quần què ấy, buôn bán rảnh háng viết toàn truyện sex. Lại còn ai đời viết truyện mà tự nâng bi mình trong truyện, nào là "đẹp trai anh tuấn tiêu sái phong lưu mà cũng không kém phần lạnh lùng vô song tuyệt thế", mẹ nó mỗi lần táo bón là tao lại lấy đoạn này ra đọc, lập tức chuyển sang chế độ tiêu chảy! Vậy còn chưa đủ, nâng bi bản thân cho đã rồi tự chửi bản thân y như chửi chó nữa mới bệnh, nói chung thằng mặt lợn đó hết thuốc chữa rồi, tao khuyên chú mày đừng có dây vào nó..."
Lão chủ quán suy nghĩ gì đó rồi gật gù nói thêm: "Nhưng phải công nhận nó đẹp trai thật..."
Dương thở dài, cảm ơn lão chủ quán rồi bỏ đi.
***
Nhà họ Võ, một trong những căn nhà nổi tiếng nhất huyện, không phải vì nó quá mức sang trọng hay quá mức nổi bậc, mà vì đây là nơi khai sinh ra một thiên tài của thế hệ phi thường, Võ Phi Dương.
Từ khi thiếu gia Võ Phi Dương vào Sài Thành nhập học, Diễm phu nhân cũng đột nhiên mất tích, căn nhà luôn luôn đóng cổng không người ở, vài ngày mới có người giúp việc cũ đến quét dọn một lần. Rồi Võ Phi Dương, vốn cả huyện đều biết tiếng phế vật không thể luyện hồn lại còn liệt dương, đùng một cái tỏa sáng thành ngôi sao chói lóa trong đám thiên tài của các học viện hàng đầu quốc gia. Chính vì vậy mà căn nhà cũng trở nên nổi tiếng.
Hôm nay là ngày đẹp trời, một nhóm 3 người đàn ông xuất hiện từ rất sớm và ngồi bên lề đường đối diện căn nhà họ Võ. Những người này ngoài trò chuyện thì thỉnh thoảng quan sát căn nhà khá chăm chú, có lẽ là một nhóm người hâm mộ Hắc vũ tiên long chăng? Chẳng mấy ai quan tâm vì cảnh này thỉnh thoảng lại gặp một lần.
Đọc tiếp: Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Quay lại: Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Danh sách chương
Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
Chương 101: Giả Kim Thành
Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
Chương 103: Thiên Nguyền
Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Chương: 107
Chương 108: Dạo Đầu
Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
Chương 111: Định Mệnh
Chương 112: Mâu Thuẫn
Chương 113: Một Chọi Tất Cả
Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
Chương 115: Vực Vô Hồn
Chương 116: Bình Thường
Chương 117: Vọng Phu
Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
Chương 121: Đặt Cược
Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Chương 123: Quỷ
Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Chương 125: Tiên Huyết
Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
Chương 127: Thống Trị
Chương 128: Sinh Mệnh
Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Chương 130: Long Vĩ
Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Chương 134: Chìa Khóa
Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Chương 136: Hắn
Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Chương 139: Hồ Tây
Chương 140: Se Duyên
Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Chương 142: Phân Thân
Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
Chương 146: Bão Đến Rồi!
Chương 147: Thiên Ý
Chương 148: Chiến Thần Trụ
Chương 149: Hữu Danh Vô Thực
