Khi tàn hồn Trung Cẩu tựa như làn khói xám tản ra rồi tan biến vào không khí, cả năm trụ đá đồng loạt nứt vỡ thành đá vụn sau vạn năm trấn áp tên ác thần. Tứ linh cùng thở phào nhẹ nhõm vì đã giải quyết được mối họa diệt thế đè nén trong lòng họ nhiều ngàn năm nay.
Người mừng nhất đương nhiên chính là Dương, còn tưởng phải liều mạng chiến một trận, hóa ra lại thắng dễ dàng đến hụt hẫng, nhưng lại hiện ra trong đầu Dương một thắc mắc: "Google! Tại sao hắn không thể thôn thực linh lực trong ta?"
Google đáp: "Do thiên phú của Hắc Ám tư chất."
"Là gì? Nói rõ hơn xem?"
"Không có trong dữ liệu... Bíp bíp..."
Dương mắng: "Mẹ kiếp! Rõ ràng là thả thính rồi ém hàng không cho người ta biết mà!"
Tứ linh tiến đến gần, thấy Dương đang đứng suy nghĩ gì đó, Đông Long hỏi: "Sao thế con?"
"Con có một thắc mắc, tại sao Trung Cẩu không thể thôn thực linh lực của con ạ?"
Đông Long đáp: "Điều này ta cũng không rõ, trước đây chúng ta cũng chưa tìm ra cách tiêu diệt hoàn toàn tên Trung Cẩu này, sau đó có một người đã nói cho chúng ta biết rằng người mang Hắc Ám tư chất có thể kháng lại thôn thực."
Dương tò mò hỏi: "Người đó là ai ạ?"
Đông Long đáp: "Tiên Hậu! Nữ hoàng tối cao của Tiên tộc! Con cũng mang Tiên huyết trong người, không chừng có cơ duyên gặp được nàng ta."
"Tiên Hậu ở đâu ạ?"
Đông Long lắc đầu: "Ta không biết, Tiên tộc là giống loài bí ẩn và không sống thành cộng đồng cố định như các loài khác, muốn gặp phải xem cơ duyên của con rồi..."
Sau đó là những lời ngợi khen và ánh mắt tán thưởng của Tứ Linh dành cho Dương khiến tên này phổng cả mũi.
"Thôi, cũng đến lúc đưa bọn nhỏ về rồi!" Bắc Quy chen ngang, cả bốn người đều xuất toàn lực nên tàn hồn vô cùng yếu ớt, mờ ảo và chập chờn như có thể tiêu tán bất kỳ lúc nào, tuy nhiên, Thần hồn nếu chưa tiêu tán thì vẫn có thể tu luyện để phục hồi dần với tốc độ rất chậm.
Đảo Đông Long, Sùng Hạo đang một mình ngồi xếp bằng tu luyện, nhờ Kim Long linh châu mà linh lực của hắn hiện đã hoàn toàn khôi phục, trong vòng một tuần tiếp theo, hấp thu hết viên Kim Long linh châu này cùng vài viên Tinh tú linh châu khác thì tăng hai đến ba cấp là chuyện không khó.
Dương và Đông Long chợt xuất hiện trước mặt Sùng Hạo.
"Sùng Hạo, Phi Dương, đã đến lúc các con phải rời khỏi đây rồi." Đông Long nói.
"Vâng!"
Cả hai cùng gật đầu, Sùng Hạo nhìn sang Dương, hắn không biết Đông Long đưa Dương đi đâu nhưng cũng không bận tâm lắm.
Đông Long nói tiếp: "Trừ Sùng Lãm, hai con là hậu nhân xuất chúng nhất mà ta gặp trong vạn năm qua. Nhưng hai con nên nhớ, tài năng càng lớn, trách nhiệm càng nặng. Sau khi chúng ta giam mình trong quần đảo Tứ Linh này, không biết thế giới đã xảy ra chuyện khủng khiếp gì mà trở nên tan vỡ, nhưng ta biết chắc một điều, ngoài kia còn có thứ gì đó khiến bản thân Sùng Lãm dù đạt đến Tối Thượng cũng không cách nào đánh bại. Sự bình yên Sùng Lãm tạo ra hiện tại chỉ là tạm bợ, sẽ có lúc nó sụp đổ, và đó chính là lúc các con, một thế hệ phi thường, đứng lên và tiếp bước ông cha gìn giữ đất nước này."
"Và điều cuối cùng ta muốn nói với các con: Đoàn kết để mạnh mẽ và mâu thuẫn để phát triển! Các con hiểu chứ?"
"Dạ hiểu!"
Dương và Hạo đồng thanh hô, Hắc kim thánh khải tụ trên tay Dương, Thuận Thiên kiếm giương trên tay Hạo.
"Tạm biệt!" Đông Long nói, phất tay đưa Dương và Sùng Hạo rời khỏi quần đảo Tứ Linh.
***
Đảo Cát Bà, trời đang hừng sáng.
Người của bốn tộc Long, Lân, Quy, Phụng vẫn đang tập trung chờ đợi.
"Anh cả!"
Thủy Quỳnh gọi to khi thấy Thúc Quy xuất hiện trước cánh cổng.
"Những người khác đâu?" Một người hỏi khi Thúc Quy tiến về phía Quy tộc.
"Con không rõ..." Thúc Quy đáp.
Những kỳ Tứ Linh hội tụ trước đây, luôn luôn là những người đi đến đảo cuối cùng sẽ cùng trở ra, làm gì có chuyện 3 người ra trước, 5 người ra sau như hiện tại. Những người ra trước cũng không rõ lý do, chỉ biết là đang hấp thu linh châu thì bị đưa ra, khiến mọi người rất hoang mang.
Sau đó, Phi Âm cũng xuất hiện, tên này từ đầu đến cuối không hề được gặp Tây Lân, đến tận lúc được đưa ra cũng không biết vì sao.
Tiếp theo là Phi Vũ cũng xuất hiện.
"Phi Vũ!"
Phi Âm gọi, nhưng Phi Vũ đáp lại hắn bằng ánh mắt khác lạ, tựa như vô tình, tựa như có lỗi, nàng gật đầu chào hắn rồi tiến về chỗ Phượng Hoàng tộc, mắt đẹp thoảng nhìn quanh như kiếm tìm ai đó.
"Phi Vũ, trong đó xảy ra chuyện gì?" Tộc trưởng Phụng tộc Hoàng Phi Vân hỏi.
Phi Vũ lắc đầu: "Cháu không biết, tổ tiên truyền cho cháu một vài linh thuật và bí kỹ rồi bảo cháu ở lại đảo Nam Phượng, sau đó người đi đâu mất một lúc và trở lại đưa cháu về đây."
"Vẫn còn hai người, là Phi Dương và Sùng Hạo!" Long Ngạo nói, hắn không biết tại sao, nhưng chuyện Dương và Hạo ở trong đấy lâu hơn cũng đủ nói cho Long Ngạo biết rằng tổ tiên xem trọng hai tên kia hơn hắn.
Khi Long Ngạo dứt lời, lại có hai bóng người xuất hiện, một áo đen một áo trắng, trong tư thế đối diện nhau ở khoảng cách xa.
"Kìa!"
Ai đó hô lên, đúng vào khoảnh khắc ánh bình minh đầu tiên ló dạng, một tiếng xoẹt vang lên, Dương và Sùng Hạo lao vào nhau.
Tiếng vũ khí va chạm chát chúa vang lên, Thuận Thiên kiếm chém vào nắm đấm Hắc kim của Dương đến tóe lửa rồi cả hai cùng bật ra, hai đôi chân cà vào mặt đất vài mét mới đứng vững lại, và lập tức lần nữa lao vào nhau.
Một người có chút hiểu biết la to: "Kia chẳng phải Thuận Thiên kiếm sao? Quả nhiên Sùng Hạo có nó! Còn cánh tay của tên kia là gì mà có thể ngăn cản Thần Bảo?"
Người khác đáp: "Chắc chắn ít nhất cũng là một loại Thánh Bảo! Nhưng cũng may là Sùng Hạo chưa đủ cấp bậc khống chế hoàn toàn Thuận Thiên kiếm, nếu không thì Thánh Bảo sao đủ sức cản phá!"
Lại có tiếng vũ khí va chạm, nhưng cánh tay máy của Dương đã chụp được lưỡi Thuận Thiên kiếm, hắn liền dùng tay còn lại tụ Hắc ma đế lôi tung chưởng vào ngực Sùng Hạo, nhưng tên này cũng đồng thời tung chưởng, tay tụ một đóa lôi điện màu xanh lục kỳ dị.
Binh! Xoẹt xoẹt xoẹt!
Hai loại dị lôi va chạm, Dương và Hạo lần nữa dội ra.
Lại có ai đó thất thanh la to: "Hắc Ma Đế Lôi và Lục Sinh Linh Lôi, hai loại dị lôi xếp hạng nhất và nhì!"
Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
Người mừng nhất đương nhiên chính là Dương, còn tưởng phải liều mạng chiến một trận, hóa ra lại thắng dễ dàng đến hụt hẫng, nhưng lại hiện ra trong đầu Dương một thắc mắc: "Google! Tại sao hắn không thể thôn thực linh lực trong ta?"
Google đáp: "Do thiên phú của Hắc Ám tư chất."
"Là gì? Nói rõ hơn xem?"
"Không có trong dữ liệu... Bíp bíp..."
Dương mắng: "Mẹ kiếp! Rõ ràng là thả thính rồi ém hàng không cho người ta biết mà!"
Tứ linh tiến đến gần, thấy Dương đang đứng suy nghĩ gì đó, Đông Long hỏi: "Sao thế con?"
"Con có một thắc mắc, tại sao Trung Cẩu không thể thôn thực linh lực của con ạ?"
Đông Long đáp: "Điều này ta cũng không rõ, trước đây chúng ta cũng chưa tìm ra cách tiêu diệt hoàn toàn tên Trung Cẩu này, sau đó có một người đã nói cho chúng ta biết rằng người mang Hắc Ám tư chất có thể kháng lại thôn thực."
Dương tò mò hỏi: "Người đó là ai ạ?"
Đông Long đáp: "Tiên Hậu! Nữ hoàng tối cao của Tiên tộc! Con cũng mang Tiên huyết trong người, không chừng có cơ duyên gặp được nàng ta."
"Tiên Hậu ở đâu ạ?"
Đông Long lắc đầu: "Ta không biết, Tiên tộc là giống loài bí ẩn và không sống thành cộng đồng cố định như các loài khác, muốn gặp phải xem cơ duyên của con rồi..."
Sau đó là những lời ngợi khen và ánh mắt tán thưởng của Tứ Linh dành cho Dương khiến tên này phổng cả mũi.
"Thôi, cũng đến lúc đưa bọn nhỏ về rồi!" Bắc Quy chen ngang, cả bốn người đều xuất toàn lực nên tàn hồn vô cùng yếu ớt, mờ ảo và chập chờn như có thể tiêu tán bất kỳ lúc nào, tuy nhiên, Thần hồn nếu chưa tiêu tán thì vẫn có thể tu luyện để phục hồi dần với tốc độ rất chậm.
Đảo Đông Long, Sùng Hạo đang một mình ngồi xếp bằng tu luyện, nhờ Kim Long linh châu mà linh lực của hắn hiện đã hoàn toàn khôi phục, trong vòng một tuần tiếp theo, hấp thu hết viên Kim Long linh châu này cùng vài viên Tinh tú linh châu khác thì tăng hai đến ba cấp là chuyện không khó.
Dương và Đông Long chợt xuất hiện trước mặt Sùng Hạo.
"Sùng Hạo, Phi Dương, đã đến lúc các con phải rời khỏi đây rồi." Đông Long nói.
"Vâng!"
Cả hai cùng gật đầu, Sùng Hạo nhìn sang Dương, hắn không biết Đông Long đưa Dương đi đâu nhưng cũng không bận tâm lắm.
Đông Long nói tiếp: "Trừ Sùng Lãm, hai con là hậu nhân xuất chúng nhất mà ta gặp trong vạn năm qua. Nhưng hai con nên nhớ, tài năng càng lớn, trách nhiệm càng nặng. Sau khi chúng ta giam mình trong quần đảo Tứ Linh này, không biết thế giới đã xảy ra chuyện khủng khiếp gì mà trở nên tan vỡ, nhưng ta biết chắc một điều, ngoài kia còn có thứ gì đó khiến bản thân Sùng Lãm dù đạt đến Tối Thượng cũng không cách nào đánh bại. Sự bình yên Sùng Lãm tạo ra hiện tại chỉ là tạm bợ, sẽ có lúc nó sụp đổ, và đó chính là lúc các con, một thế hệ phi thường, đứng lên và tiếp bước ông cha gìn giữ đất nước này."
"Và điều cuối cùng ta muốn nói với các con: Đoàn kết để mạnh mẽ và mâu thuẫn để phát triển! Các con hiểu chứ?"
"Dạ hiểu!"
Dương và Hạo đồng thanh hô, Hắc kim thánh khải tụ trên tay Dương, Thuận Thiên kiếm giương trên tay Hạo.
"Tạm biệt!" Đông Long nói, phất tay đưa Dương và Sùng Hạo rời khỏi quần đảo Tứ Linh.
***
Đảo Cát Bà, trời đang hừng sáng.
Người của bốn tộc Long, Lân, Quy, Phụng vẫn đang tập trung chờ đợi.
"Anh cả!"
Thủy Quỳnh gọi to khi thấy Thúc Quy xuất hiện trước cánh cổng.
"Những người khác đâu?" Một người hỏi khi Thúc Quy tiến về phía Quy tộc.
"Con không rõ..." Thúc Quy đáp.
Những kỳ Tứ Linh hội tụ trước đây, luôn luôn là những người đi đến đảo cuối cùng sẽ cùng trở ra, làm gì có chuyện 3 người ra trước, 5 người ra sau như hiện tại. Những người ra trước cũng không rõ lý do, chỉ biết là đang hấp thu linh châu thì bị đưa ra, khiến mọi người rất hoang mang.
Sau đó, Phi Âm cũng xuất hiện, tên này từ đầu đến cuối không hề được gặp Tây Lân, đến tận lúc được đưa ra cũng không biết vì sao.
Tiếp theo là Phi Vũ cũng xuất hiện.
"Phi Vũ!"
Phi Âm gọi, nhưng Phi Vũ đáp lại hắn bằng ánh mắt khác lạ, tựa như vô tình, tựa như có lỗi, nàng gật đầu chào hắn rồi tiến về chỗ Phượng Hoàng tộc, mắt đẹp thoảng nhìn quanh như kiếm tìm ai đó.
"Phi Vũ, trong đó xảy ra chuyện gì?" Tộc trưởng Phụng tộc Hoàng Phi Vân hỏi.
Phi Vũ lắc đầu: "Cháu không biết, tổ tiên truyền cho cháu một vài linh thuật và bí kỹ rồi bảo cháu ở lại đảo Nam Phượng, sau đó người đi đâu mất một lúc và trở lại đưa cháu về đây."
"Vẫn còn hai người, là Phi Dương và Sùng Hạo!" Long Ngạo nói, hắn không biết tại sao, nhưng chuyện Dương và Hạo ở trong đấy lâu hơn cũng đủ nói cho Long Ngạo biết rằng tổ tiên xem trọng hai tên kia hơn hắn.
Khi Long Ngạo dứt lời, lại có hai bóng người xuất hiện, một áo đen một áo trắng, trong tư thế đối diện nhau ở khoảng cách xa.
"Kìa!"
Ai đó hô lên, đúng vào khoảnh khắc ánh bình minh đầu tiên ló dạng, một tiếng xoẹt vang lên, Dương và Sùng Hạo lao vào nhau.
Tiếng vũ khí va chạm chát chúa vang lên, Thuận Thiên kiếm chém vào nắm đấm Hắc kim của Dương đến tóe lửa rồi cả hai cùng bật ra, hai đôi chân cà vào mặt đất vài mét mới đứng vững lại, và lập tức lần nữa lao vào nhau.
Một người có chút hiểu biết la to: "Kia chẳng phải Thuận Thiên kiếm sao? Quả nhiên Sùng Hạo có nó! Còn cánh tay của tên kia là gì mà có thể ngăn cản Thần Bảo?"
Người khác đáp: "Chắc chắn ít nhất cũng là một loại Thánh Bảo! Nhưng cũng may là Sùng Hạo chưa đủ cấp bậc khống chế hoàn toàn Thuận Thiên kiếm, nếu không thì Thánh Bảo sao đủ sức cản phá!"
Lại có tiếng vũ khí va chạm, nhưng cánh tay máy của Dương đã chụp được lưỡi Thuận Thiên kiếm, hắn liền dùng tay còn lại tụ Hắc ma đế lôi tung chưởng vào ngực Sùng Hạo, nhưng tên này cũng đồng thời tung chưởng, tay tụ một đóa lôi điện màu xanh lục kỳ dị.
Binh! Xoẹt xoẹt xoẹt!
Hai loại dị lôi va chạm, Dương và Hạo lần nữa dội ra.
Lại có ai đó thất thanh la to: "Hắc Ma Đế Lôi và Lục Sinh Linh Lôi, hai loại dị lôi xếp hạng nhất và nhì!"
Đọc tiếp: Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Quay lại: Chương 80: Thôn Thực
Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
