Trước sự liên thủ của Hắc Long và Bạch Long, đầu tượng Cang Kim Long vỡ tan, viên Tinh tú linh châu bắn đi bay thẳng về phía Phi Âm, hắn theo phản xạ giơ tay bắt lấy.
Binh!
Vừa chạm tay vào viên linh châu, Phi Âm nhận lấy một chưởng mạnh mẽ từ sau lưng, chính là Long Ngạo thừa lúc Phi Âm lo xem chiến đấu lẻn ra sau tung chưởng trả thù.
Phi Âm chới với bước về trước mấy bước để đứng vững, đột nhiên lại có một bóng người xông đến, chính là Thủy Quỳnh, cô nàng lấy ra một chiếc chùy băng to tướng đập thẳng vào mặt Phi Âm để trả thù cho Thúc Quy.
Binh!
Phi Âm gục xuống, răng môi lẫn lộn, máu chảy đầy mồm, ngẩng đầu lên định tìm cách cầu xin, nhưng lại phát hiện ra hòn đảo đã trở nên trống vắng, mới vài giây trước còn rất nhiều người, giờ chỉ còn một tượng Cang Kim Long tàn tạ, ngay cả viên Tinh tú linh châu trên tay hắn cũng đột nhiên biến mất.
Còn Dương, đang lấy đà định xông vào phang Phi Âm mấy cái thì đột nhiên thấy cảnh vật trước mắt biến đổi, rồi khi thời gian dường như đã qua nhiều phút, Dương mới thấy hiện ra trước mắt mình là một tượng rồng vàng khổng lồ, to lớn và oai hùng vượt xa tượng Cang Kim Long, trước bức tượng là một người đàn ông cao lớn áo vàng, và sau đó Dương phát hiện ra Sùng Hạo cũng đang đứng cạnh trong hình dạng Bạch Long, sau đó lại thấy Long Ngạo và Long Chúc Băng đang ngồi vận công ở phía xa, cả hai đều được bao bọc trong một vòm sáng màu vàng kim.
"Chúng đang hấp thụ Kim Long Linh Châu." Đông Phương Kim Long hiểu Dương và Sùng Hạo đang thắc mắc điều gì nên giải đáp.
"Kim Long Linh Châu?" Dương và Sùng Hạo cùng hỏi.
"Là một loại Tinh tú linh châu, nhưng do chính ta tự thân ngưng tụ, đổi tên cho nó oai thôi mà." Đông Phương Kim Long đảo mắt nói.
Sùng Hạo vẻ mặt cóc quan tâm, tuy hắn vẫn có thể tu luyện để tăng cấp, nhưng không tu luyện mà lĩnh ngộ phá Phong hồn xích hắn vẫn tăng cấp như thường. Còn Dương tuy cần, nhưng người được hưởng là Long Chúc Băng nên trong lòng cũng không quá bận tâm, chỉ nhìn nàng mỉm cười.
"Hình như hai ngươi không xem trọng thứ này nha?" Đông Phương Kim Long tò mò hỏi.
Dương và Hạo gật đầu.
"Hai ngươi cũng không muốn biết ta là ai?"
Dương và Hạo lại gật đầu, không phải vì không muốn, mà quá dễ đoán ra.
Đông Phương Kim Long cười khổ: "Hai ngươi có thể tỏ ra tò mò hay hồi họp háo hức gì đó một chút được không? Không phải ai cũng được gặp ta đâu a..."
"Dạ được!" Dương và Hạo đáp, mặt vẫn trơ ra.
Cũng tội nghiệp cho Đông Phương Kim Long, từ xưa đến nay, bất cứ người nào vượt qua thử thách Nhị thập bát tú, khi tiến qua Long môn gặp tổ tiên đều cung kính dạ thưa, nét mặt rạng rỡ tự hào, dù là Lạc Long Quân Sùng Lãm cũng tôn kính cúi chào, có bao giờ gặp phải một tên cái gì cũng biết, một tên cái gì cũng không quan tâm như hai tên này.
"Thôi ta chịu thua hai ngươi đấy! Ta tên Đông Phương Kim Long, biệt hiệu Đông Long, là kẻ gầy dựng nên Long tộc ở vùng đất này, là tổ tiên của hai ngươi."
Dương và Sùng Hạo thấy Đông Phương Kim Long có phần buồn bã thì cũng biết sai, cúi mình chào lão và xưng tên.
Thấy Dương và Sùng Hạo cũng không đến nỗi xấc xược, Đông Phương Kim Long gật gù. Nhưng ngay sau đó lão đột nhiên trở nên nghiêm nghị, lão nhìn Dương, nhìn Hạo rồi hỏi: "Thôi thì nói ta nghe xem, tại sao hai thiên tài tuyệt thế của Long tộc ta lại có thành kiến nặng nề với chính Long tộc?"
"Tại vì con ghét cái kiểu Long tộc lúc nào cũng cho rằng mình là cao quý nhất, mạnh mẽ nhất!" Sùng Hạo nói.
"Con cũng thế!" Dương gật đầu đồng ý.
Đông Phương Kim Long nheo mắt hỏi: "Các ngươi có biết vì sao Long Ngạo có thể đạt được Long hóa cấp độ 2 còn các ngươi lại không thể không?"
"Chính là vì Long Ngạo có một thứ mà các ngươi chối bỏ."
Đông Phương Kim Long nói tiếp: "Tuy mang hình thể loài người, nhưng Long tộc không phải là người! Ngoài thể hiện tư chất của Long thể, cấp độ Long hóa còn biểu hiện cho quá trình trưởng thành của mỗi con Rồng, nếu ngay cả niềm tự hào về dân tộc, về tổ tiên mà các ngươi còn không có được thì làm sao có thể trưởng thành?"
Đông Long quay sang Sùng Hạo và nói: "Hạo, ngươi mang trong linh hồn những sợi Phong hồn xích, những sợi xích này sẽ bị phá khi ngươi dần trưởng thành, nhưng ta nói cho ngươi biết, ngươi là Rồng, phải trưởng thành theo cách của Rồng! Còn không thì đừng mơ phá được toàn bộ số xích."
Đông Long lại quay sang Dương: "Dương, ngươi có một linh hồn cường đại khác thường, nhưng ta nói cho ngươi biết, linh hồn càng lớn mạnh thì càng cần một cơ thể mạnh mẽ phù hợp, nếu không tăng cấp Long thể, ta bảo đảm khi đạt đến Linh Đế mà còn dùng đến thứ bí kỹ cường đại kia, ngươi chắc chắn nổ tan xác mà chết!"
Những lời Đông Phương Kim Long nói rất hùng hồn và hợp lý, khiến Dương lẫn Sùng Hạo nghe xong liền trầm ngâm.
"Dù muốn hay không, hai ngươi chính là Rồng! Thay vì chối bỏ và căm ghét, tại sao không thay đổi quan niệm, góp sức xây dựng Long tộc hùng mạnh, và cũng chính là con đường phát triển bản thân hùng mạnh!"
Sùng Hạo lắc đầu: "Ta sẵn sàng góp sức hèn này gầy dựng Long tộc, nhưng phải dẹp bỏ cái quan niệm Long tộc là nhất, các loài khác là hèn mọn thì ta không thể ngửi được! Cha ta là bán Long, mẹ ta là bán Tiên!"
"Ngu ngốc!" Đông Phương Kim Long quát với vẻ giận dữ: "Ta nhắc lại, Long tộc là chính là đệ nhất! Ngươi cho là dẹp bỏ quan niệm đó thì Long tộc sẽ hùng mạnh hơn sao? Khi quan niệm đó mất đi thì chính là lúc Long tộc vĩnh viễn lụi tàn! Bởi vì lúc đó không còn ai có thể đạt được Long hóa cấp độ 2 trở lên!"
"Vậy thì nó đáng lụi tàn!" Dương và Sùng Hạo đồng thanh nói.
Đông Phương Kim Long im lặng, sau đó ngửa mặt bật cười, một nụ cười chua chát: "Ha! Ha ha... Nó đáng lụi tàn... Nó đáng lụi tàn... Hai tên hậu nhân thiên tài, mang đến cho ta sự tự hào, mang đến cho ta niềm hy vọng, rồi cũng chính hai ngươi bóp nát niềm tự hào đó, bóp nát niềm hy vọng đó. Ha ha..."
Rồi Đông Phương Kim Long lại nhìn Dương và Hạo bằng ánh mắt lạnh lẽo, cơ thể lão tỏa ra áp lực mạnh mẽ đến mức Dương và Hạo vô phương chống đỡ, cùng khụy gối quỳ xuống, tưởng chừng như có thể bị lão bóp chết bất cứ lúc nào.
Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
Binh!
Vừa chạm tay vào viên linh châu, Phi Âm nhận lấy một chưởng mạnh mẽ từ sau lưng, chính là Long Ngạo thừa lúc Phi Âm lo xem chiến đấu lẻn ra sau tung chưởng trả thù.
Phi Âm chới với bước về trước mấy bước để đứng vững, đột nhiên lại có một bóng người xông đến, chính là Thủy Quỳnh, cô nàng lấy ra một chiếc chùy băng to tướng đập thẳng vào mặt Phi Âm để trả thù cho Thúc Quy.
Binh!
Phi Âm gục xuống, răng môi lẫn lộn, máu chảy đầy mồm, ngẩng đầu lên định tìm cách cầu xin, nhưng lại phát hiện ra hòn đảo đã trở nên trống vắng, mới vài giây trước còn rất nhiều người, giờ chỉ còn một tượng Cang Kim Long tàn tạ, ngay cả viên Tinh tú linh châu trên tay hắn cũng đột nhiên biến mất.
Còn Dương, đang lấy đà định xông vào phang Phi Âm mấy cái thì đột nhiên thấy cảnh vật trước mắt biến đổi, rồi khi thời gian dường như đã qua nhiều phút, Dương mới thấy hiện ra trước mắt mình là một tượng rồng vàng khổng lồ, to lớn và oai hùng vượt xa tượng Cang Kim Long, trước bức tượng là một người đàn ông cao lớn áo vàng, và sau đó Dương phát hiện ra Sùng Hạo cũng đang đứng cạnh trong hình dạng Bạch Long, sau đó lại thấy Long Ngạo và Long Chúc Băng đang ngồi vận công ở phía xa, cả hai đều được bao bọc trong một vòm sáng màu vàng kim.
"Chúng đang hấp thụ Kim Long Linh Châu." Đông Phương Kim Long hiểu Dương và Sùng Hạo đang thắc mắc điều gì nên giải đáp.
"Kim Long Linh Châu?" Dương và Sùng Hạo cùng hỏi.
"Là một loại Tinh tú linh châu, nhưng do chính ta tự thân ngưng tụ, đổi tên cho nó oai thôi mà." Đông Phương Kim Long đảo mắt nói.
Sùng Hạo vẻ mặt cóc quan tâm, tuy hắn vẫn có thể tu luyện để tăng cấp, nhưng không tu luyện mà lĩnh ngộ phá Phong hồn xích hắn vẫn tăng cấp như thường. Còn Dương tuy cần, nhưng người được hưởng là Long Chúc Băng nên trong lòng cũng không quá bận tâm, chỉ nhìn nàng mỉm cười.
"Hình như hai ngươi không xem trọng thứ này nha?" Đông Phương Kim Long tò mò hỏi.
Dương và Hạo gật đầu.
"Hai ngươi cũng không muốn biết ta là ai?"
Dương và Hạo lại gật đầu, không phải vì không muốn, mà quá dễ đoán ra.
Đông Phương Kim Long cười khổ: "Hai ngươi có thể tỏ ra tò mò hay hồi họp háo hức gì đó một chút được không? Không phải ai cũng được gặp ta đâu a..."
"Dạ được!" Dương và Hạo đáp, mặt vẫn trơ ra.
Cũng tội nghiệp cho Đông Phương Kim Long, từ xưa đến nay, bất cứ người nào vượt qua thử thách Nhị thập bát tú, khi tiến qua Long môn gặp tổ tiên đều cung kính dạ thưa, nét mặt rạng rỡ tự hào, dù là Lạc Long Quân Sùng Lãm cũng tôn kính cúi chào, có bao giờ gặp phải một tên cái gì cũng biết, một tên cái gì cũng không quan tâm như hai tên này.
"Thôi ta chịu thua hai ngươi đấy! Ta tên Đông Phương Kim Long, biệt hiệu Đông Long, là kẻ gầy dựng nên Long tộc ở vùng đất này, là tổ tiên của hai ngươi."
Dương và Sùng Hạo thấy Đông Phương Kim Long có phần buồn bã thì cũng biết sai, cúi mình chào lão và xưng tên.
Thấy Dương và Sùng Hạo cũng không đến nỗi xấc xược, Đông Phương Kim Long gật gù. Nhưng ngay sau đó lão đột nhiên trở nên nghiêm nghị, lão nhìn Dương, nhìn Hạo rồi hỏi: "Thôi thì nói ta nghe xem, tại sao hai thiên tài tuyệt thế của Long tộc ta lại có thành kiến nặng nề với chính Long tộc?"
"Tại vì con ghét cái kiểu Long tộc lúc nào cũng cho rằng mình là cao quý nhất, mạnh mẽ nhất!" Sùng Hạo nói.
"Con cũng thế!" Dương gật đầu đồng ý.
Đông Phương Kim Long nheo mắt hỏi: "Các ngươi có biết vì sao Long Ngạo có thể đạt được Long hóa cấp độ 2 còn các ngươi lại không thể không?"
"Chính là vì Long Ngạo có một thứ mà các ngươi chối bỏ."
Đông Phương Kim Long nói tiếp: "Tuy mang hình thể loài người, nhưng Long tộc không phải là người! Ngoài thể hiện tư chất của Long thể, cấp độ Long hóa còn biểu hiện cho quá trình trưởng thành của mỗi con Rồng, nếu ngay cả niềm tự hào về dân tộc, về tổ tiên mà các ngươi còn không có được thì làm sao có thể trưởng thành?"
Đông Long quay sang Sùng Hạo và nói: "Hạo, ngươi mang trong linh hồn những sợi Phong hồn xích, những sợi xích này sẽ bị phá khi ngươi dần trưởng thành, nhưng ta nói cho ngươi biết, ngươi là Rồng, phải trưởng thành theo cách của Rồng! Còn không thì đừng mơ phá được toàn bộ số xích."
Đông Long lại quay sang Dương: "Dương, ngươi có một linh hồn cường đại khác thường, nhưng ta nói cho ngươi biết, linh hồn càng lớn mạnh thì càng cần một cơ thể mạnh mẽ phù hợp, nếu không tăng cấp Long thể, ta bảo đảm khi đạt đến Linh Đế mà còn dùng đến thứ bí kỹ cường đại kia, ngươi chắc chắn nổ tan xác mà chết!"
Những lời Đông Phương Kim Long nói rất hùng hồn và hợp lý, khiến Dương lẫn Sùng Hạo nghe xong liền trầm ngâm.
"Dù muốn hay không, hai ngươi chính là Rồng! Thay vì chối bỏ và căm ghét, tại sao không thay đổi quan niệm, góp sức xây dựng Long tộc hùng mạnh, và cũng chính là con đường phát triển bản thân hùng mạnh!"
Sùng Hạo lắc đầu: "Ta sẵn sàng góp sức hèn này gầy dựng Long tộc, nhưng phải dẹp bỏ cái quan niệm Long tộc là nhất, các loài khác là hèn mọn thì ta không thể ngửi được! Cha ta là bán Long, mẹ ta là bán Tiên!"
"Ngu ngốc!" Đông Phương Kim Long quát với vẻ giận dữ: "Ta nhắc lại, Long tộc là chính là đệ nhất! Ngươi cho là dẹp bỏ quan niệm đó thì Long tộc sẽ hùng mạnh hơn sao? Khi quan niệm đó mất đi thì chính là lúc Long tộc vĩnh viễn lụi tàn! Bởi vì lúc đó không còn ai có thể đạt được Long hóa cấp độ 2 trở lên!"
"Vậy thì nó đáng lụi tàn!" Dương và Sùng Hạo đồng thanh nói.
Đông Phương Kim Long im lặng, sau đó ngửa mặt bật cười, một nụ cười chua chát: "Ha! Ha ha... Nó đáng lụi tàn... Nó đáng lụi tàn... Hai tên hậu nhân thiên tài, mang đến cho ta sự tự hào, mang đến cho ta niềm hy vọng, rồi cũng chính hai ngươi bóp nát niềm tự hào đó, bóp nát niềm hy vọng đó. Ha ha..."
Rồi Đông Phương Kim Long lại nhìn Dương và Hạo bằng ánh mắt lạnh lẽo, cơ thể lão tỏa ra áp lực mạnh mẽ đến mức Dương và Hạo vô phương chống đỡ, cùng khụy gối quỳ xuống, tưởng chừng như có thể bị lão bóp chết bất cứ lúc nào.
Đọc tiếp: Chương 80: Thôn Thực
Quay lại: Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
