Ân ân ái ái, Dương và dì ruột Long Chúc Băng quần nhau ba hiệp liền, sau đó mới nghỉ ngơi hồi phục thể lực.
Long Chúc Băng dù muốn ở cạnh Dương lâu hơn, nhưng nàng biết hắn còn một chặng đường rất dài cần đi, đành nén nhớ nhung đuổi Dương đi, còn nàng cần thêm chút thời gian ở lại để khôi phục linh lực, viên tinh tú linh châu trên trán Tâm Nguyệt Hồ nàng cũng đem trao cho Dương, buộc hắn phải nhận lấy.
Sau khi hấp thu hai viên Tinh tú linh châu, Dương đạt đến Linh Tá cấp 5 đỉnh phong. Hắn từ biệt Long Chúc Băng và tiến vào bệ đá, được dịch chuyển sang đảo Dực Hỏa Xà của Nam Hỏa Phượng Hoàng, Linh Tướng cấp 10 đỉnh cấp.
"Ặc! Đã lên đến Đại Tướng đỉnh cấp rồi!"
Dương kinh ngạc thốt lên, hắn còn nghĩ từ Linh Tướng cấp 9 trở lên, thời gian mỗi vệ thú bị hạ ít nhất cũng cần vài giờ.
Linh Tướng cấp 10 đỉnh cấp, còn mạnh mẽ hơn so với Đại Vũ của Âm Đạo hội mà Dương đụng độ ở thung lũng Thề Nguyền, nhưng linh hồn Dương hiện tại cũng mạnh mẽ hơn nhiều lần so với trước kia.
Khi Dương chuẩn bị tiến đến đối đầu con rắn khổng lồ đang cuộn mình chờ chực kia, một kẻ khác đột nhiên xuất hiện.
"Long Ngạo!"
"Là mày!"
Dương và Long Ngạo cùng hô lên, nhưng Dương lập tức nhận ra Long Ngạo đang có vẻ rất yếu ớt.
"Ô! Yếu như vậy mà cũng chạy sang đây? Sao không nghỉ lấy sức rồi sang?" Dương tò mò hỏi.
"Ử! Tao yếu đấy! Muốn chém muốn gì thì xin mời!"
Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, Long Ngạo cay cú lấy Hoàng Lôi Long Thương giương ra thách thức Dương.
Phía đối diện, Dương cũng vào thế, tay phải cùng lúc phát ra cả Hắc ma đế lôi và Huyết ảnh yêu hỏa, tạo thành một chùm lôi hỏa hai màu đỏ đen yêu dị và hung hãn.
Xoẹt!
Thấy Dương vận Ngự lôi thuật đạp đất phóng vút về phía mình, Long Ngạo cắn răng kiên cường dùng chút sức tàn giơ thương ra đối chiến.
BINH!
Một âm thanh vang dội, nhưng Dương không đấm vào Long Ngạo, mà là vận Hắc Lôi Huyết Hỏa Cuồng đấm vào mặt con Dực Hỏa Xà đang lén trườn đến há mồm cắn Long Ngạo.
Long Ngạo trong lòng cũng ngạc nhiên, thân là hoàng tử được coi trọng nhất Long tộc, hoặc là được bọn nịnh bợ và các trưởng lão tôn vinh bảo bọc, hoặc là bị kẻ ghen ghét và đối thủ ám toán, có bao giờ gặp chuyện kẻ thù đi giúp đỡ mình?
Còn Dương không phải quan tâm đoái hoài gì đến Long Ngạo, mà do hắn sống nhiều năm ở nơi yên bình hơn xa thế giới này, nơi mà có nhiều người đến cắt cổ gà còn ghê tay, đương nhiên không thích nhìn cảnh người khác tan xương nát thịt, dù cho có sợ hay không.
Mặc kệ Long Ngạo, Dương nghiêm trọng nhìn Dực Hỏa Xà, con rắn cấp Đại Tướng đỉnh phong này ăn một đòn Lôi Hỏa Cuồng mà chỉ đủ phá vỡ phòng ngự và đánh lệch hướng đầu nó, không gây ra thương tích đáng kể.
Nhưng cái sự "không gây ra thương tích đáng kể" kia lại khiến Long Ngạo thêm lần nữa kinh ngạc, bởi vì Dương còn chưa hề dùng đến Tiên Long hóa!
Và Long Ngạo lại nhận ra, hắn còn không đo được cấp bậc của Dương!
"Mày... mày sao lại... mạnh... mạnh như vậy?" Long Ngạo lắp bắp hỏi.
Dương chẳng buồn đáp, giờ hắn đang phân vân xem nên dùng Nộ hay Tiên Long hóa. Cả hai đều cần thời gian phục hồi tương đương, Nộ gây thương tổn linh hồn, còn Tiên Long hóa làm tiêu hao thể lực.
"Đằng nào chả dùng đến cả hai!" Dương nói thầm, quyết định thực hiện Tiên Long hóa.
"Vẫn chỉ là Long hóa cấp độ 1 sao! Ha ha!" Cuối cùng cũng tìm được lĩnh vực mà bản thân hơn Dương, Long Ngạo mừng húm bật cười, nhưng ngay sau đó nụ cười sượng ngắt.
RẦM!
Chỉ một đòn Cuồng, hội tụ Tiên linh lực và Long thể, đầu Dực Hỏa Xà vỡ vụn.
Dương bước đến nhặt viên Tinh tú linh châu, quay sang thấy Long Ngạo đang há mồm trợn mắt trông rất tội nghiệp, liền hỏi: "Ngươi còn Tinh tú linh châu chứ?"
Long ngạo gật đầu: "Còn!"
"Ừ vậy thì lo mà phục hồi đi, ta đi đây! Ha ha!"
Dương cười to đắc ý rồi vỗ cánh bay đến bệ đá dịch chuyển.
***
Trước đó vài giây, tại đảo Sâm Thủy Viên, Long Ngạo trong hình dạng Bá Vương Bạch Long đối chiến Sâm Thủy Viên.
Sùng Hạo tập trung cao độ, thanh kiếm Thuận Thiên trên tay hắn dần tỏa ra một luồng ánh sáng trắng chói lóa, sau đó lại bắn ra những tia sấm sét màu xanh lục.
"Thuận Thiên Quang Lôi Trảm!"
Sùng Hạo la to, chém một đường kiếm vào con vượn Sâm Thủy Viên đang hung hăng tung Băng chưởng.
Xoẹt!
Sâm Thủy Viên, linh lực Linh Tướng cấp 10 đỉnh phong đứt ra làm đôi, vừa hay đường kiếm hơi lệch để giữ viên Tinh tú linh châu trên trán Sâm Thủy Viên vẫn còn nguyên vẹn.
Sùng Hạo thu kiếm, lao đến bệ đá tiến vào đảo tiếp theo.
Đông Long đảo, bốn vị tổ tiên cùng đồng loạt mở mắt.
"Hai vệ thú bị diệt cùng lúc!" Nam Hỏa Phượng Hoàng ngạc nhiên thốt lên.
"Lại còn là do một tên Hắc Long Bá Vương và một tên Bạch Long Bá Vương đồng loạt ra đòn! Có chuyện trùng hợp đến vậy sao?" Bắc Phương Băng Quy nói.
Đông Phương Kim Long cười ngoác cả mồm, có hai thằng hậu nhân như vậy, không mừng mới lạ.
Tây Mộc Kỳ Lân buồn bã: "Sao lại khác nhau xa như vậy chứ! Hu hu..."
Ba người còn lại thở dài.
***
Đảo Cang Kim Long thuộc Đông Phương Kim Long, vệ thú cuối cùng còn lại trong Nhị thập bát tú là Cang Kim Long, một con rồng hệ kim với thân hình dài hơn 20 mét, khá nhỏ so với loài rồng.
Hai bóng hình, một trắng một đen đồng thời xuất hiện bên cạnh nhau, ngay trước bức tượng Cang Kim Long.
Cả hai không bất ngờ, cũng không hẹn mà đồng thanh lên tiếng.
Sùng Hạo nói: "Đánh nhau trước hay đánh con rồng kia trước?"
Dương nói cùng lúc: "Đánh con rồng trước rồi ta xử ngươi sau!"
Trùng hợp lại thành hai câu đối đáp hoàn mỹ, Dương và Sùng Hạo cùng cười.
Cang Kim Long, linh lực Linh Vương cấp 2 vận lực bọc quanh cơ thể một lớp vảy bạc, sau đó gầm to.
Hắc Long tung cánh.
Bạch Long giương kiếm.
Gọi là rồng nhưng chỉ là tượng, lại chỉ đạt cấp Linh Vương nên Cang Kim Long không cách nào bay lên, chỉ có thể dùng bốn chân xông tới, đuôi quất đầu cắn và phóng ra những lưỡi kiếm bạc sắc nhọn.
Linh Vương cấp 2 không phải là Linh Tướng cấp 12, mà là một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt, ngươi dùng một bí kỹ nào đó có khả năng từ Linh Tướng cấp 5 hạ gục Linh Tướng cấp 10, nhưng ngươi là Linh Tướng cấp 10 dùng bí kỹ như cũ chưa chắc đã đánh lại Linh Vương cấp 2.
Danh sách chương
Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
Chương 101: Giả Kim Thành
Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
Chương 103: Thiên Nguyền
Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Chương: 107
Chương 108: Dạo Đầu
Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
Chương 111: Định Mệnh
Chương 112: Mâu Thuẫn
Chương 113: Một Chọi Tất Cả
Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
Chương 115: Vực Vô Hồn
Chương 116: Bình Thường
Chương 117: Vọng Phu
Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
Chương 121: Đặt Cược
Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Chương 123: Quỷ
Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Chương 125: Tiên Huyết
Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
Chương 127: Thống Trị
Chương 128: Sinh Mệnh
Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Chương 130: Long Vĩ
Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Chương 134: Chìa Khóa
Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Chương 136: Hắn
Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Chương 139: Hồ Tây
Chương 140: Se Duyên
Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Chương 142: Phân Thân
Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
Chương 146: Bão Đến Rồi!
Chương 147: Thiên Ý
Chương 148: Chiến Thần Trụ
Chương 149: Hữu Danh Vô Thực
Long Chúc Băng dù muốn ở cạnh Dương lâu hơn, nhưng nàng biết hắn còn một chặng đường rất dài cần đi, đành nén nhớ nhung đuổi Dương đi, còn nàng cần thêm chút thời gian ở lại để khôi phục linh lực, viên tinh tú linh châu trên trán Tâm Nguyệt Hồ nàng cũng đem trao cho Dương, buộc hắn phải nhận lấy.
Sau khi hấp thu hai viên Tinh tú linh châu, Dương đạt đến Linh Tá cấp 5 đỉnh phong. Hắn từ biệt Long Chúc Băng và tiến vào bệ đá, được dịch chuyển sang đảo Dực Hỏa Xà của Nam Hỏa Phượng Hoàng, Linh Tướng cấp 10 đỉnh cấp.
"Ặc! Đã lên đến Đại Tướng đỉnh cấp rồi!"
Dương kinh ngạc thốt lên, hắn còn nghĩ từ Linh Tướng cấp 9 trở lên, thời gian mỗi vệ thú bị hạ ít nhất cũng cần vài giờ.
Linh Tướng cấp 10 đỉnh cấp, còn mạnh mẽ hơn so với Đại Vũ của Âm Đạo hội mà Dương đụng độ ở thung lũng Thề Nguyền, nhưng linh hồn Dương hiện tại cũng mạnh mẽ hơn nhiều lần so với trước kia.
Khi Dương chuẩn bị tiến đến đối đầu con rắn khổng lồ đang cuộn mình chờ chực kia, một kẻ khác đột nhiên xuất hiện.
"Long Ngạo!"
"Là mày!"
Dương và Long Ngạo cùng hô lên, nhưng Dương lập tức nhận ra Long Ngạo đang có vẻ rất yếu ớt.
"Ô! Yếu như vậy mà cũng chạy sang đây? Sao không nghỉ lấy sức rồi sang?" Dương tò mò hỏi.
"Ử! Tao yếu đấy! Muốn chém muốn gì thì xin mời!"
Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, Long Ngạo cay cú lấy Hoàng Lôi Long Thương giương ra thách thức Dương.
Phía đối diện, Dương cũng vào thế, tay phải cùng lúc phát ra cả Hắc ma đế lôi và Huyết ảnh yêu hỏa, tạo thành một chùm lôi hỏa hai màu đỏ đen yêu dị và hung hãn.
Xoẹt!
Thấy Dương vận Ngự lôi thuật đạp đất phóng vút về phía mình, Long Ngạo cắn răng kiên cường dùng chút sức tàn giơ thương ra đối chiến.
BINH!
Một âm thanh vang dội, nhưng Dương không đấm vào Long Ngạo, mà là vận Hắc Lôi Huyết Hỏa Cuồng đấm vào mặt con Dực Hỏa Xà đang lén trườn đến há mồm cắn Long Ngạo.
Long Ngạo trong lòng cũng ngạc nhiên, thân là hoàng tử được coi trọng nhất Long tộc, hoặc là được bọn nịnh bợ và các trưởng lão tôn vinh bảo bọc, hoặc là bị kẻ ghen ghét và đối thủ ám toán, có bao giờ gặp chuyện kẻ thù đi giúp đỡ mình?
Còn Dương không phải quan tâm đoái hoài gì đến Long Ngạo, mà do hắn sống nhiều năm ở nơi yên bình hơn xa thế giới này, nơi mà có nhiều người đến cắt cổ gà còn ghê tay, đương nhiên không thích nhìn cảnh người khác tan xương nát thịt, dù cho có sợ hay không.
Mặc kệ Long Ngạo, Dương nghiêm trọng nhìn Dực Hỏa Xà, con rắn cấp Đại Tướng đỉnh phong này ăn một đòn Lôi Hỏa Cuồng mà chỉ đủ phá vỡ phòng ngự và đánh lệch hướng đầu nó, không gây ra thương tích đáng kể.
Nhưng cái sự "không gây ra thương tích đáng kể" kia lại khiến Long Ngạo thêm lần nữa kinh ngạc, bởi vì Dương còn chưa hề dùng đến Tiên Long hóa!
Và Long Ngạo lại nhận ra, hắn còn không đo được cấp bậc của Dương!
"Mày... mày sao lại... mạnh... mạnh như vậy?" Long Ngạo lắp bắp hỏi.
Dương chẳng buồn đáp, giờ hắn đang phân vân xem nên dùng Nộ hay Tiên Long hóa. Cả hai đều cần thời gian phục hồi tương đương, Nộ gây thương tổn linh hồn, còn Tiên Long hóa làm tiêu hao thể lực.
"Đằng nào chả dùng đến cả hai!" Dương nói thầm, quyết định thực hiện Tiên Long hóa.
"Vẫn chỉ là Long hóa cấp độ 1 sao! Ha ha!" Cuối cùng cũng tìm được lĩnh vực mà bản thân hơn Dương, Long Ngạo mừng húm bật cười, nhưng ngay sau đó nụ cười sượng ngắt.
RẦM!
Chỉ một đòn Cuồng, hội tụ Tiên linh lực và Long thể, đầu Dực Hỏa Xà vỡ vụn.
Dương bước đến nhặt viên Tinh tú linh châu, quay sang thấy Long Ngạo đang há mồm trợn mắt trông rất tội nghiệp, liền hỏi: "Ngươi còn Tinh tú linh châu chứ?"
Long ngạo gật đầu: "Còn!"
"Ừ vậy thì lo mà phục hồi đi, ta đi đây! Ha ha!"
Dương cười to đắc ý rồi vỗ cánh bay đến bệ đá dịch chuyển.
***
Trước đó vài giây, tại đảo Sâm Thủy Viên, Long Ngạo trong hình dạng Bá Vương Bạch Long đối chiến Sâm Thủy Viên.
Sùng Hạo tập trung cao độ, thanh kiếm Thuận Thiên trên tay hắn dần tỏa ra một luồng ánh sáng trắng chói lóa, sau đó lại bắn ra những tia sấm sét màu xanh lục.
"Thuận Thiên Quang Lôi Trảm!"
Sùng Hạo la to, chém một đường kiếm vào con vượn Sâm Thủy Viên đang hung hăng tung Băng chưởng.
Xoẹt!
Sâm Thủy Viên, linh lực Linh Tướng cấp 10 đỉnh phong đứt ra làm đôi, vừa hay đường kiếm hơi lệch để giữ viên Tinh tú linh châu trên trán Sâm Thủy Viên vẫn còn nguyên vẹn.
Sùng Hạo thu kiếm, lao đến bệ đá tiến vào đảo tiếp theo.
Đông Long đảo, bốn vị tổ tiên cùng đồng loạt mở mắt.
"Hai vệ thú bị diệt cùng lúc!" Nam Hỏa Phượng Hoàng ngạc nhiên thốt lên.
"Lại còn là do một tên Hắc Long Bá Vương và một tên Bạch Long Bá Vương đồng loạt ra đòn! Có chuyện trùng hợp đến vậy sao?" Bắc Phương Băng Quy nói.
Đông Phương Kim Long cười ngoác cả mồm, có hai thằng hậu nhân như vậy, không mừng mới lạ.
Tây Mộc Kỳ Lân buồn bã: "Sao lại khác nhau xa như vậy chứ! Hu hu..."
Ba người còn lại thở dài.
***
Đảo Cang Kim Long thuộc Đông Phương Kim Long, vệ thú cuối cùng còn lại trong Nhị thập bát tú là Cang Kim Long, một con rồng hệ kim với thân hình dài hơn 20 mét, khá nhỏ so với loài rồng.
Hai bóng hình, một trắng một đen đồng thời xuất hiện bên cạnh nhau, ngay trước bức tượng Cang Kim Long.
Cả hai không bất ngờ, cũng không hẹn mà đồng thanh lên tiếng.
Sùng Hạo nói: "Đánh nhau trước hay đánh con rồng kia trước?"
Dương nói cùng lúc: "Đánh con rồng trước rồi ta xử ngươi sau!"
Trùng hợp lại thành hai câu đối đáp hoàn mỹ, Dương và Sùng Hạo cùng cười.
Cang Kim Long, linh lực Linh Vương cấp 2 vận lực bọc quanh cơ thể một lớp vảy bạc, sau đó gầm to.
Hắc Long tung cánh.
Bạch Long giương kiếm.
Gọi là rồng nhưng chỉ là tượng, lại chỉ đạt cấp Linh Vương nên Cang Kim Long không cách nào bay lên, chỉ có thể dùng bốn chân xông tới, đuôi quất đầu cắn và phóng ra những lưỡi kiếm bạc sắc nhọn.
Linh Vương cấp 2 không phải là Linh Tướng cấp 12, mà là một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt, ngươi dùng một bí kỹ nào đó có khả năng từ Linh Tướng cấp 5 hạ gục Linh Tướng cấp 10, nhưng ngươi là Linh Tướng cấp 10 dùng bí kỹ như cũ chưa chắc đã đánh lại Linh Vương cấp 2.
Đọc tiếp: Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Quay lại: Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Danh sách chương
Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
Chương 101: Giả Kim Thành
Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
Chương 103: Thiên Nguyền
Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Chương: 107
Chương 108: Dạo Đầu
Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
Chương 111: Định Mệnh
Chương 112: Mâu Thuẫn
Chương 113: Một Chọi Tất Cả
Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
Chương 115: Vực Vô Hồn
Chương 116: Bình Thường
Chương 117: Vọng Phu
Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
Chương 121: Đặt Cược
Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Chương 123: Quỷ
Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Chương 125: Tiên Huyết
Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
Chương 127: Thống Trị
Chương 128: Sinh Mệnh
Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Chương 130: Long Vĩ
Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Chương 134: Chìa Khóa
Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Chương 136: Hắn
Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Chương 139: Hồ Tây
Chương 140: Se Duyên
Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Chương 142: Phân Thân
Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
Chương 146: Bão Đến Rồi!
Chương 147: Thiên Ý
Chương 148: Chiến Thần Trụ
Chương 149: Hữu Danh Vô Thực
