Pair of Vintage Old School Fru

Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 269
Mây trời mênh mông, không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở của đôi nam nữ đang trần trụi nằm ôm nhau sau cuộc giao hoan nóng bỏng.
"Giờ thì nói ta nghe xem, sao nàng lại muốn giết ta?" Dương hỏi, hai tay ôm chặt cơ thể mềm mại của Phi Vũ.
"Tại ngươi đáng chết!" Phi Vũ thẹn thùng đáp, tuy sau cuộc giao hoan, cảm giác nhục nhã và tội lỗi lại trỗi lên trong nàng, nhưng chẳng thấm tháp gì so với khoái cảm tuyệt vời mà nàng nhận được.
"Chẳng lẽ... do lần đó ta vô tình nghe nàng và Phi Âm nói chuyện, cho nên muốn giết ta diệt khẩu à? Lần đó ta vô tình thôi nha..."
"Nói bậy! Là vì... là vì ngươi không xứng làm đệ tử của Hỏa đại nhân!"
"A! Đây là do Hồng Ảnh ép buộc ta bái sư a..." Dương lúng túng đáp.
"Nói láo! Hỏa đại nhân hạ mình nhận đệ tử đã là phúc phần của ngươi rồi, cái gì mà bị ép? Ngươi dùng cách hèn hạ ăn vạ cầu xin làm người miễn cưỡng nhận thì có, chứ làm sao kẻ mang Lôi linh lực như ngươi lại được nàng nhận làm đệ tử."
"Ách! Ta cũng giống nàng, nuốt phải dị hỏa nên được mang đến nhờ Hồng Ảnh cứu chữa nha. Xem này!"
Nói đoạn, Dương giơ tay lên phóng xuất ra một đóa huyết hỏa nóng rực và yêu dị.
"H... Huyết Ảnh Yêu Hỏa!"
Phi Vũ kinh ngạc thốt lên, Huyết ảnh yêu hỏa, đế vương của lửa, thứ mà bất cứ người tu luyện Hỏa linh lực đều thèm muốn. Đặc biệt một điều, Huyết Linh Hỏa của Phi Vũ và Huyết Ảnh Yêu Hỏa vốn cùng một nguồn gốc, cho nên người mang Huyết linh hỏa gặp Huyết ảnh yêu hỏa sẽ mang cảm giác thân thiết và kính trọng, điều này cũng đúng với Phi Vũ, khi Huyết ảnh yêu hỏa bốc lên, cả người nàng chợt vô thức tựa sát vào người Dương vì mong muốn nương tựa.
"Nàng sao thế?" Dương cảm nhận được ngực Phi Vũ áp nhẹ vào ngực mình, liền hỏi.
"Ngươi thu Huyết ảnh yêu hỏa lại đi!" Phi Vũ đỏ mặt nói.
Nhìn nét mặt của Phi Vũ, trong lòng Dương không khỏi phân vân xem có nên lật cô nàng Phượng Hoàng này ra "yêu" thêm vài lần, nhưng lại nghĩ đến chuyện những người khác đang tranh đoạt tinh tú linh châu ngoài kia nên đành kềm lòng lại.
"Đỡ ta ngồi dậy..." Phi Vũ nói tiếp sau khi Dương đã thu Huyết ảnh yêu hỏa lại.
"Để làm gì?" Dương hỏi.
"Ngươi không cho ta mặc quần áo sao?" Phi Vũ tức giận, mặt đỏ bừng.
Dương hiểu ra, vội đỡ Phi Vũ dậy. Phi Vũ lấy trong nhẫn ra một bộ quần áo, Dương liền đưa tay cầm lấy.
"Ngươi định làm gì?" Phi Vũ hỏi.
"Giúp nàng mặc..."
"Không cần!"
Phi Vũ bướng bĩnh từ chối, nhưng khi Dương phụ giúp thì nàng không hề phản khán, chỉ có đôi gò má ngượng ngùng.
Mặc xong quần áo cho Phi Vũ, Dương cũng tự mặc quần áo cho mình, tiện tay lấy viên Tinh tú linh châu đưa cho Phi Vũ.
"Nàng dùng viên này hồi phục linh lực đi!"
"Ta đã nuốt một viên rồi, ngươi cứ giữ đấy!"
Phi Vũ không có Thôn Thiên Địa như Dương, một viên Tinh tú linh châu đủ cho nàng vận công nhiều ngày mới hấp thu được toàn bộ linh lực của nó.
"Thì nàng cứ giữ lấy để sau này còn dùng!"
"Đã nói không cần! Ngươi tưởng một viên Tinh tú linh châu có thể bù đắp cho những gì ngươi vừa làm với ta sao?"
"A... Ý ta không phải vậy!" Dương giải thích.
Phi Vũ ngượng chín mặt nói: "Ngươi... ngươi... ngươi phải chịu trách nhiệm với ta!"
Tim Dương đập rộn ràng: "A... Được, sau này ta sẽ đến Phượng Hoàng tộc hỏi cưới nàng, nhưng mà..."
"Nhưng cái gì? Ngươi muốn trốn tránh trách nhiệm?"
"Không phải... Ta... ta còn vài người muốn cưới làm vợ a..."
"Ta mặc kệ ngươi có bao nhiêu vợ, ngươi phải chịu trách nhiệm với ta! Nếu không ta chết trước mặt ngươi!"
"Được... được... sau khi cứu được mẹ, ta sẽ hỏi cưới nàng."
"Mẹ ngươi ở đâu mà cần ngươi cứu?" Phi Vũ tò mò hỏi.
Dương liền kể chuyện Diễm bị giam dưới Long cung cho Phi Vũ nghe, một phần để nàng hiểu rõ về hắn hơn, phần khác để nàng phân tâm, tạm quên đi nỗi buồn thất tiết.
Nghe xong, Phi Vũ gật gù: "Ra vậy, hỏi sao lúc ngoài tượng đài không thấy ngươi mà vào đây lại thấy. Thôi ngươi sang đảo khác đi, kẻo Tinh tú linh châu bị đoạt hết đấy!"
Dương hỏi: "Còn nàng?"
"Khi ta hồi phục đủ sẽ đi tiếp, ngươi yên tâm, cứ đi đi, không phải ngươi cần mạnh lên càng nhanh càng tốt sao?"
"Được! Vậy nàng cứ ở đây cho an toàn, ta đi nhé!"
Dương trao cho Phi Vũ ánh mắt quan tâm rồi quay đi.
"Khoan đã!" Phi Vũ chợt gọi lại.
"Sao vậy nàng?"
Phi Vũ đỏ mặt bĩu môi: "H... hôn ta..."
Dương mỉm cười hạnh phúc, bước đến nâng cằm Phi Vũ, trao vào làn môi hồng của nàng một nụ hôn ngọt ngào...
Hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau, đột nhiên Phi Vũ cắn thật mạnh vào lưỡi Dương, khiến hắn đau đớn la lên.
"Au!"
Phi Vũ cười rạng rỡ nhưng không giấu được nét e thẹn: "Đấy là trừng phạt tội ngươi... ấy ta!"
Dương bật cười, ôm chặt Phi Vũ vào lòng một lúc rồi mới từ biệt, bước vào bệ đá sang đảo tiếp theo.
Khi Dương bước sang đảo mới thì vệ thú đã đạt đến Linh Tướng cấp 8, là Phòng Nhật Thố, vệ thú hình thỏ của Đông Phương Kim Long.
Chênh lệch đẳng cấp quá lớn, những trợ lực bên ngoài như thánh bảo, linh thuật gần như trở nên vô nghĩa, và thứ có thể rút ngắn khoảng cách này đương nhiên là loại kỹ năng cực kỳ đặc biệt và hiếm thấy: Bí Kỹ.
Phòng Nhật Thố nhảy lên cao rồi dùng bàn chân to khỏe đạp thằng về phía Dương.
"Hắc Lôi Cuồng!"
RẦM!
Sau tiếng gào to của Dương là một tiếng nổ kinh thiên, nhưng không có phản chấn mà chân con thỏ bị Hắc lôi Cuồng hút chặt vào cánh tay Dương, toàn thân con thỏ run lên như bị điện giật rồi cuối cùng rớt xuống đất.
Dương mệt mỏi tháo viên Tinh tú linh châu trên trán Phòng Nhật Thố và lấy viên linh châu hắn có trước đó ra, cùng lúc hấp thu cả hai viên.
Lại đột phá, từ đỉnh phong của Linh Tá cấp 4, Dương đã vượt lên giai đoạn đầu của Linh Tá cấp 5, nếu không vì tiêu hao một phần để hồi phục linh lực thì có lẽ hắn đã vượt qua Linh Tá 5 trung cấp. Nhưng tăng một cấp đối với Dương đã là sức mạnh tăng vượt trội, bởi hắn có lợi thế về kích thước linh hồn, kích thước linh hồn càng tăng thì uy lực của Cuồng càng thêm khủng khiếp.
Khôi phục, Dương lại bước sang đảo tiếp theo. Lần này là Đầu Mộc Giải, vệ thú mang hình dáng một con cua khổng lồ của Bắc Phương Băng Quy.
"Cũng là Linh Tướng cấp 8?" Dương thắc mắc hỏi lại sau khi nhận được thông tin từ Google.
"Thế là thế nào?"
1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Quay lại: Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác

Danh sách chương
Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
Chương 101: Giả Kim Thành
Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
Chương 103: Thiên Nguyền
Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Chương: 107
Chương 108: Dạo Đầu
Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
Chương 111: Định Mệnh
Chương 112: Mâu Thuẫn
Chương 113: Một Chọi Tất Cả
Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
Chương 115: Vực Vô Hồn
Chương 116: Bình Thường
Chương 117: Vọng Phu
Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
Chương 121: Đặt Cược
Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Chương 123: Quỷ
Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Chương 125: Tiên Huyết
Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
Chương 127: Thống Trị
Chương 128: Sinh Mệnh
Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Chương 130: Long Vĩ
Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Chương 134: Chìa Khóa
Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Chương 136: Hắn
Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Chương 139: Hồ Tây
Chương 140: Se Duyên
Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Chương 142: Phân Thân
Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
Chương 146: Bão Đến Rồi!
Chương 147: Thiên Ý
Chương 148: Chiến Thần Trụ
Chương 149: Hữu Danh Vô Thực
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.006431