Chương 56: Vy Ái


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 257
Rừng U Minh, chỉ riêng cái tên đã nói lên sự u ám lạnh lẽo của nó, tài nguyên trù phú, nguy hiểm trùng trùng.
Giữa bầu trời âm u, một bóng hình áo tím tuyệt mỹ nhẹ lướt đi trên không rồi đáp xuống một bờ sông hoang vắng.
Nơi đây hoàn toàn bình thường theo định nghĩa "bình thường" của rừng U Minh, có khác chăng thì chính là vì kỷ niệm. Tử Linh đứng lặng, đôi mắt tím buồn bã cô độc nhìn về dòng nước trôi vô tình, đây là nơi nàng gặp hắn lần đầu, Võ Phi Công.
Từ trong rừng cây cạnh bờ sông, một con linh xà khổng lồ với thân thể có đường kính gần nửa mét lặng lẽ trườn đến...
Đột nhiên, một thứ khí tức cực kỳ quyến rũ lan ra làm cây cối xung quanh tựa như mềm đi, đôi mắt gian tà của con linh xà cũng chuyển sang nét mê say nhu hòa.
"Chúc mừng ngươi đã thoát khỏi lời nguyền của ta..." Một giọng nữ ngọt ngào quyến rũ lan đến tận xương tủy phát ra từ phía sau, nhưng Tử Linh không hề bất ngờ.
Tử Linh lạnh lùng đáp lại: "Vừa lòng ngươi chưa?"
Từ trong rừng, một mỹ nhân áo hồng lả lướt bước ra đứng cạnh Tử Linh. Nếu Tử Linh có nét đẹp ma mị quý phái thì nàng kia lại có sự quyến rũ mê người, từ làn môi, từ ánh mắt đến từng hơi thở, từ hình thể hoàn hảo đến động tác uyển chuyển, từ áo hồng đong đưa đến từng lọn tóc khẽ lay theo gió, từ hương thơm đến khí chất đều tạo ra sự quyến rũ không thể chối từ, có thể nói, sắc đẹp của nàng khiến cây cỏ cũng sinh tình, ác thú cũng biết yêu, ngay cả dòng nước đang trôi cũng dường như muốn dừng lại để được một lần soi bóng mỹ nhân. Nàng, là tình yêu màu nhiệm, Vy Ái.
Vy Ái mỉm cười khiến cây cối tưởng chừng như nghiêng ngả: "Tất nhiên là chưa... Ngươi đến nơi này thì nghĩa là đã được phá nguyền bằng cách quan hệ rồi đúng không? Bị một người không quen biết cưỡng hiếp trong khi đang ngủ, rồi khi mở mắt ra thì chỉ kịp nhận ra mình đã yêu kẻ đó ngay trong cơn khoái lạc... Cảm giác ấy thế nào, tuyệt vời lắm phải không? Hi hi... "
Sắc mặt Tử Linh lạnh xuống, tử khí dần phát tán xung quanh cơ thể nàng.
Vy Ái thản nhiên nói tiếp: "Đáng tiếc là lúc đấy ta không có mặt để xem kẻ giúp ngươi phá nguyền là ai... Nhưng ta sẽ tìm ra hắn nhanh thôi, đến lúc đó..." Vy Ái dừng lại, đôi mắt ánh hồng quyến rũ của nàng thoáng trở nên lạnh lùng tàn nhẫn: "... ta sẽ giết hắn, để ngươi lần nữa được trải nghiệm cảm giác người ngươi yêu chết ngay trước mặt ngươi!"
"NGƯƠI CÂM MIỆNG!" Tử Linh gào lên, đôi mắt tím tứa ra dòng lệ đau đớn, tử khí phân tán ra xung quanh, lan đến đâu, cây cối héo rũ đến đó, thậm chí con linh xà khổng lồ đang si mê nhìn Vy Ái cũng dần bị rút cạn sinh mệnh, trở nên khô héo quắt queo. Chẳng mấy chốc, một mảng rừng rộng hàng triệu mét vuông đã trở thành rừng chết.
Trước cơn phẫn nộ của Tử Linh, Vy Ái tuy sức sống cũng bị rút dần nhưng nàng không nao núng, nụ cười trên môi vẫn quyến rũ tột cùng. Vy Ái đặt hai ngón tay lên môi, hướng Tử Linh nháy mắt đưa ra một nụ hôn gió...
Chỉ một nụ hôn gió, nhưng thật ra đã tích tụ linh lực cường đại nhất của Nữ Thần Tình Yêu, tia sáng hồng mềm mại chạm vào môi Tử Linh, rồi lan tỏa khắp linh hồn nàng.
Cảm xúc! Yêu thương mãnh liệt, nhớ nhung mãnh liệt, thù hận mãnh liệt, tiếc nuối mãnh liệt bắt đầu như sóng thần cuồn cuộn trào dâng trong lòng Tử Linh, khiến nàng đau đớn quỳ gục xuống, lệ tuôn như mưa...
Vy Ái lạnh lùng quay đi...
Tử Linh tay bấu chặt ngực trái, nơi quả tim nàng đang đau đớn tựa như nát vụn, gọi theo: "Vy Ái... đừng giết... hắn... hắn... là..."
"Là ai thì ta cũng sẽ giết!" Vy Ái lạnh lùng đáp rồi bay đi, trên gương mặt nàng, lệ cũng đã tuôn...
***
Thêm nữa tháng trôi qua, Dương đã quen thuộc cuộc sống ở nhà mới, ngày luyện tập, đêm nghỉ ngơi, khả năng khống hỏa đã tiến bộ rất nhiều, ngoài ra còn luyện thành một vài linh thuật để chiến đấu.
Sân nhà giờ đây có thêm một mảng đá lớn, trên mảng đá đặt nhiều khúc gỗ nhỏ. Dương đứng cách mảng đá khoảng 5 mét, tay phải đưa ra trước. Tinh thần tập trung cao độ, dương búng tay nghe một tiếng chách, không có gì xảy ra.
Không nản chí, Dương thử lại lần 2, lần 3... rồi đến lần thứ tư, sau tiếng búng tay, một khúc gỗ trên mảng đá đột nhiên bốc lên huyết hỏa rồi cháy rụi.
Nhìn thành quả tập luyện, Dương mừng rỡ gọi vào nhà: "Sư phụ! Ta có thể dùng chiêu Cách không phóng hỏa ở khoảng cách 5 mét rồi!"
Trong nhà có tiếng Hồng Ảnh vọng ra: "Khá lắm! Tiếp tục luyện đi!"
Luyện đến chiều tối, Dương khắp người nhễ nhại mồ hôi tắm rửa rồi chuẩn bị cơm ăn.
Ăn xong bữa cơm, Hồng Ảnh thoải mái xoa cái bụng no nê của nàng và nói: "Ăn xong thì đi nghỉ sớm, mai ta đưa ngươi đi thí luyện."
"Híc! Lại đi đánh lộn nữa hả..." Dương ngao ngán.
"Không, lần này ta đưa ngươi đi săn!"
***
Nằm ở phía tây của tỉnh Nghệ An là một dãy rừng núi hoang sơ trùng điệp, nơi đây được đặt cho một cái tên gọi là vườn quốc gia Pù Mát. Rộng lớn, hoang sơ và hùng vĩ, Pù Mát là ngôi nhà chung của hàng ngàn loài động thực vật cùng hàng trăm loại linh thú, ngoài ra còn có những khu vực nguyên sinh mà loài người chưa đặt chân đến, bởi đấy là địa bàn của một số tộc linh thú hình người.
Môi trường thuận lợi giúp cho các loại linh thú hoang dã phát triển mạnh mẽ, dẫn đến nguy cơ tuyệt chủng của những loài động thực vật bình thường, chình vì vậy mà cứ mỗi năm một lần, Nghệ An lại tổ chức cuộc thi mang tên Thợ săn linh thú, chính là một cách huy động lực lượng từ xã hội để cắt giảm số lượng linh thú có hại cho hệ sinh thái của nơi này.
Cuộc thi Thợ săn linh thú chia làm 3 hạng bậc, gồm hạng Úy, hạng Tá và hạng Tướng.
Hạng Úy dành cho các thí sinh cấp bậc Linh Úy trở xuống tham gia, yêu cầu của hạng bậc này là thí sinh dự thi phải săn các linh thú cấp Linh Sĩ trở lên và không nằm trong sách đỏ, điểm số thu được sẽ dựa vào số xác thú mà thí sinh thu thập vào trong một chiếc nhẫn không gian do ban tổ chức phát ra.
Tiếp theo là hạng Tá, dành cho các thí sinh cấp bậc Linh Tá trở xuống tham gia, yêu cầu của hạng bậc này là thí sinh phải tiêu diệt linh thú có hại càng nhiều càng tốt, điểm số tính theo số xác thú, cấp bậc và mức độ gây hại của mỗi loại thú, xác thú cũng được thu thập vào một loại nhẫn do ban tổ chức phát cho thí sinh.
1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Quay lại: Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong

Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.006939

XtGem Forum catalog