Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 509
Hôm sau là các buổi học về nguyên tố, thực hành dùng linh lực, Dương chưa tụ đủ linh lực nên không học được, đành tìm đến Như Mộng mượn một phòng thí nghiệm để chế tạo hạt nhân.
Mộng dẫn Dương đến một phòng thí nghiệm giả kim riêng của nàng trong một tầng của tòa nhà chính, dặn dò hướng dẫn rồi bị Dương đuổi đi. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng căn phòng để tránh bị nhìn lén, Dương bắt đầu đến bàn làm việc xem xét dụng cụ và nguyên liệu rồi bắt tay vào làm.
Hạt nhân là chi tiết quan trọng nhất của Bảo Vật, cần dùng linh thạch và một số kim loại quý để chế tạo. Hạt nhân chỉ bé cỡ đầu ngón tay thậm chí là chỉ bằng hạt đậu nhưng có rất nhiều chi tiết nên có thể mất từ vài giờ đến cả tháng tùy và chất lượng.
Dương bắt đầu làm quen với những dụng cụ chế tạo, tuy Google không thể truyền thụ kinh nghiệm cho cơ thể nhưng kiếp trước Dương chính là một tay thợ điện tử lành nghề và còn từng học qua điêu khắc nên nhanh chóng quen tay với công việc. Được làm việc đúng sở thích nên Dương rất chuyên tâm, đến chiều tối thì đã hoàn thành được một phần ba công việc.
Dương lê bước lên từng bậc thang ký túc xá, về đến phòng thì thằng Sinh từ phòng 2015 ló đầu ra gọi: "Nay mày trốn học đi đâu vậy? Tắm lẹ đi qua đây ăn lẩu ếch!"
"Ạch! Ừ chờ tao tí!"
Dương tắm xong chạy qua thì thấy 4 đứa Vu Sinh, Lâm Chung, Từ Trần và cả Như Nhật đã ngồi sẵn quanh nồi lẩu.
Thấy Dương đến, Như Nhật có hơi đỏ mặt vì nhớ chuyện hôm qua, nhưng ngực nàng chỉ mới bắt đầu nhú và Dương luôn mồm bảo con trai nhìn con trai thì đã sao nên Nhật vẫn nghĩ là Dương chưa phát hiện ra, dù vậy thì bị người khác thấy mình trần trụi cũng không thoải mái chút nào.
"Nhào dô!" Từ Trần háu ăn hô to, lập tức 5 đôi đũa tranh nhau gắp lấy gắp để, chẳng mấy chốc mà nồi lẩu sạch boong trong tiếng cười đùa rôm rả.
Ăn no nê, Dương vỗ bụng khen ngon rồi hỏi: "Mà ếch này kiếm đâu ra vậy?"
Lâm Chung tỉnh bơ nói: "Mấy anh chị khóa trên đem thí nghiệm gì đấy xong định đem vứt, tao thấy uổng nên xin về..."
"Trời!!"
***
Hai ngày tiếp theo, buổi tối Dương luyện công, ban ngày chế tạo hạt nhân, đến tối ngày hôm sau thì rốt cuộc hạt nhân tự nạp linh lực cũng hoàn thành, Dương vui vẻ đem hạt nhân lên phòng cô giáo Mộng.
Phòng Mộng cũng thuộc tòa nhà chính của học viện, Dương chưa quen đường nên lần mò đi kiếm, đang đi đến một phòng có treo biển đề chữ Phòng tắm thì thấy cửa phòng mở ra.
Dương trố mắt đứng như tượng, từ trong phòng bước ra, một thiếu nữ khoảng 20 tuổi xinh đẹp tuyệt trần với mái tóc bạch kim óng ánh, nàng che cơ thể bằng một chiếc khăn bông, quanh người nàng như có những tia sáng lung linh chiếu rọi, nàng nhìn Dương bằng đôi con ngươi cũng màu bạch kim rồi quay đi, đôi chân thon dài bước khoan thai từng bước làm cặp mông tròn lẳng đong đưa dưới làn eo cong tuyệt mỹ.
Ở thế giới này, Dương đã gặp nhiều mỹ nữ nhưng cô gái này tuyệt đối là mỹ nữ đứng đầu, một luồng gió thoảng qua đưa hương thơm cơ thể nàng tan vào mũi Dương, một hương thơm thuần khiết nhưng đầy mê hoặc.
Cô gái đi khuất, Dương như mất hồn mở cửa phòng tắm bước vào, mũi không ngừng hít sâu thâu tóm hương thơm còn đọng lại. Trong phòng tắm là một hồ nước nóng rộng lớn trong vắt, Dương cởi quần áo mình rồi bước xuống hồ, hắn tưởng tượng như mình đang được tắm cùng với mỹ nữ...
Ngâm mình trong nước một hồi lâu Dương mới đến phòng Mộng.
Dương xịt cả máu mũi, Mộng mở cửa ra, đập vào mắt Dương là hai quả đào tròn trĩnh ẩn hiện dưới lớp đầm ngủ mỏng tang màu trắng hồng gợi cảm.
"Vào đi em!" Mộng khẽ cười rồi gọi Dương vào bằng giọng mê hoặc.
Mộng dẫn Dương lại ngồi vào ghế, còn nàng quay đi lại chỗ bình nước khom người rót nước. Mồm Dương há ra muốn rớt xuống đất, khi Mộng khom người làm lộ ra hai quả mông tròn lẳng trên cặp đùi trắng nõn nà làm Dương thèm đến nỗi chỉ muốn tiến đến đẩy dương vật vào...
"Mời em dùng nước..." Mộng cầm hai ly nước quay lại, nàng khom người đưa ly nước cho Dương làm hai quả đào lộ hẳn cả quầng vú màu cam nhạt ra trước mắt Dương.
Dương ngồi trố mắt nhìn mà kích thích không chịu nổi, nếu không bị liệt dương thì hắn đã lập tức nhào tới bà cô giáo quyến rũ này.
"Em làm xong chưa?" Mộng cười quyến rũ hỏi.
"Dạ xong rồi cô!" Dương móc trong túi ra đưa cái hạt nhân bé như hạt đậu nành cho Mộng xem.
Mộng nhận lấy hạt nhân, tò mò giơ lên trước ánh đèn xem xét, không hề hay biết Dương đã tranh thủ tráo ly nước của hắn và nàng. Dương không phải thằng nhóc 13 tuổi thông thường, hắn biết sự lẳng lơ gợi dục của Mộng là có mục đích nên hắn sợ Mộng cho độc dược gì đó vào nước để hại hắn và chiếm lấy công nghệ tạo hạt nhân của hắn.
Dương không lo thừa, Mộng đúng là có cho thuốc vào ly nước của Dương nhưng là thuốc kích dục, dựa vào hồ sơ học sinh, nàng biết Dương bị liệt dương nên cố ý dùng thuốc kích dục kết hợp với sự quyến rũ của mình để dụ dỗ Dương sử dụng 1 điều kiện mà nàng đã hứa đáp ứng để đòi chịch nàng. Khi đó Dương bị liệt dương nên sẽ mất trắng.
Người tính không bằng trời tính, trong quá trình xem xét hạt nhân, Mộng vô tình đưa tay cầm lấy ly nước đã bị Dương tráo đổi uống vào một ngụm, Dương định ngăn nàng lại nhưng không chắc Mộng có bỏ thuốc vào hay không nên thôi.
Như Mộng là một giả kim đại sư nên chế thuốc kích dục chỉ là việc đơn giản đối với nàng, và để chắc ăn nên nàng đã cho liều lượng rất cao. Xem xét một hồi, Mộng xác định đúng thật là loại hạt nhân của Dương có thể tự động nạp linh lực nhưng với mức độ rất thấp, thua xa so với được người nạp vào, nhưng dù như vậy cũng đã là một phát minh sáng giá.
Dương ngồi chờ xem Mộng có sùi bọt mép nôn mửa các kiểu không để gọi cấp cứu, nhưng chỉ thấy hai gò má xinh đẹp của cô giáo mình ửng đỏ dần lên trông rất gợi cảm.
Mộng dần cảm thấy người mình nóng ran, ban đầu còn tưởng do hồi họp trước phát minh mới, nhưng liền sau đó là cảm giác hứng tình trong nàng như sóng thần trỗi dậy.
Cơ thể Mộng uống éo, cặp đùi trắng mơn mỡn khép chặt để ngăn dâm thủy đang tiết ra như suối, mắt nàng khép hờ còn hai tay tự giác ôm lấy ngực mà xoa nắn.
1 2 3 Sau
Đọc tiếp: Chương 6: Một Đấm!
Quay lại: Chương 4: Thôn Thiên Địa

Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.002107

Polaroid