XtGem Forum catalog

Chương 223: Bá Chủ Thế Giới


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 204
Mai Linh đứng cạnh Bình Thường, kể từ tai nạn ở hang nhện thì trong lòng nàng luôn luôn tồn tại những cảm xúc trái ngược về Bình Thường. Nàng không ngốc, dựa vào linh cảm và những gì đã chứng kiến trong hang nhện, Mai Linh gần như tin chắc Bình Thường chính là Võ Phi Dương. Người trong mộng còn sống và ở bên cạnh mình khiến Mai Linh cảm thấy rất hạnh phúc, nhưng nghĩ về thái độ của bản thân đối với Võ Phi Dương khi xưa khiến lòng nàng luôn có một nỗi mặc cảm.

Lúc này, Bình Thường đang đứng im lặng nhìn về phía xa xăm, Mai Linh không hề biết rằng hắn đang tiếp tục nhận thêm thông tin mới từ Cửu Phẩm Liên Hoa tâm.

Vài giây sau, Bình Thường quay lại nhìn Mai Linh bằng ánh mắt kiên định khác hẳn ánh mắt mà hắn thường nhìn nàng trước đây, rồi hắn nói một câu đơn giản: "Sư tỷ, từ giờ đừng rời xa ta..."

Tim Mai Linh thổn thức vì câu nói chẳng khác nào tỏ tình kia, dù sự thật đó là một câu nói chưa hoàn chỉnh, nữa câu còn lại Bình Thường chưa kịp nói vì bên dưới có tiếng gào khóc.

Bình Thường nhìn xuống dưới, giữa đường có một người đàn ông nhếch nhác say xỉn đang chỉ tay vào mặt một người phụ nữ trẻ ôm đứa bé gái nhỏ xíu quỳ trước mặt gã.

Gã đàn ông quát tháo bằng giọng say xỉn: "Khóc cái gì? Chẳng phải ngươi luôn cảm thấy thất vọng vì lấy phải tên phu quân say xỉn sao?"

Người phụ nữ đang ôm con quỳ tuổi còn khá trẻ, xinh đẹp nhưng tiều tụy, nước mắt chảy dài khóc lóc van xinh: "Thiếp biết lỗi rồi! Chàng muốn uống bao nhiêu rượu cũng được, nhưng van xin chàng đừng bán mẹ con thiếp, hu hu..."

Gã đàn ông trợn mắt: "Bán cái gì? Ta không những trả tự do cho ngươi mà còn chọn cho ngươi một người chồng giàu sang!"

Người phụ nữ khóc không thành tiếng, đặt đứa con xuống trước mặt rồi dập đầu nàng xuống đất van xin: "Thiếp xin chàng! Thiếp thế nào cũng được nhưng còn con của chúng ta, xin chàng đừng bán nó, hãy gửi nó cho ông bà ngoại nuôi dưỡng, hu hu..."

Bình Thường dù biết những nhân vật bên dưới đều là ảo ảnh của Phật Cảnh nhưng cũng cầm lòng không đặng, định can thiệp nhưng lại thấy Xuất Trần bước ra chắn trước người phụ nữ, trên gương mặt xinh đẹp lúc nào cũng mỉm cười của nàng không ngờ lại lộ ra nét lạnh lùng đầy sát khí.

Xuất Trần lạnh lùng nói: "Thứ đàn ông như ngươi đều phải chết!"

Dứt câu, nàng lấy ra một vật mỏng có hình như cánh hoa sen màu trắng ném thẳng về phía cổ họng gã đàn ông, nhưng đột nhiên có một bóng xám lướt đến chắn giữa gã đàn ông và dễ dàng chụp lấy cánh sen của Xuất Trần.

Bóng xám là một người bịt mặt, gã nhìn cánh hoa sen với ánh mắt đánh giá và nói: "Nếu ta đoán không lầm thì đây là cánh hoa của siêu cấp thánh bảo Vong Ngã Bạch Liên, xem ra tiểu thư đây là người hoàng tộc?"

"Hoàng tộc?" Bình Thường ngạc nhiên tự hỏi, hắn vốn theo dõi toàn bộ diễn biến và còn đang chưa biết xử lý chuyện bên dưới thế nào thì nghe gã bịt mặt nói.

Theo Bình Thường biết thì bối cảnh trong Phật Cảnh hiện tại đang là niên đại vua Thành Thái của triều Nguyễn, mà hậu nhân của triều Nguyễn vẫn tồn tại ở hiện thực, chính là họ Nguyễn của Hoàng thành, nổi bật nhất là Chúa Tể Nguyễn Phúc Vĩnh Thiên và thiên tài Nguyễn Hoài Bão.

"Chẳng lẽ Xuất Trần sư tỷ có quan hệ với họ Nguyễn Hoàng thành?" Bình Thường thầm suy đoán, sở dĩ hắn đoán vậy một phần vì nghe gã bịt mặt nói vũ khí của Xuất Trần thuộc hàng siêu cấp thánh bảo cực kỳ quý giá, phần khác là vì Bình Thường biết thân phận và tầm hiểu biết của kẻ che mặt không thề tầm thường, kẻ che mặt chính là một Linh Đế, biệt hiệu Dâm Đế, tên là Truy Hương.

Tại sao Bình Thường biết? Vì trước đó, hạt sen vàng trên tay tiếp tục truyền thêm thông tin về Phật Cảnh cho Bình Thường, rằng kẻ nắm giữ Cửu Phẩm Liên Hoa tâm, vốn là chìa khóa Phật Cảnh trong tay, sẽ có khả năng kiểm soát và thao túng toàn bộ Phật Cảnh, bao gồm tất cả sinh vật ảo, con người ảo, kiến trúc ảo và thiên nhiên ảo của nơi này, thậm chí là thao túng cả con người từ thế giới thật như bọn Bình Thường một cách gián tiếp, và giết chết họ như cách Tà Linh định làm với Bình Thường trước đó nhưng không thành.

Nói cho dễ hiểu hơn, Phật Cảnh như một trò chơi mô phỏng thế giới ảo nhiều người chơi, và người nắm giữ hạt sen là người nắm quyền điều khiển trò chơi, có quyền sai khiến mọi sinh vật ảo trong trò chơi và gián tiếp quản lý những người chơi khác. (Theo thuật ngữ game: Phật Cảnh là game online, Mai Linh, Xuất Trần... là game thủ, Bình Thường là admin còn Tà Linh là hacker :D)

Tuy nhiên, với năng lực yếu kém hiện tại thì Bình Thường không đủ khả năng kiểm soát toàn bộ Phật Cảnh mà chỉ có thể kiểm soát một hoặc vài cá nhân ảo trong Phật Cảnh và truy ra thông tin của từng cá nhân này, và vừa rồi, Bình Thường đã truy ra thông tin về gã đàn ông che mặt, chính là Dâm Đế Truy Hương, một nhân vật ảo trong Phật Cảnh bị Tà Linh thao túng, cũng từ đó án oan của Bình Thường cũng sáng tỏ.

Kẻ gây ra vụ án hiếp dâm là Truy Hương, sau khi cưỡng hiếp Lê phu nhân và giết tri phủ Lê Thanh, Truy Hương bị Tà Linh thao túng nên đã ra tay bắt cóc Bình Thường, cải trang Bình Thường thành nhân dạng như trong lệnh truy nã rồi đặt lên giường cùng Lê phu nhân để vu oan và khiến Bình Thường suýt bị chém chết.

Thông tin này khiến Bình Thường thở phào một phen, vốn trước đó hắn còn thấp thỏm lo sợ rằng bản thân bị Tà Linh thao túng và thực sự gây ra hành vi hiếp dâm.

Bình Thường thở phào tự nhủ: "Hên là không phải mình, cầu cho những tên khốn nạn có ý định hoặc đã từng hiếp dâm phụ nữ có ngày sẽ bị liệt dương!" (Nghĩ đến đây Bình Thường không hiểu sao giữa hai chân mình có cảm giác nhồn nhột)

Ngoài thông tin về Truy Hương, Bình Thường còn biết thêm về trạng thái của những người thật tiến vào Phật Cảnh, những người này khi tiến vào Phật Cảnh sẽ rơi vào một trạng thái gọi là Vô Minh, trạng thái này khiến cho họ tin tưởng rằng những gì đang diễn ra trong Phật Cảnh này đều là sự thật, và để giữ bí mật về Phật Cảnh nên nếu có ai vô tình phát hiện ra Phật Cảnh là giả thì sẽ bị tổn thương não bộ, nhẹ thì quên đi ký ức trong Phật Cảnh, mạnh thì quên sạch ký ức và thậm chí là chết não.

1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Quay lại: Chương 222: Thật Giả

Danh sách chương
Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
Chương 101: Giả Kim Thành
Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
Chương 103: Thiên Nguyền
Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Chương: 107
Chương 108: Dạo Đầu
Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
Chương 111: Định Mệnh
Chương 112: Mâu Thuẫn
Chương 113: Một Chọi Tất Cả
Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
Chương 115: Vực Vô Hồn
Chương 116: Bình Thường
Chương 117: Vọng Phu
Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
Chương 121: Đặt Cược
Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Chương 123: Quỷ
Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Chương 125: Tiên Huyết
Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
Chương 127: Thống Trị
Chương 128: Sinh Mệnh
Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Chương 130: Long Vĩ
Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Chương 134: Chìa Khóa
Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Chương 136: Hắn
Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Chương 139: Hồ Tây
Chương 140: Se Duyên
Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Chương 142: Phân Thân
Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
Chương 146: Bão Đến Rồi!
Chương 147: Thiên Ý
Chương 148: Chiến Thần Trụ
Chương 149: Hữu Danh Vô Thực
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000015s. Total load: 0.000895