The Soda Pop

Chương 213: Lãnh Sương


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 247
Trong lúc cả Vô Lực bang chìm trong màn đêm yên tĩnh, nơi cấm địa, một cô gái áo xanh rời khỏi gian phòng tu luyện và tiến đến đứng trước tòa tháp Xá Lợi.

Nàng xem xét một lúc thì một lão già cũng tiến lại đứng bên cạnh, là lão già đã cho Bình Thường tấm lệnh bài chân truyền.

"Hình như niệm từ những viên Xá Lợi đang yếu dần?" Cô gái nói.

Lão già gật đầu: "Đúng vậy, Xá Lợi luôn tự khôi phục vào ban ngày, nhưng hôm nay thì tốc độ yếu đi lại mạnh hơn tốc độ khôi phục, nhưng chênh lệch rất nhỏ nên các trưởng lão cũng không thể nhận ra."

Cô gái hướng mắt về phía một lối vào phòng tu luyện, là phòng mà Bình Thường đang ở: "Là do hắn?"

Lão già gật đầu: "Có lẽ Vô Lực bang cũng tự rước lấy họa như Cường Dương cung rồi..."

Cô gái nói: "Có cần ta đuổi hắn đi không?"

Lão già vừa cười vừa lắc đầu: "Cứ để tùy duyên, nếu bị một cá nhân làm cho sụp đổ nghĩa là Vô Lực bang cần phải sụp đổ..."

Nghe xong, cô gái im lặng một lúc rồi bước vào phòng tu luyện của Bình Thường...

Bình Thường đang tĩnh tâm thiền niệm, chợt nghe tiếng cửa mở liền mở mắt và nhìn thấy một cô gái áo xanh đứng trước cửa, gương mặt nàng phủ một lớp khăn che nhưng vẫn ẩn hiện nét đẹp của tuyệt đại mỹ nhân khó người sánh được...

Đôi mắt đẹp long lanh của nàng nhìn Bình Thường một cách không chút cảm xúc, còn Bình Thường cũng nhìn nàng bằng ánh mắt hoang mang.

Nhìn Bình Thường một lúc, nàng cất tiếng, chất giọng êm dịu nhưng lại lạnh lẽo vô cùng: "Ngươi có gì đặc biệt? Sao sư muội lại thích ngươi? Sao sư phụ lại chú ý đến ngươi?"

Bình Thường chưa hiểu những gì cô gái hỏi và cũng không hiểu lý do nàng đến đây, nhưng có một điều khác khiến hắn kinh ngạc là từ lúc mở cửa, ánh mắt nàng chỉ nhìn hắn mà không hề quan tâm đến cơn lốc niệm xoáy quanh Nghịch Thiên kiếm.

Nhưng rồi Bình Thường nhanh chóng suy luận, rằng người "sư muội" mà cô gái nói đến phải chăng là Xuất Trần, còn người "sư phụ" có phải là lão già đã ban cho hắn chân truyền lệnh? Nếu đúng như vậy thì cô gái đứng trước mặt hắn đây chính là tuyệt thế mỹ nữ Lãnh Sương, đại đệ tử chân truyền.

Lãnh Sương, nói về tài năng, nàng là đệ tử chân truyền duy nhất không nhận trưởng lão làm sư phụ, thậm chí bang chủ Ngộ Thông cũng tự nhận bản thân không đủ tư cách dạy nàng. Nói về tính cách, chỉ cần 2 từ lạnh lùng. Nói về nhan sắc, vẻ đẹp quyến rũ của tứ sư tỷ Xuất Trần được tôn vinh để làm mục tiêu phấn đấu của chúng đệ tử, còn vẻ đẹp của đại sư tỷ Lãnh Sương lại khác, có tin đồn bang chủ và các trưởng lão đã phải họp bàn ra quyết định yêu cầu nàng dùng khăn che mặt khi xuất hiện ở chốn đông người, mục đích là để tránh xảy ra tình trạng các đệ hồn xiêu phách lạc rồi ngày đêm mơ tưởng, xao nhãng việc tu luyện.

Và giờ thì Bình Thường hoàn toàn tin lời đồn kia là đúng, dù cách một lớp khăn che cùng trang phục kín đáo nhưng hắn vẫn rung động mãnh liệt trước vẻ đẹp mà nàng đang tỏa ra, lung linh và thanh khiết như một giọt sương, lại toát ra khí chất lạnh lùng như chính cái tên Lãnh Sương của nàng.

Lúc Bình Thường đang suy đoán thì Lãnh Sương đã rời đi, để lại hắn ngồi hoang mang trong cơn xiêu hồn lạc phách.

Mất một hồi lâu, Bình Thường trấn tỉnh và thầm thắc mắc: "Liệu sư phụ có thể dạy mình cách chinh phục sư tỉ Lãnh Sương không nhỉ?"

Đáp án được ghi vào quyển sổ vào đêm hôm sau: "Muốn toàn thây thì tránh xa Lãnh Sương ra!"

***

Một tuần trôi qua rất nhanh và lễ hành hương mà Bình Thường mong chờ đã đến...

Các đệ tử đại diện cho khu tục gia, khu chính tông và đệ tử chân truyền cùng các đệ tử tham gia chuyến hành hương sẽ tham dự một nghi thức cúng bái diễn ra ở khoảng sân trước Chính điện, nơi cao nhất Vô Lực bang.

Bang chủ Ngộ Thông chủ trì nghi thức rồi gọi tên những đệ tử được chọn tham gia chuyến hành hương: "Đại diện đệ tử tục gia: Bình Thường và Mai Linh!"

Được gọi tên, Bình Thường hồi họp tiến lên trong tiếng vỗ tay của đám đệ tử tục gia cùng tiếng dè bĩu châm chọc của đệ tử chân truyền.

Mai Linh cũng tiến đến đứng bên cạnh và mỉm với Bình Thường một nụ cười làm tim hắn loạn nhịp...

"Đại diện đệ tử chính tông: Thiện Nam và Tín Nữ!"

"Đại diện đệ tử chân truyền: Siêu Phàm và Trác Việt!"

Một tràng vỗ tay dành cho những đệ tử xuất chúng, nhưng chỉ là vỗ tay lấy lệ vì tất cả đều chờ đợi nhóm cuối cùng, nhóm đệ tử được tuyển chọn đặc biệt, bang chủ Ngộ Thông nói tiếp: "Và cuối cùng là Lãnh Sương và Xuất Trần!"

Không còn tiếng vỗ tay nào nữa, vì đa số đám đệ tử đều đang nghĩ mình nghe nhầm...

"Lãnh Sương? Đại sư tỷ Lãnh Sương?"

Theo lời đồn đoán, Lãnh Sương chưa từng tham gia hành hương dù nàng thừa tư cách, lý do ai cũng đoán ra là vì nàng không muốn đi, nhưng tại sao lần này nàng lại đi, đồng nghĩa với việc có đến năm đệ tử chân truyền và cùng tham gia chuyến hành hương, điều chưa từng xảy ra trong lịch sử Vô Lực bang.

Xuất Trần bước lên với vẻ mặt có chút khó chịu vì sự thu hút mà nàng thường có giờ đã bị Lãnh Sương hoàn toàn đoạt mất, mọi ánh mắt, mọi cuộc bàn tán đều hướng về Lãnh Sương, dù nàng vẫn che mặt.

Tuy vậy, Xuất Trần vẫn không quyên liếc mắt với Bình Thường một cái rất tình. Mai Linh bắt gặp cái liếc và nhìn sang Bình Thường bằng ánh mắt giống như khó chịu khiến hắn giật thót mình, còn đám đệ tử thì ganh tỵ ra mặt.

Siêu Phàm cũng thấy cái liếc của Xuất Trần dành cho Bình Thường và cười nhạt. Hơn ai hết, Siêu Phàm hiểu rõ sự đáng sợ của Xuất Trần, mang vẻ đẹp xuất trần thoát tục nhưng bản chất nàng là một yêu nữ đáng sợ, và vì quá đáng sợ nên Siêu Phàm sớm từ bỏ mộng tưởng với vị sư tỷ này và nhắm vào Mai Linh sư muội hiền lành thánh thiện hơn...

Còn về đại sư tỷ càng không nói đến, nàng quá lạnh lùng, đến mức Siêu Phàm còn không nghĩ đến chuyện có cơ hội trò chuyện một hai câu thì làm gì dám mơ tưởng...

Nhưng chợt đám đông ồ lên kinh ngạc khiến Siêu Phàm quay sang nhìn và phát hiện Lãnh Sương tiến đến đối diện Bình Thường, và càng khiến tất cả kinh ngạc hơn khi từ Lãnh Sương phát ra hai từ: "Cẩn thận!"

1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Quay lại: Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian

Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.003224