Trước mắt Dương là một cảnh tượng mờ mờ ảo ảo, hắn đang bước đi trong một căn nhà gỗ đơn sơ, hắn bước vào gian bếp và thấy một bóng lưng xinh đẹp, ánh sáng từ cửa sổ rọi vào khiến cơ thể nàng như tỏa sáng rạng rỡ...
Hắn tiến lại, ôm vào làn eo thon thả...
Nàng không giật mình, quay sang lườm hắn, gương mặt xinh đẹp hé môi cười...
"Bích Diệp..."
Hắn âu yếm gọi tên nàng, rồi hôn vào làn môi thơm ngát...
Nàng cũng say sưa đáp lại, bờ mông tròn ưỡn lên cho Dương vén váy để đưa "xúc xích" tìm vào cõi mơ...
Dương tỉnh giấc, vẫn trần trụi dưới hồ nước nóng, nhưng cánh tay trái đã lành lặn và có thể cử động. Dương thấy Bích Diệp cũng còn đây, đang tựa mình nàng vào ngực hắn, dường như đang ngủ say.
Nhìn gương mặt xinh đẹp và đáng yêu, Dương thở dài thầm ước phải chi giấc mơ kia là thật...
Nhưng Dương không biết rằng, giấc mơ kia tuy không thật, nhưng cũng không phải giấc mơ bình thường, mà là giấc mơ của linh hồn, chính xác hơn là giấc mơ của hai linh hồn, Đồng Mộng.
Đồng mộng là hiện tượng cực kỳ hiếm thấy, chỉ xảy ra khi hai hoặc nhiều người cấp bậc Linh Vương trở lên say ngủ cạnh nhau, đây là hiện tượng một người trong mơ đã vô thức phóng ra "ý" của linh hồn và người ngủ cạnh cũng vô thức tiếp nhận và dẫn đến tình huống hai người mơ cùng một giấc mơ.
Dương không biết rằng hắn và Bích Diệp đã đồng mộng, và thật ra Bích Diệp, vốn ngủ thiếp đi sau quá trình chữa lành cánh tay của Dương, thì giờ cũng đã thức giấc khi tan mộng nhưng vẫn giả vờ ngủ say vì không muốn Dương biết rằng nàng cũng đã thấy những gì hắn thấy trong mơ...
Dương không biết Bích Diệp mơ cùng mình, càng không biết những tình cảm mùi mẫn trong mơ vẫn tồn tại dư âm trong lòng Bích Diệp dù nàng đã tỉnh...
Bích Diệp đang che giấu cảm xúc, còn Dương đang kềm hãm thú tính, làm sao có thể bình tỉnh khi một tuyệt thế mỹ nhân đang trần trụi ngủ trong lòng mình? Hơn nữa, hai đùi Bích Diệp đang vô tình kẹp vào "xúc xích" đang cương cứng của Dương và chỉ cần nhích người là hắn có thể xâm lăng vào người nàng.
Dương không phải loại người đủ đạo đức đến mức có thể buông tha cho mỹ nữ đang ngủ say bên cạnh, nhưng nhìn gương mặt Bích Diệp, Dương lại nhớ đến gương mặt Tử Linh cũng từng bị hắn xâm hại trong lúc ngủ. Hơn nữa, Bích Diệp rơi vào tình huống hiện tại là vì cứu Dương, tuy hắn đê tiện nhưng cũng không đến mức bất phân ân oán...
Còn Bích Diệp, cảm giác cái thứ nóng hổi kia chen vào giữa hai đùi làm nàng xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ, nhưng vẫn cố giả vờ không hay biết để chờ Dương có động tác mạnh rồi giả vờ ngã ra, giật mình tỉnh giấc rồi xem như không hay biết chuyện gì. Đáng tiếc, Dương sợ làm hỏng giấc ngủ của nàng nên đã kềm chế và tập trung suy nghĩ về những gì hắn đạt được trong mấy ngày qua...
Dương nghĩ về Thiên Cực Thánh Quang, đế vương chi quang, nhờ Thiên Cực Thánh Quang này kết hợp với trợ giúp của chưởng môn cùng các trưởng lão Cường Dương cung mà linh hồn và cơ thể Dương đã giảm đi một phần tác dụng phụ của thuốc, giúp Dương có thể sử dụng linh lực mà không cần Ánh Dương Thần Quang chiếu rọi, đương nhiên thời gian duy trì và lượng linh lực sử dụng được sẽ bị rút ngắn.
Mặt khác, nuốt hai viên Thần đan cùng nhiều viên Thánh đan đã thúc đẩy linh hồn Dương phát triển vượt bậc, Linh Vương cấp độ 3. Khi đạt đến cấp này, linh hồn người tu luyện sẽ phát triển một giác quan thứ sáu khác biệt hoàn toàn với thị giác, xúc giác, vị giác, khướu giác và thính giác.
Giác quan thứ sáu này còn gọi là giác quan của linh hồn, vốn đã tồn tại ngay từ đầu một cách mơ hồ và phát triển dần theo cấp độ người luyện hồn, nhưng đến khi đạt đến Linh Vương thì giác quan này mới bắt đầu phát triển vượt bậc.
Vậy giác quan này có gì đặc biệt?
Cảm nhận được linh hồn, khi đạt đến Linh Vương, khả năng cảm nhận và đo đạc linh lực sẽ phát triển mạnh mẽ giúp người luyện hồn đo được cấp bậc đối phương một cách chính xác hơn ở khoảng cách xa hơn.
Đó chỉ là một công năng cơ bản của giác quan thứ sáu, còn công năng quan trọng hơn là linh hồn có thể cảm nhận 5 giác quan còn lại giống như não bộ, và để dùng được những chức năng này, người luyện hồn phải lĩnh ngộ cảnh giới cấp Vương, Linh Lực Hữu Ý.
Thực tế thì ngay khi đột phá Linh Vương, linh lực của người luyện hồn sẽ phát sinh một khái niệm gọi là Ý, nhưng cần thời gian rèn luyện để có thể cảm nhận và sử dụng Ý trong linh lực, quá trình này chính là quá trình lĩnh ngộ Hữu Ý.
Vậy Ý có công dụng gì? Một ví dụ để nói về công dụng của Ý, Dương mang một cánh tay thật và một cánh tay giả từ Hắc Kim Thánh Khải. Chỉ khi dùng tay thật thì Dương mới cảm nhận được nóng, lạnh, đau, ngứa... Đây là vì cánh tay thật có liên kết với não bộ. Còn với cánh tay giả đương nhiên không có cảm giác đó, nhưng nếu linh lực đưa vào cánh tay giả có Ý thì cánh tay này cũng sẽ linh hoạt và có các loại cảm giác giống như cánh tay thật, đây là vì Ý giúp cánh tay giả liên kết với linh hồn tương tự như cách tế bào giúp cánh tay thật liên kết với não bộ.
Nhưng khác biệt một điểm là khi cánh tay thật đứt lìa thì Dương không còn điều khiển được vì liên kết dây thần kinh đã đứt, nhưng cánh tay giả mang Ý đứt lìa thì Dương vẫn có thể điều khiển và cảm nhận được vì liên kết linh lực vẫn được duy trì, và cánh tay này vẫn có thể hoạt động bình thường theo ý muốn của Dương, vậy nên người ta gọi cảnh giới này là Hữu Ý.
Khi lĩnh ngộ đến mức độ cao, đưa linh lực vào vật nào liền có thể biến vật đó thành vật có Ý, thậm chí có thể đưa vào cơ thể người luyện hồn có cấp thấp hơn để khống chế cơ thể đối phương, cao hơn nữa là điều khiển cơ thể đối phương theo ý muốn.
Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
Hắn tiến lại, ôm vào làn eo thon thả...
Nàng không giật mình, quay sang lườm hắn, gương mặt xinh đẹp hé môi cười...
"Bích Diệp..."
Hắn âu yếm gọi tên nàng, rồi hôn vào làn môi thơm ngát...
Nàng cũng say sưa đáp lại, bờ mông tròn ưỡn lên cho Dương vén váy để đưa "xúc xích" tìm vào cõi mơ...
Dương tỉnh giấc, vẫn trần trụi dưới hồ nước nóng, nhưng cánh tay trái đã lành lặn và có thể cử động. Dương thấy Bích Diệp cũng còn đây, đang tựa mình nàng vào ngực hắn, dường như đang ngủ say.
Nhìn gương mặt xinh đẹp và đáng yêu, Dương thở dài thầm ước phải chi giấc mơ kia là thật...
Nhưng Dương không biết rằng, giấc mơ kia tuy không thật, nhưng cũng không phải giấc mơ bình thường, mà là giấc mơ của linh hồn, chính xác hơn là giấc mơ của hai linh hồn, Đồng Mộng.
Đồng mộng là hiện tượng cực kỳ hiếm thấy, chỉ xảy ra khi hai hoặc nhiều người cấp bậc Linh Vương trở lên say ngủ cạnh nhau, đây là hiện tượng một người trong mơ đã vô thức phóng ra "ý" của linh hồn và người ngủ cạnh cũng vô thức tiếp nhận và dẫn đến tình huống hai người mơ cùng một giấc mơ.
Dương không biết rằng hắn và Bích Diệp đã đồng mộng, và thật ra Bích Diệp, vốn ngủ thiếp đi sau quá trình chữa lành cánh tay của Dương, thì giờ cũng đã thức giấc khi tan mộng nhưng vẫn giả vờ ngủ say vì không muốn Dương biết rằng nàng cũng đã thấy những gì hắn thấy trong mơ...
Dương không biết Bích Diệp mơ cùng mình, càng không biết những tình cảm mùi mẫn trong mơ vẫn tồn tại dư âm trong lòng Bích Diệp dù nàng đã tỉnh...
Bích Diệp đang che giấu cảm xúc, còn Dương đang kềm hãm thú tính, làm sao có thể bình tỉnh khi một tuyệt thế mỹ nhân đang trần trụi ngủ trong lòng mình? Hơn nữa, hai đùi Bích Diệp đang vô tình kẹp vào "xúc xích" đang cương cứng của Dương và chỉ cần nhích người là hắn có thể xâm lăng vào người nàng.
Dương không phải loại người đủ đạo đức đến mức có thể buông tha cho mỹ nữ đang ngủ say bên cạnh, nhưng nhìn gương mặt Bích Diệp, Dương lại nhớ đến gương mặt Tử Linh cũng từng bị hắn xâm hại trong lúc ngủ. Hơn nữa, Bích Diệp rơi vào tình huống hiện tại là vì cứu Dương, tuy hắn đê tiện nhưng cũng không đến mức bất phân ân oán...
Còn Bích Diệp, cảm giác cái thứ nóng hổi kia chen vào giữa hai đùi làm nàng xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ, nhưng vẫn cố giả vờ không hay biết để chờ Dương có động tác mạnh rồi giả vờ ngã ra, giật mình tỉnh giấc rồi xem như không hay biết chuyện gì. Đáng tiếc, Dương sợ làm hỏng giấc ngủ của nàng nên đã kềm chế và tập trung suy nghĩ về những gì hắn đạt được trong mấy ngày qua...
Dương nghĩ về Thiên Cực Thánh Quang, đế vương chi quang, nhờ Thiên Cực Thánh Quang này kết hợp với trợ giúp của chưởng môn cùng các trưởng lão Cường Dương cung mà linh hồn và cơ thể Dương đã giảm đi một phần tác dụng phụ của thuốc, giúp Dương có thể sử dụng linh lực mà không cần Ánh Dương Thần Quang chiếu rọi, đương nhiên thời gian duy trì và lượng linh lực sử dụng được sẽ bị rút ngắn.
Mặt khác, nuốt hai viên Thần đan cùng nhiều viên Thánh đan đã thúc đẩy linh hồn Dương phát triển vượt bậc, Linh Vương cấp độ 3. Khi đạt đến cấp này, linh hồn người tu luyện sẽ phát triển một giác quan thứ sáu khác biệt hoàn toàn với thị giác, xúc giác, vị giác, khướu giác và thính giác.
Giác quan thứ sáu này còn gọi là giác quan của linh hồn, vốn đã tồn tại ngay từ đầu một cách mơ hồ và phát triển dần theo cấp độ người luyện hồn, nhưng đến khi đạt đến Linh Vương thì giác quan này mới bắt đầu phát triển vượt bậc.
Vậy giác quan này có gì đặc biệt?
Cảm nhận được linh hồn, khi đạt đến Linh Vương, khả năng cảm nhận và đo đạc linh lực sẽ phát triển mạnh mẽ giúp người luyện hồn đo được cấp bậc đối phương một cách chính xác hơn ở khoảng cách xa hơn.
Đó chỉ là một công năng cơ bản của giác quan thứ sáu, còn công năng quan trọng hơn là linh hồn có thể cảm nhận 5 giác quan còn lại giống như não bộ, và để dùng được những chức năng này, người luyện hồn phải lĩnh ngộ cảnh giới cấp Vương, Linh Lực Hữu Ý.
Thực tế thì ngay khi đột phá Linh Vương, linh lực của người luyện hồn sẽ phát sinh một khái niệm gọi là Ý, nhưng cần thời gian rèn luyện để có thể cảm nhận và sử dụng Ý trong linh lực, quá trình này chính là quá trình lĩnh ngộ Hữu Ý.
Vậy Ý có công dụng gì? Một ví dụ để nói về công dụng của Ý, Dương mang một cánh tay thật và một cánh tay giả từ Hắc Kim Thánh Khải. Chỉ khi dùng tay thật thì Dương mới cảm nhận được nóng, lạnh, đau, ngứa... Đây là vì cánh tay thật có liên kết với não bộ. Còn với cánh tay giả đương nhiên không có cảm giác đó, nhưng nếu linh lực đưa vào cánh tay giả có Ý thì cánh tay này cũng sẽ linh hoạt và có các loại cảm giác giống như cánh tay thật, đây là vì Ý giúp cánh tay giả liên kết với linh hồn tương tự như cách tế bào giúp cánh tay thật liên kết với não bộ.
Nhưng khác biệt một điểm là khi cánh tay thật đứt lìa thì Dương không còn điều khiển được vì liên kết dây thần kinh đã đứt, nhưng cánh tay giả mang Ý đứt lìa thì Dương vẫn có thể điều khiển và cảm nhận được vì liên kết linh lực vẫn được duy trì, và cánh tay này vẫn có thể hoạt động bình thường theo ý muốn của Dương, vậy nên người ta gọi cảnh giới này là Hữu Ý.
Khi lĩnh ngộ đến mức độ cao, đưa linh lực vào vật nào liền có thể biến vật đó thành vật có Ý, thậm chí có thể đưa vào cơ thể người luyện hồn có cấp thấp hơn để khống chế cơ thể đối phương, cao hơn nữa là điều khiển cơ thể đối phương theo ý muốn.
Đọc tiếp: Chương 184: Ngai Vàng
Quay lại: Chương 182: "Tiến Tăm"
Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
