Chương 166: Thiên Long


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 198
"Long Ngạo! Đã lâu không gặp!"

Long Ngạo không biết Dương là Lý Hữu Thực bởi Dương đang trong trạng thái Tiên Long hóa cấp 2, cánh tay trái vốn bị đứt một nữa giờ đã được Hắc Kim Thánh Khải kết thành một cánh tay máy. Nhìn bóng đen vừa bay đến và nhận ra Võ Phi Dương vừa ra tay cứu mình một lần nữa, trong lòng Long Ngạo nổi lên một cơn tức giận không rõ nguyên do, có lẽ là vì tức bản thân dù đã được trợ giúp từ Long Thần vẫn phải chịu ơn của Dương.

Còn Dương đang bối rối sau khi phát hiện hóa ra Vũ Lôi Phong là Hoài Bão, chợt giật mình xoay người né tránh ngọn thương Ngạo Thế của Long Ngạo ném đến, và nhờ ngọn thương này nên Dương cũng phát hiện ra Long Hiện chính là Long Ngạo.

"Cút!" Long Ngạo trừng mắt quát Dương sau khi đá bật đòn đánh của Lang Đế.

"Nóng tính quá..."

Dương châm chọc Long Ngạo, chợt trong đầu phát ra tiếng nói có phần gấp gáp: "Mạc Kính Vũ đang quay lại, phải hạ hắn càng sớm càng tốt rồi cứu lấy trái tim của Nữ Thần Ánh Sáng!"

Dương trợn mắt: "Nữ Thần Ánh Sáng? Làm sao ta..."

Chưa hết câu thì Dương thấy Bảo Ngọc bay đến trước mặt rồi vội vã hôn vào môi hắn...

Giữa bầu trời đen, cơ thể đen tối của Hắc Vũ Tiên Long rực sáng vì mọc ra hai đôi cánh trắng tinh khôi và thần thánh, trông Dương lúc này trong ánh mắt những người quan sát chẳng khác nào một hiện thân của sự giao thoa giữa thiên thần và ác quỷ.

Còn Dương đứng giữa không trung, nhắm mắt cảm nhận sức mạnh kỳ lạ mà lần trước vì quá nguy cấp nên hắn còn chưa kịp cảm nhận hết. Ngoài linh lực tăng lên vượt bậc, Dương còn cảm nhận được mình đang sở hữu một lượng Thần lực, dù lượng Thần lực này cực kỳ ít ỏi nhưng Dương lại có cảm tưởng như bản thân đủ sức đối đầu với mọi đối thủ. Không phải vì Dương kêu ngạo, mà vì hắn cảm thấy tự tin, cũng không phải tin vào một chút Thần lực, mà tin vào một thứ khác mà hắn đạt được trong trạng thái hiện tại, trí tuệ.

Mỗi tinh linh là kết tinh của một yếu tố, một thuộc tính, và có lẽ bất cứ người nào nếu biết tình trạng hiện tại của Dương đều có thể đoán ra Bảo Ngọc chính là một tinh linh kết tinh từ trí tuệ. Dương cũng nghĩ đến điều này, nhưng hắn không cho rằng điều đấy là đúng, hắn không tin trí tuệ mà hắn đang có là nhận được từ Bảo Ngọc, cũng không tin rằng trí tuệ này là từ Google hay từ nhân vật tự xưng là Google Now trong linh hồn hắn, mà Dương tin rằng, trí tuệ này là trí tuệ của chính bản thân mình.

Bằng óc phân tích siêu phàm hiện tại, Dương nghi ngờ rằng, Google hiện tại ngoài mặt thì đang dẫn dắt hắn trên con đường tu luyện để mỗi lúc một mạnh hơn, nhưng thật sự là đang cố gắng kềm hãm sự phát triển của hắn đến mức tối đa. Tại sao? Dương chưa đủ dữ kiện để suy đoán, nhưng hắn cảm thấy rất rõ ràng, dù là vì mục đích nào, thì "Google" vẫn sẽ không hại hắn.

Mô tả thì dài dòng, nhưng thực tế thì tất cả những suy luận và cảm nhận của Dương chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, và lúc này thì Bạch Đế và Lang Đế sau khi nếm mùi lợi hại của đối thủ đã lùi về hợp sức với nhau.

Phải hạ Mạc Kính Vũ càng sớm càng tốt là điều Dương quan tâm hiện giờ, và muốn hạ Mạc Kính Vũ, đương nhiên phải dọn dẹp những thứ cản đường.

Hoài Bão, Sùng Hạo và Long Ngạo đang kịch chiến với Bạch Đế và Lang Đế, vì biết kẻ thù đáng sợ nhất là Mạc Kính Vũ nên cả ba đều để dành sát chiêu.

Lúc hai đế thú đang hung bạo tấn công, chợt Dương vỗ cánh bay đến, làm một hành động không ai ngờ đến, là hạ cánh trên mũi Bạch Đế.

Cảm giác ruồi nhặng bám trên mũi không bao giờ là dễ chịu, đối với Bạch Đế cũng vậy, con khỉ khổng lồ theo phản xạ liền giơ tay lên mũi, nhưng dù tốc độ phất tay của Bạch Đế là cực nhanh lại không thể nhanh bằng Dương, chỉ cần một cử động nhẹ cũng đủ để hắn phân tích ra tốc độ và hướng tay của Bạch Đế rồi suy ra hàng chục phương án tránh né mà không cần tốn nhiều linh lực.

Dùng bàn tay khổng lồ với tốc độ nhanh đập liên tục nhưng con ruồi đáng ghét liên tục thoát chết chỉ trong gang tấc, Bạch Đế càng lúc càng giận dữ, quyết tung toàn lực để đập tan xác con ruồi phiền phức.

BINH!

Một tiếng va chạm kinh hoàng, tất nhiên không phải va chạm vào Dương, Bạch Đế càng không ngu đến mức đánh chính mình, mà hóa ra, Dương đã thành công dẫn dụ Bạch Đế bạt tay thẳng vào mặt Lang Đế ngay khi gã sói này vừa lui lại tránh đòn từ Long Ngạo.

Chịu một đòn toàn lực của đối thủ cùng cấp, Lang Đế tốc độ nhanh hơn nhưng uy lực thua xa Bạch Đế, kết quả là dù kịp phòng ngự nhưng lại bị đánh văng ra xa. Gượng dậy với nữa bên mặt tổn thương nặng nề, Lang Đế cho rằng Bạch Đế cố tình nên tức giận giương vuốt sắc bén đâm thẳng về phía Bạch Đế.

BINH!

Lần nữa Dương dẫn dụ thành công khiến nắm đấm của Bạch Đế vốn nhằm vào hắn lại vô tình đánh trúng vào vuốt của Lang Đế, khiến cả hai va chạm mạnh mẽ rồi văng ra.

Những người đứng ngoài quan sát trong lòng không khỏi kinh ngạc khi thấy Dương đối đầu với hai Đế thú bằng thái độ ung dung bình tĩnh, không tốn chút sức lại có thể khiến hai Đế thú tự đánh lẫn nhau. Nhìn thì đơn giản, nhưng không ai dám nghĩ bản thân mình làm được, vì rõ ràng tốc độ của Dương thua xa hai Đế thú, mỗi lần hắn tránh được đều là mỗi lần hắn thoát chết trong gang tấc. Ngay cả Hoài Bão, Sùng Hạo và Long Ngạo cũng không tin bản thân có thể làm được như Dương.

Mạc Kính Vũ sau khi trở về doanh trại và phát hiện trái tim của Nữ Thần đang có biến động thất thường, trong lòng mừng rỡ vì nghĩ trái tim này sắp phá vỡ giam cầm của bóng tối nên liền quay lại nơi giữ tù binh để sớm chuẩn bị cho công cuộc phục quốc.

Lúc Mạc Kính Vũ quay lại gần đến nơi thì Bạch Đế và Lang Đế đã gục ngã ở tư thế đối diện nhau, mình đầy thương tích.

Dương đứng trên đỉnh đầu Bạch Đế, mắt nhìn về hướng Mạc Kính Vũ đang bay đến, Truy Ảnh Cuồng Pháo xuất hiện trên vai và bắt đầu tụ lực.

Khai hỏa, luồng Hắc Lôi Huyết Hỏa bắn thẳng vào khoảng rừng một cách thần tốc, Dương cũng lập tức vỗ cánh đuổi theo đường đạn trước sự khó hiểu của người xung quanh.

1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Quay lại: Chương 165: Hiện Thân

Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
Trước 1 ... 3 4 5
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000009s. Total load: 0.002293

XtGem Forum catalog