Trời không một gợn mây nhưng lại âm u lạ kỳ, Dương cô độc cất bước tiến về tòa kiến trúc quen thuộc, học viện Nữ Thần.
Gọi là quen thuộc, nhưng toàn bộ nơi này hoang tàn vắng vẻ như vừa trải qua một kỳ tận thế, mặt đường nứt vỡ, nhà cửa xung quanh sụp đổ, xe cộ, hàng quán ngổn ngang nhưng không thấy một bóng người.
Nhưng Dương cảm thấy rất bình thường...
Dương bước đến cổng học viện, nơi này giờ vẫn đứng vững, nhưng tường nhà và nền gạch đều phủ đầy rêu phong, cây cỏ mọc um tùm như đã bỏ hoang từ rất lâu...
Hắn vẫn cảm thấy không có gì lạ...
Chiếc đồng hồ lớn trên tòa nhà chính của học viện vẫn còn hoạt động, và tiếng kim đồng hồ là âm thanh duy nhất còn tồn tại ở nơi này. Dương không muốn nghe, vậy nên kim đồng hồ kia liền dừng lại, chính xác hơn là thời gian của nơi này đã dừng lại chỉ vì Dương muốn như vậy.
Rồi một người chỉ trong chớp mắt đã hiện ra ngay trên đỉnh tòa nhà, Hoài Bão, trông hắn trưởng thành hơn rất nhiều, từng trải hơn rất nhiều. Dương không cảm thấy bất ngờ, bởi trước khi Hoài Bão xuất hiện ở đó, hắn đã biết Hoài Bão sẽ xuất hiện ở đó.
Hoài Bão lên tiếng: "Khống chế được thời gian, xem ra cuối cùng thì ngươi cũng thành công chinh phục toàn bộ 12 Nữ Thần."
Dương không đáp, chỉ nhếch mép cười, một nụ cười hoàn toàn vô cảm. Đúng vậy, hắn đã thành công chinh phục 12 Nữ Thần, luyện công pháp Thôn Thiên Địa đến mức đại thành, nhưng hắn không còn cảm giác vui mừng thỏa mãn. Tại sao ư? Bởi chính tay hắn đã ra tay giết chết toàn bộ Nữ Thần, toàn bộ người thân, và cũng chính tay hắn hủy diệt đất nước này...
Hoài Bão tiếp tục nói: "Không có chút cảm giác thỏa mãn nào đúng không? Bởi vì mục đích của tu luyện là để bảo vệ mọi người, chứ không phải như ngươi, giết tất cả mọi người để tu luyện!"
Dương lạnh lùng đáp lại: "Tu luyện để bảo vệ mọi người? Ha ha! Kính thưa quý ngài anh hùng của tổ quốc... suốt thời gian qua ngươi luôn tìm cách ngăn chặn ta, nhưng cũng từng ấy thời gian ngươi phải nhìn những người mà ngươi muốn bảo vệ chết dần chết mòn trong tay ta, ngươi có chút cảm giác thỏa mãn nào không?"
Hoài Bão lắc đầu: "Không! Nhưng ta không thẹn với lòng."
Dương bật cười: "Ta cũng không thẹn với lòng! Để nghịch thiên nên ta đã chọn đi con đường vong tình, chứ không như ngươi, đi con đường hữu tình để rồi lần lượt nhìn người ngươi quan tâm bỏ mạng! Lỗi do ta ư? Không! Đó là do thiên ý đã định! Đó là do số phận đã bày!"
Hoài Bão trong chớp mắt đã xuất hiện ở phía đối diện Dương, hắn đáp: "Thiên ý? Số phận? Nói cứ như kẻ nghịch thiên nhà ngươi là người sẽ thuận theo thiên ý, không thấy mâu thuẫn sao?"
"Nói nhiều với hắn làm gì! Chấm dứt mọi chuyện ở đây thôi!" Một giọng nói khác cất lên sau lưng, Dương biết người nói là Sùng Hạo.
Dương bật cười: "Hai ngươi nghĩ còn có thể ngăn ta sao?"
Hoài Bão lắc đầu: "Hai chúng ta thì không thể, nhưng thêm Minh Châu và Vô Danh thì sao?"
Dương nhếch mép cười, ý niệm vừa động liền có thể áp sát và bóp cổ Hoài Bão giơ lên cao: "Ta chấp hết!"
Bộp!
Chợt một thứ gì đó rơi bộp xuống đầu Dương khiến hắn giật mình kinh ngạc, tại sao với sức mạnh hủy thiên diệt địa của hắn hiện tại lại có thể bị một thứ nhỏ bé vô tri làm bị đau? Rồi cảnh vật trước mắt mơ hồ...
Dương tỉnh giấc và nhận ra mình đang ngủ gật dưới một gốc cổ thụ, thứ làm hắn tỉnh là một quả dại rơi trúng đầu. Dương nhớ lại, từ sau khi bị đóng băng và văng đi, hắn bắt đầu đi tìm Thiên Ý, nhưng nơi này tràn ngập nguy hiểm khiến hắn không thể đi nhanh, đêm xuống và hắn tìm được nơi này để ngồi tranh thủ hấp thu linh lực chờ trời sáng rồi ngủ quên đi mất.
Ký ức hiện tại được tô lại thì ký ức trong giấc mơ vừa rồi cũng dần bị xóa nhòa, khiến Dương nhanh chóng quên sạch những gì thấy trong mơ và chỉ còn mơ hồ nhớ rằng bản thân rất bá mà không nhớ vì sao...
Bình minh đã ló dạng, đứng dậy vươn vai, Dương tiếp tục hành trình dưới bạt ngàn cây lá...
Ở một nơi khác, Hoài Bão đang ngồi vận công sau khi hấp thụ được linh hồn của một số linh thú hoang dã, chợt mặt đất nổi lên một trận rung động khiến Hoài Bão giật mình mở mắt.
"Lại có chiến đấu?" Hoài Bão hỏi.
Lão sư phụ gật đầu: "Đúng vậy, chấn động này có thể là từ con khỉ lông trắng, là linh thú Bạch Mao Mỹ Hầu, cấp bậc hẳn là Linh Đế cấp 1. Tạm gọi là Bạch Đế đi."
Hoài Bảo hỏi: "Vậy còn gã người sói và cô bé người băng kia?"
"Người sói? Đó là Chiến Lang Nhân, cũng Linh Đế cấp 1, tạm gọi là Lang Đế. Còn sinh vật hệ băng kia ta mới thấy lần đầu, cũng Linh Đế cấp 1."
Lần đầu thấy có sinh vật mà vị sư phụ uyên bác của mình không nhận ra, Hoài Bão ngạc nhiên: "Thầy cũng không biết đó là sinh vật gì ư?"
"Không biết! Nó bị Chiến Thần trụ đập vỡ nát mà vẫn có thể tái tạo, hẳn là Hư Hóa, nhưng nếu có Hư Hóa thì hai tên sói và khỉ không thể nào đấu lại nó mới phải. Hơn nữa dường như con bé này trí tuệ không cao, ai đời đi xông vào phủ đầu sớm thế kia, sao không chờ Bạch Đế và Lang Đế lưỡng bại câu thương rồi xơi? Nói chung con bé này rất kỳ lạ... Cứ gọi là Băng Đế. Tốt nhất là tránh xa ba đứa này ra..."
Hoài Bão gật đầu nhất trí, sau đó đứng dậy tiếp tục hành trình đi săn linh thú.
***
Chấn động mà thầy trò Hoài Bão nghe được vốn phát ra từ vị trí khá gần Dương, vì ở hơn nên Dương có thể xác định chấn động này không phải do Bạch Đế gây ra như thầy trò Hoài Bão nghĩ, mà là từ sinh vật yếu hơn nhiều.
Sau một lúc suy xét, Dương từ từ tiến đến, định bụng tìm chỗ nấp để chờ cơ hội xông vào ăn hôi.
Đúng như Dương suy đoán, hung thủ gây ra chấn động không phải Bạch Đế, nhưng cũng là một con Bạch Mao Mỹ Hầu, nhưng kích thước thua xa Bạch Đế và cấp độ chỉ là Linh Vương cấp thấp, và đối thủ của con khỉ trắng này là một người mà Dương từng gặp qua, Long Hiện. Tất nhiên lúc này Dương không biết Long Hiện là Long Ngạo, cũng như Long Ngạo không biết Lý Hữu Thực chính là Dương.
Danh sách chương
Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
Chương 52: Hồng Ảnh
Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
Chương 56: Vy Ái
Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Chương 60: Thạch Thần Sư
Chương 61: Thệ Ước
Chương 62: Chiến Tướng
Chương 63: Sắc Màu Của Gió
Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Chương 68: Khách Lạ
Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
Chương 70: Vết Nứt
Chương 71: Sư Đồ Hợp
Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Chương 73: Tư Cách
Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Chương 80: Thôn Thực
Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Chương 83: Sắc Dục
Chương 84: Súc Vật
Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
Chương 87: Lôi - Phong - Ám
Chương 88: Chiến Mộc Tinh
Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
Chương 90: Bích Diệp
Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Chương 92
Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Chương 94: Tân Nương
Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
Chương 96: Nhật Nguyệt
Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
Gọi là quen thuộc, nhưng toàn bộ nơi này hoang tàn vắng vẻ như vừa trải qua một kỳ tận thế, mặt đường nứt vỡ, nhà cửa xung quanh sụp đổ, xe cộ, hàng quán ngổn ngang nhưng không thấy một bóng người.
Nhưng Dương cảm thấy rất bình thường...
Dương bước đến cổng học viện, nơi này giờ vẫn đứng vững, nhưng tường nhà và nền gạch đều phủ đầy rêu phong, cây cỏ mọc um tùm như đã bỏ hoang từ rất lâu...
Hắn vẫn cảm thấy không có gì lạ...
Chiếc đồng hồ lớn trên tòa nhà chính của học viện vẫn còn hoạt động, và tiếng kim đồng hồ là âm thanh duy nhất còn tồn tại ở nơi này. Dương không muốn nghe, vậy nên kim đồng hồ kia liền dừng lại, chính xác hơn là thời gian của nơi này đã dừng lại chỉ vì Dương muốn như vậy.
Rồi một người chỉ trong chớp mắt đã hiện ra ngay trên đỉnh tòa nhà, Hoài Bão, trông hắn trưởng thành hơn rất nhiều, từng trải hơn rất nhiều. Dương không cảm thấy bất ngờ, bởi trước khi Hoài Bão xuất hiện ở đó, hắn đã biết Hoài Bão sẽ xuất hiện ở đó.
Hoài Bão lên tiếng: "Khống chế được thời gian, xem ra cuối cùng thì ngươi cũng thành công chinh phục toàn bộ 12 Nữ Thần."
Dương không đáp, chỉ nhếch mép cười, một nụ cười hoàn toàn vô cảm. Đúng vậy, hắn đã thành công chinh phục 12 Nữ Thần, luyện công pháp Thôn Thiên Địa đến mức đại thành, nhưng hắn không còn cảm giác vui mừng thỏa mãn. Tại sao ư? Bởi chính tay hắn đã ra tay giết chết toàn bộ Nữ Thần, toàn bộ người thân, và cũng chính tay hắn hủy diệt đất nước này...
Hoài Bão tiếp tục nói: "Không có chút cảm giác thỏa mãn nào đúng không? Bởi vì mục đích của tu luyện là để bảo vệ mọi người, chứ không phải như ngươi, giết tất cả mọi người để tu luyện!"
Dương lạnh lùng đáp lại: "Tu luyện để bảo vệ mọi người? Ha ha! Kính thưa quý ngài anh hùng của tổ quốc... suốt thời gian qua ngươi luôn tìm cách ngăn chặn ta, nhưng cũng từng ấy thời gian ngươi phải nhìn những người mà ngươi muốn bảo vệ chết dần chết mòn trong tay ta, ngươi có chút cảm giác thỏa mãn nào không?"
Hoài Bão lắc đầu: "Không! Nhưng ta không thẹn với lòng."
Dương bật cười: "Ta cũng không thẹn với lòng! Để nghịch thiên nên ta đã chọn đi con đường vong tình, chứ không như ngươi, đi con đường hữu tình để rồi lần lượt nhìn người ngươi quan tâm bỏ mạng! Lỗi do ta ư? Không! Đó là do thiên ý đã định! Đó là do số phận đã bày!"
Hoài Bão trong chớp mắt đã xuất hiện ở phía đối diện Dương, hắn đáp: "Thiên ý? Số phận? Nói cứ như kẻ nghịch thiên nhà ngươi là người sẽ thuận theo thiên ý, không thấy mâu thuẫn sao?"
"Nói nhiều với hắn làm gì! Chấm dứt mọi chuyện ở đây thôi!" Một giọng nói khác cất lên sau lưng, Dương biết người nói là Sùng Hạo.
Dương bật cười: "Hai ngươi nghĩ còn có thể ngăn ta sao?"
Hoài Bão lắc đầu: "Hai chúng ta thì không thể, nhưng thêm Minh Châu và Vô Danh thì sao?"
Dương nhếch mép cười, ý niệm vừa động liền có thể áp sát và bóp cổ Hoài Bão giơ lên cao: "Ta chấp hết!"
Bộp!
Chợt một thứ gì đó rơi bộp xuống đầu Dương khiến hắn giật mình kinh ngạc, tại sao với sức mạnh hủy thiên diệt địa của hắn hiện tại lại có thể bị một thứ nhỏ bé vô tri làm bị đau? Rồi cảnh vật trước mắt mơ hồ...
Dương tỉnh giấc và nhận ra mình đang ngủ gật dưới một gốc cổ thụ, thứ làm hắn tỉnh là một quả dại rơi trúng đầu. Dương nhớ lại, từ sau khi bị đóng băng và văng đi, hắn bắt đầu đi tìm Thiên Ý, nhưng nơi này tràn ngập nguy hiểm khiến hắn không thể đi nhanh, đêm xuống và hắn tìm được nơi này để ngồi tranh thủ hấp thu linh lực chờ trời sáng rồi ngủ quên đi mất.
Ký ức hiện tại được tô lại thì ký ức trong giấc mơ vừa rồi cũng dần bị xóa nhòa, khiến Dương nhanh chóng quên sạch những gì thấy trong mơ và chỉ còn mơ hồ nhớ rằng bản thân rất bá mà không nhớ vì sao...
Bình minh đã ló dạng, đứng dậy vươn vai, Dương tiếp tục hành trình dưới bạt ngàn cây lá...
Ở một nơi khác, Hoài Bão đang ngồi vận công sau khi hấp thụ được linh hồn của một số linh thú hoang dã, chợt mặt đất nổi lên một trận rung động khiến Hoài Bão giật mình mở mắt.
"Lại có chiến đấu?" Hoài Bão hỏi.
Lão sư phụ gật đầu: "Đúng vậy, chấn động này có thể là từ con khỉ lông trắng, là linh thú Bạch Mao Mỹ Hầu, cấp bậc hẳn là Linh Đế cấp 1. Tạm gọi là Bạch Đế đi."
Hoài Bảo hỏi: "Vậy còn gã người sói và cô bé người băng kia?"
"Người sói? Đó là Chiến Lang Nhân, cũng Linh Đế cấp 1, tạm gọi là Lang Đế. Còn sinh vật hệ băng kia ta mới thấy lần đầu, cũng Linh Đế cấp 1."
Lần đầu thấy có sinh vật mà vị sư phụ uyên bác của mình không nhận ra, Hoài Bão ngạc nhiên: "Thầy cũng không biết đó là sinh vật gì ư?"
"Không biết! Nó bị Chiến Thần trụ đập vỡ nát mà vẫn có thể tái tạo, hẳn là Hư Hóa, nhưng nếu có Hư Hóa thì hai tên sói và khỉ không thể nào đấu lại nó mới phải. Hơn nữa dường như con bé này trí tuệ không cao, ai đời đi xông vào phủ đầu sớm thế kia, sao không chờ Bạch Đế và Lang Đế lưỡng bại câu thương rồi xơi? Nói chung con bé này rất kỳ lạ... Cứ gọi là Băng Đế. Tốt nhất là tránh xa ba đứa này ra..."
Hoài Bão gật đầu nhất trí, sau đó đứng dậy tiếp tục hành trình đi săn linh thú.
***
Chấn động mà thầy trò Hoài Bão nghe được vốn phát ra từ vị trí khá gần Dương, vì ở hơn nên Dương có thể xác định chấn động này không phải do Bạch Đế gây ra như thầy trò Hoài Bão nghĩ, mà là từ sinh vật yếu hơn nhiều.
Sau một lúc suy xét, Dương từ từ tiến đến, định bụng tìm chỗ nấp để chờ cơ hội xông vào ăn hôi.
Đúng như Dương suy đoán, hung thủ gây ra chấn động không phải Bạch Đế, nhưng cũng là một con Bạch Mao Mỹ Hầu, nhưng kích thước thua xa Bạch Đế và cấp độ chỉ là Linh Vương cấp thấp, và đối thủ của con khỉ trắng này là một người mà Dương từng gặp qua, Long Hiện. Tất nhiên lúc này Dương không biết Long Hiện là Long Ngạo, cũng như Long Ngạo không biết Lý Hữu Thực chính là Dương.
Đọc tiếp: Chương 157: Không Lối Thoát
Quay lại: Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Danh sách chương
Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
Chương 52: Hồng Ảnh
Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
Chương 56: Vy Ái
Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Chương 60: Thạch Thần Sư
Chương 61: Thệ Ước
Chương 62: Chiến Tướng
Chương 63: Sắc Màu Của Gió
Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Chương 68: Khách Lạ
Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
Chương 70: Vết Nứt
Chương 71: Sư Đồ Hợp
Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Chương 73: Tư Cách
Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Chương 80: Thôn Thực
Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Chương 83: Sắc Dục
Chương 84: Súc Vật
Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
Chương 87: Lôi - Phong - Ám
Chương 88: Chiến Mộc Tinh
Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
Chương 90: Bích Diệp
Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Chương 92
Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Chương 94: Tân Nương
Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
Chương 96: Nhật Nguyệt
Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
