Thời điểm trước khi diễn ra cuộc thi Thanh Niên Anh Hùng Chiến, Dương vẫn đang miệt mài tập luyện ở một linh cảnh của phủ chủ Sài Thành.
Hồ Như Nguyệt xinh đẹp từ cổng bước vào làm cho khu linh cảnh vốn chỉ là nơi huấn luyện khô khan chợt như đổi sang màu rạng rỡ.
Tất nhiên Dương lập tức nhận ra sự xuất hiện của Nguyệt, liền lơ đễnh đưa mắt nhìn sang...
Binh!
Giây phút lơ đễnh khiến Dương lãnh trọn một đòn trời giáng của Hồ Đại Quang vào mặt, khiến tên này văng ra và trượt dài trên mặt đất rồi chìm trong bụi khói. Dương nhanh chóng đứng dậy, Hồ Đại Quang được thế xông đến chẩn bị tung đấm vào mặt Dương và nói: "Trong lúc chiến đấu mà còn dám lơ là ư?"
Tuy hiện tại đã áp chế linh lực xuống mức Đại Tướng, nhưng đòn đánh của một vị Linh Đế như Hồ Đại Quang lên người Dương vẫn không hề dễ chịu, và cầm chắc nếu trúng đòn này thì chắc chắn lại có thêm vết sưng trên gương mặt tàn tạ của Dương...
Nhưng trong bụi mù, khi nắm đấm của Đại Quang sắp chạm vào Dương thì thân hình Dương chợt thu nhỏ lại, ngay sau đó, một Dương khác ẩn trong bụi mù xông ra từ sau lưng lão...
"Hà hà..."
Dương cười đắc ý, định tung đấm hạ gục Hồ Đại Quang, nhưng ngay lập tức, thân hình Hồ Đại Quang cũng tan biến.
Cùng với ánh mắt ngạc nhiên của Dương là một làn gió mạnh mẽ thổi qua, đưa bụi mù tan đi, và lúc này, xung quanh Dương là hàng trăm vị thành chủ Hồ Đại Quang đang khoanh tay nhìn hắn.
"Dùng trò phân thân với Hồ tộc ư? Ngươi ngây thơ hơn ta tưởng!" Hồ Đại Quang lãnh đạm nói.
Dương tròn mắt ngạc nhiên, đến lúc này thì hắn mới biết hóa ra Hồ tộc có khả năng phân thân ảo diệu như vậy, nhìn bằng mắt và cảm nhận bằng linh lực thì không thể xác nhận ai là thật.
Nhưng sau đó, Hồ Đại Quang thở dài: "Đáng tiếc, so với đối thủ cùng cấp thì đây chỉ là trò trẻ con..."
Dương ngạc nhiên hỏi: "Cháu thấy rất lợi hại mà? Dùng để che mắt địch cực kỳ hiệu quả!"
Hồ Đại Quang lắc đầu, tất cả phân thân biến mất và chỉ còn lại chính lão đang đứng đối diện Dương: "Đây chỉ là sơ đẳng, tuy có thể tạo ra trăm ngàn phân thân tùy theo lượng linh lực đang có, nhưng tất cả phân thân chỉ là hư ảo..."
"Sơ đẳng? Nói vậy nếu luyện thành thì sẽ có thể tạo thành thân thể thật ạ?"
Hồ Đại Quang gật đầu: "Đúng vậy, thứ ta vừa làm là Ảo phân thân, còn thủ đoạn lợi hại nhất là Vĩ phân thân, đáng tiếc rằng khả năng này đã thất truyền, nếu không thì làm gì có chuyện năm đó Hải Hạ mang được ngươi đi trước mặt cha ta?"
Nghe vậy, Dương lập tức hỏi Google về thông tin của Phân thân.
Phân Thân cùng với Mị Thuật là năng lực bản năng của Hồ Tộc. Phân Thân chia làm Ảo phân thân và Vĩ phân thân. Ảo phân thân đương nhiên chính là tạo ra phân thân ảo ảnh, còn Vĩ phân thân chính là hóa đuôi thành thân mà không hề tiêu tốn linh lực, mỗi chiếc đuôi có thể hóa thành một phân thân, 9 chiếc đuôi là 9 phân thân và khi 9 chiếc đuôi này hợp nhất sẽ tạo thành một phân thân có sức mạnh ngang ngửa thân thể thật. Lợi hại thì có lợi hại, nhưng tất nhiên cũng có khuyết điểm, nếu có chiếc đuôi nào chết đi thì cấp độ linh hồn của chủ nhân cũng giảm đi một phần, và buộc phải tu luyện đạt đến cấp độ cũ để có thể mọc lại đuôi mới..
Trong khi Dương tiếp nhận thông tin, Hồ Đại Quang đứng trầm ngâm rồi bỏ đi, Hồ Như Nguyệt mỉm với cha nàng một nụ cười tựa như an ủi, sau đó tiến đến ngồi trên một băng ghế gần Dương khi Hồ Đại Quang đã ra khỏi linh cảnh.
Chỉ còn lại hai người.
Dương xoa gương mặt đau buốt và tiến đến ngồi cạnh Nguyệt và hỏi: "Cha nàng hình như có chuyện buồn hả?"
Nguyệt gật đầu: "Có thể nói là chuyện buồn, cũng có thể nói là vì ngươi đã khơi gợi nỗi nhục nhã suốt mấy nghìn năm qua của Hồ tộc..."
"A?"
Nguyệt giải thích: "Vĩ phân thân là thứ làm cho Hồ tộc hùng mạnh, bởi chỉ cần có một Chúa Tể sẽ là có hai Chúa Tể, mười Linh Đế sẽ thành hai mươi Linh Đế. Nhưng khả năng này đã thất truyền..."
"Chính là trong trận chiến đã khiến tổ tiên Cửu Vỹ Thần Hồ bị phong ấn. Long tộc và Nhân tộc vì muốn diệt trừ hậu họa nên đã gần như diệt sạch người Hồ tộc, chỉ còn một ít trẻ con thoát chết, Mị thuật và Ảo phân thân cách dùng đơn giản nên vẫn được lưu truyền, còn Vỹ phân thân phức tạp hơn và cần một nghi lễ dùng máu của tổ tiên để khai mở nên cũng thất truyền từ đó..."
"Người của Hồ tộc ta không ngừng tìm kiếm tổ tiên Cửu Vỹ Thần Hồ, không phải vì cần người che chỡ, mà chính vì người là kẻ duy nhất của Hồ Tộc còn có khả năng tạo ra Vỹ phân thân. Ai cũng có tham vọng, cha và ông nội cũng vậy, họ muốn thống nhất Việt Nam... nên Vỹ phân thân là vũ khí họ cần..."
Dương dang tay ôm lấy vai Nguyệt kéo nàng tựa vào người hắn: "Vậy còn nàng... Ta nghĩ nàng muốn tìm tổ tiên không phải vì Vỹ phân thân kia?"
Nguyệt gật đầu, sau đó tựa đầu vào vai Dương và thỏ thẻ...
"Vì ta hay ghen..."
"A? Liên quan gì?" Dương tròn mắt.
"Có chứ... Ta thấy cảm giác ghen tuông rất đáng sợ, rất đau khổ... Vậy mà tổ tiên bị giam cầm và chịu đựng điều đó suốt mấy nghìn năm qua..."
"Nhưng Lạc Long Quân đã mất..."
Nguyệt đáp: "Đúng vậy... Nhưng tình yêu có thể thay đổi mà..."
Dương trợn mắt: "Nàng... nàng muốn tìm tổ tiên là để... giúp nàng tìm tình yêu khác?"
Nguyệt gật đầu: "Đúng vậy, qua nhiều năm, có lẽ tình cảm của tổ tiên sẽ dần phai nhạt, ta muốn giúp tổ tiên tìm được một tình yêu mới..."
Dương lắc đầu: "Khó lắm, tìm được người xứng với tổ tiên nàng đã khó, tìm được người đánh bại Lạc Long Quân trong trái tim bà ta càng khó hơn..."
Nói đến đây, Dương thấy Nguyệt liếc mình chằm chằm, liền ngờ ngợ nói: "Đừng nói là... bảo ta..."
Nguyệt mỉm cười, ý cười xác nhận.
Dương lắc đầu nguầy nguậy: "Bớt giỡn, cơn ghen của nàng thì ta chịu nổi, còn của tổ tiên nàng thì ta tan xác sớm!"
Nguyệt bĩu môi: "Ngươi nghĩ xa quá rồi! Còn phải xem tổ tiên có cảm tình với ngươi không đã! Ta chỉ nghĩ là... nếu có cơ hội giúp tổ tiên thoát ra, ngươi có thể... hẹn hò với tổ tiên thử một lần không?"
"Ẹc! Hẹn hò kiểu này nguy hiểm quá..."
Nguyệt nói: "Nguy hiểm gì chứ? Nếu tổ tiên thoát ra, biết Lạc Long Quân đã chết, ngươi nghĩ người sẽ làm gì?"
Danh sách chương
Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
Chương 101: Giả Kim Thành
Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
Chương 103: Thiên Nguyền
Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Chương: 107
Chương 108: Dạo Đầu
Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
Chương 111: Định Mệnh
Chương 112: Mâu Thuẫn
Chương 113: Một Chọi Tất Cả
Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
Chương 115: Vực Vô Hồn
Chương 116: Bình Thường
Chương 117: Vọng Phu
Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
Chương 121: Đặt Cược
Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Chương 123: Quỷ
Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Chương 125: Tiên Huyết
Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
Chương 127: Thống Trị
Chương 128: Sinh Mệnh
Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Chương 130: Long Vĩ
Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Chương 134: Chìa Khóa
Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Chương 136: Hắn
Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Chương 139: Hồ Tây
Chương 140: Se Duyên
Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Chương 142: Phân Thân
Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
Chương 146: Bão Đến Rồi!
Chương 147: Thiên Ý
Chương 148: Chiến Thần Trụ
Chương 149: Hữu Danh Vô Thực
Hồ Như Nguyệt xinh đẹp từ cổng bước vào làm cho khu linh cảnh vốn chỉ là nơi huấn luyện khô khan chợt như đổi sang màu rạng rỡ.
Tất nhiên Dương lập tức nhận ra sự xuất hiện của Nguyệt, liền lơ đễnh đưa mắt nhìn sang...
Binh!
Giây phút lơ đễnh khiến Dương lãnh trọn một đòn trời giáng của Hồ Đại Quang vào mặt, khiến tên này văng ra và trượt dài trên mặt đất rồi chìm trong bụi khói. Dương nhanh chóng đứng dậy, Hồ Đại Quang được thế xông đến chẩn bị tung đấm vào mặt Dương và nói: "Trong lúc chiến đấu mà còn dám lơ là ư?"
Tuy hiện tại đã áp chế linh lực xuống mức Đại Tướng, nhưng đòn đánh của một vị Linh Đế như Hồ Đại Quang lên người Dương vẫn không hề dễ chịu, và cầm chắc nếu trúng đòn này thì chắc chắn lại có thêm vết sưng trên gương mặt tàn tạ của Dương...
Nhưng trong bụi mù, khi nắm đấm của Đại Quang sắp chạm vào Dương thì thân hình Dương chợt thu nhỏ lại, ngay sau đó, một Dương khác ẩn trong bụi mù xông ra từ sau lưng lão...
"Hà hà..."
Dương cười đắc ý, định tung đấm hạ gục Hồ Đại Quang, nhưng ngay lập tức, thân hình Hồ Đại Quang cũng tan biến.
Cùng với ánh mắt ngạc nhiên của Dương là một làn gió mạnh mẽ thổi qua, đưa bụi mù tan đi, và lúc này, xung quanh Dương là hàng trăm vị thành chủ Hồ Đại Quang đang khoanh tay nhìn hắn.
"Dùng trò phân thân với Hồ tộc ư? Ngươi ngây thơ hơn ta tưởng!" Hồ Đại Quang lãnh đạm nói.
Dương tròn mắt ngạc nhiên, đến lúc này thì hắn mới biết hóa ra Hồ tộc có khả năng phân thân ảo diệu như vậy, nhìn bằng mắt và cảm nhận bằng linh lực thì không thể xác nhận ai là thật.
Nhưng sau đó, Hồ Đại Quang thở dài: "Đáng tiếc, so với đối thủ cùng cấp thì đây chỉ là trò trẻ con..."
Dương ngạc nhiên hỏi: "Cháu thấy rất lợi hại mà? Dùng để che mắt địch cực kỳ hiệu quả!"
Hồ Đại Quang lắc đầu, tất cả phân thân biến mất và chỉ còn lại chính lão đang đứng đối diện Dương: "Đây chỉ là sơ đẳng, tuy có thể tạo ra trăm ngàn phân thân tùy theo lượng linh lực đang có, nhưng tất cả phân thân chỉ là hư ảo..."
"Sơ đẳng? Nói vậy nếu luyện thành thì sẽ có thể tạo thành thân thể thật ạ?"
Hồ Đại Quang gật đầu: "Đúng vậy, thứ ta vừa làm là Ảo phân thân, còn thủ đoạn lợi hại nhất là Vĩ phân thân, đáng tiếc rằng khả năng này đã thất truyền, nếu không thì làm gì có chuyện năm đó Hải Hạ mang được ngươi đi trước mặt cha ta?"
Nghe vậy, Dương lập tức hỏi Google về thông tin của Phân thân.
Phân Thân cùng với Mị Thuật là năng lực bản năng của Hồ Tộc. Phân Thân chia làm Ảo phân thân và Vĩ phân thân. Ảo phân thân đương nhiên chính là tạo ra phân thân ảo ảnh, còn Vĩ phân thân chính là hóa đuôi thành thân mà không hề tiêu tốn linh lực, mỗi chiếc đuôi có thể hóa thành một phân thân, 9 chiếc đuôi là 9 phân thân và khi 9 chiếc đuôi này hợp nhất sẽ tạo thành một phân thân có sức mạnh ngang ngửa thân thể thật. Lợi hại thì có lợi hại, nhưng tất nhiên cũng có khuyết điểm, nếu có chiếc đuôi nào chết đi thì cấp độ linh hồn của chủ nhân cũng giảm đi một phần, và buộc phải tu luyện đạt đến cấp độ cũ để có thể mọc lại đuôi mới..
Trong khi Dương tiếp nhận thông tin, Hồ Đại Quang đứng trầm ngâm rồi bỏ đi, Hồ Như Nguyệt mỉm với cha nàng một nụ cười tựa như an ủi, sau đó tiến đến ngồi trên một băng ghế gần Dương khi Hồ Đại Quang đã ra khỏi linh cảnh.
Chỉ còn lại hai người.
Dương xoa gương mặt đau buốt và tiến đến ngồi cạnh Nguyệt và hỏi: "Cha nàng hình như có chuyện buồn hả?"
Nguyệt gật đầu: "Có thể nói là chuyện buồn, cũng có thể nói là vì ngươi đã khơi gợi nỗi nhục nhã suốt mấy nghìn năm qua của Hồ tộc..."
"A?"
Nguyệt giải thích: "Vĩ phân thân là thứ làm cho Hồ tộc hùng mạnh, bởi chỉ cần có một Chúa Tể sẽ là có hai Chúa Tể, mười Linh Đế sẽ thành hai mươi Linh Đế. Nhưng khả năng này đã thất truyền..."
"Chính là trong trận chiến đã khiến tổ tiên Cửu Vỹ Thần Hồ bị phong ấn. Long tộc và Nhân tộc vì muốn diệt trừ hậu họa nên đã gần như diệt sạch người Hồ tộc, chỉ còn một ít trẻ con thoát chết, Mị thuật và Ảo phân thân cách dùng đơn giản nên vẫn được lưu truyền, còn Vỹ phân thân phức tạp hơn và cần một nghi lễ dùng máu của tổ tiên để khai mở nên cũng thất truyền từ đó..."
"Người của Hồ tộc ta không ngừng tìm kiếm tổ tiên Cửu Vỹ Thần Hồ, không phải vì cần người che chỡ, mà chính vì người là kẻ duy nhất của Hồ Tộc còn có khả năng tạo ra Vỹ phân thân. Ai cũng có tham vọng, cha và ông nội cũng vậy, họ muốn thống nhất Việt Nam... nên Vỹ phân thân là vũ khí họ cần..."
Dương dang tay ôm lấy vai Nguyệt kéo nàng tựa vào người hắn: "Vậy còn nàng... Ta nghĩ nàng muốn tìm tổ tiên không phải vì Vỹ phân thân kia?"
Nguyệt gật đầu, sau đó tựa đầu vào vai Dương và thỏ thẻ...
"Vì ta hay ghen..."
"A? Liên quan gì?" Dương tròn mắt.
"Có chứ... Ta thấy cảm giác ghen tuông rất đáng sợ, rất đau khổ... Vậy mà tổ tiên bị giam cầm và chịu đựng điều đó suốt mấy nghìn năm qua..."
"Nhưng Lạc Long Quân đã mất..."
Nguyệt đáp: "Đúng vậy... Nhưng tình yêu có thể thay đổi mà..."
Dương trợn mắt: "Nàng... nàng muốn tìm tổ tiên là để... giúp nàng tìm tình yêu khác?"
Nguyệt gật đầu: "Đúng vậy, qua nhiều năm, có lẽ tình cảm của tổ tiên sẽ dần phai nhạt, ta muốn giúp tổ tiên tìm được một tình yêu mới..."
Dương lắc đầu: "Khó lắm, tìm được người xứng với tổ tiên nàng đã khó, tìm được người đánh bại Lạc Long Quân trong trái tim bà ta càng khó hơn..."
Nói đến đây, Dương thấy Nguyệt liếc mình chằm chằm, liền ngờ ngợ nói: "Đừng nói là... bảo ta..."
Nguyệt mỉm cười, ý cười xác nhận.
Dương lắc đầu nguầy nguậy: "Bớt giỡn, cơn ghen của nàng thì ta chịu nổi, còn của tổ tiên nàng thì ta tan xác sớm!"
Nguyệt bĩu môi: "Ngươi nghĩ xa quá rồi! Còn phải xem tổ tiên có cảm tình với ngươi không đã! Ta chỉ nghĩ là... nếu có cơ hội giúp tổ tiên thoát ra, ngươi có thể... hẹn hò với tổ tiên thử một lần không?"
"Ẹc! Hẹn hò kiểu này nguy hiểm quá..."
Nguyệt nói: "Nguy hiểm gì chứ? Nếu tổ tiên thoát ra, biết Lạc Long Quân đã chết, ngươi nghĩ người sẽ làm gì?"
Đọc tiếp: Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Quay lại: Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Danh sách chương
Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
Chương 101: Giả Kim Thành
Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
Chương 103: Thiên Nguyền
Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Chương: 107
Chương 108: Dạo Đầu
Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
Chương 111: Định Mệnh
Chương 112: Mâu Thuẫn
Chương 113: Một Chọi Tất Cả
Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
Chương 115: Vực Vô Hồn
Chương 116: Bình Thường
Chương 117: Vọng Phu
Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
Chương 121: Đặt Cược
Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Chương 123: Quỷ
Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Chương 125: Tiên Huyết
Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
Chương 127: Thống Trị
Chương 128: Sinh Mệnh
Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Chương 130: Long Vĩ
Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Chương 134: Chìa Khóa
Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Chương 136: Hắn
Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Chương 139: Hồ Tây
Chương 140: Se Duyên
Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Chương 142: Phân Thân
Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
Chương 146: Bão Đến Rồi!
Chương 147: Thiên Ý
Chương 148: Chiến Thần Trụ
Chương 149: Hữu Danh Vô Thực
