"Giết con bé này ngay lập tức!"
Tiếng nói lạnh lùng tàn nhẫn của Hồ Mị Như cất lên tựa như một lưỡi kiếm sắc nhọn đang kề sát cổ Triệu Nhị, nhưng không ai biết Triệu Nhị có sợ hãi hay không, bởi nàng vẫn luôn mang mặt nạ.
"Tổ tiên..."
Thấy Dương bị làm khó, Như Nguyệt vội lên tiếng, nhưng bị Mị Như ngắt lời: "Cứ để ta xử, lúc nãy ngươi không thấy sao? Hắn nói yêu ngươi, nhưng trước đòn đánh của ta lại đẩy ngươi ra và bế con bé kia đi, không đủ để chứng tỏ hắn xem con bé kia quan trọng hơn ngươi sao?"
Như Nguyệt lắc đầu: "Không phải! Hắn làm vậy vì biết người sẽ không làm thương tổn đến con, còn cô gái kia hoàn toàn vô tội!"
Hồ Mị Như gật đầu: "Đúng, có thể như ngươi nói, nhưng cũng có thể như ta nói, vậy nên ta cần hắn chứng mình tình yêu của hắn dành cho ngươi là thật! Mau làm đi!"
Sau lời thúc giục của Hồ Mị Như, Dương gật đầu đáp: "Chỉ đơn giản vậy thôi sao? Được!"
Nói xong, Dương tiến đến đối diện Triệu Nhị, không khí xung quanh trở nên trầm lặng, cả Như Nguyệt, Triệu Nhị và Sùng Hạo cùng nhìn Dương, không phải để xem hắn giết Triệu Nhị hay không, bởi cả ba người này đều tin chắc Dương sẽ không làm vậy, nhưng hắn định làm gì?
Thật sự mà nói, hành động tiếp theo của Dương khiến cho ngay cả chính bản thân hắn không ngờ tới. Tay hắn đưa vào cổ Triệu Nhị, tất nhiên không phải bóp cổ nàng, mà sau đó tay hắn kéo chiếc mặt nạ của Triệu Nhị lên cao, cho đến khi lớp mặt nạ lên cao khỏi môi nàng, Dương liền cúi mặt đặt vào đôi môi hồng kia một nụ hôn, không phải hôn nhẹ, mà là hôn say sưa mãnh liệt!
Bất ngờ vì hành động của mình, Dương càng thêm bất ngờ khi Triệu Nhị có gương mặt xấu xí lại sở hữu một làn môi thơm mềm tuyệt diệu...
Còn Triệu Nhị cũng bất ngờ không kém, nàng không ngờ được kẻ đã nhìn thấy gương mặt thật xấu xí của nàng như Dương lại có thể trước mặt người yêu hắn trao cho nàng một nụ hôn nồng cháy đến vậy, nồng cháy đến nỗi Triệu Nhị không cách nào phản khán, ngược lại còn động môi đáp lại, mặc kệ sự đời...
Say như say trong nụ hôn đầu đời, Dương như một thói quen bắt đầu động tay, một tay choàng qua làn eo mỏng, một tay xoa vào gò mông tròn của Triệu Nhị, thậm chí, khối thịt giữa hai chân cũng cương to cọ vào dưới bụng của nàng...
Dù say sưa thế nào đi nữa, khác với Dương, Triệu Nhị vẫn là một cô gái trắng trong, không tránh khỏi ngại ngùng xấu hổ, bị cái thứ kia cọ vào nơi nhạy cảm, nàng bắt đầu ngọ nguậy tìm cách tránh đi, đến khi cái lưỡi Dương đưa ra chen vào môi nàng, nàng vì quá xấu hổ mà hé răng cắn mạnh một cái.
"Ui da!"
Bị cắn sắp rách lưỡi, Dương rời Triệu Nhị ra và la lên, sau đó nhìn quanh, nhận thấy ánh mắt kì dị của Sùng Hạo, gương mặt đỏ bừng của Như Nguyệt và gương mặt đẹp có nét hả hê của Hồ Mị Như, lúc này mới sực tỉnh rằng mình đã làm một điều ngu ngốc đến dường nào, giống như thêm dầu vào lửa...
Hắn thật sự đã có ý muốn làm vậy! Nhưng tại sao hắn lại muốn làm vậy? Làm vậy thì chứng minh được điều gì?
Mắt Dương bừng sáng, vội quát lên, không chỉ cho riêng Hồ Mị Như nghe, mà còn vì muốn cho Như Nguyệt và Triệu Nhị nghe: "Mị thuật!"
Như Nguyệt còn đang đau lòng và ghen tức trước hành động khó tin của Dương với Triệu Nhị, khi nghe Dương nói lên hai từ "mị thuật" liền lập tức hiểu ra vấn đề.
Người ta thường gọi những cô nàng lẳng lơ dâm đãng thích mê hoặc đàn ông là hồ ly tinh, bắt nguồn từ sở thích mê hoặc người khác bằng cách dùng một trong những năng lực bản năng của Hồ tộc, Mị thuật. Mị thuật này ghê gớm ở chỗ có thể mê hoặc suy nghĩ người khác, khiến người này nghĩ và làm những điều do người gây ra Mị thuật mong muốn mà không hề biết mình đang bị điều khiển, thậm chí còn tưởng rằng những điều mình làm kia là chính do bản thân mình mong muốn, dù cho điều đó hoàn toàn phi lý đi chăng nữa...
Tất nhiên Mị thuật này cũng có cách phá giải, nhưng với chênh lệch giữa Thần và Tướng, chuyện Dương nhận ra và phá giải Mị thuật rất nhanh khiến Hồ Mị Như kinh ngạc tột độ: "Tại sao ngươi có thể phá giải Mị thuật của ta nhanh như vậy?"
Phải nói thêm, Hồ Mị Như là người mạnh mẽ nhất, xinh đẹp nhất của Hồ tộc trong suốt mấy nghìn năm, đương nhiên Mị thuật của nàng cũng thuộc vào loại kinh khủng nhất, tuy hiện tại không thể phát huy tối đa nhưng cũng không có chuyện một tên Linh Tướng lại phá giải dễ dàng như vậy.
Thật ra Dương cũng đâu biết, nhận ra là nhận ra thôi, còn kiến thức về Mị thuật đương nhiên biết được từ Google. Nhưng hắn xoa cằm, nháy mắt với Như Nguyệt một cái rồi nhìn Hồ Mị Như trên cao, ra vẻ tự tin nói: "Đương nhiên là Mị thuật của bà làm sao sánh bằng tình yêu chân thành tuyệt đối của ta dành cho Nguyệt?"
Biết là thằng này nói xạo, nhưng Như Nguyệt không khỏi mỉm cười, Triệu Nhị thì sửa lại mặt nạ và đứng lặng, không biết nghĩ gì, riêng Sùng Hạo lại bắt đầu đi loanh quanh tìm lối ra, tựa như chuyện ầm ĩ xung quanh đã hoàn toàn vô hình vô thanh đối với hắn.
Nhìn thái độ khoe mẽ của Dương, Hồ Mị Như hừ lạnh: "Khá lắm..."
Dương đáp: "May mắn thôi... Dùng Mị thuật với ta thì ta biết chắc chắn bà không hề có ý định tác hợp chuyện giữa ta và Nguyệt, nên không cần phải tốn công suy nghĩ thêm thử thách làm gì..."
Hồ Mị Như gật đầu: "Đã biết là vậy, thôi thì ngươi nên rút lui đi, lần này ta tha mạng!"
Dương lắc đầu: "Đương nhiên ta không rút lui, không muốn bị bà thử thách, càng không muốn nài nỉ xin xỏ làm gì..."
"Vậy ý ngươi là sao?"
Dương đáp: "Trao đổi!"
Hồ Mị Như nhìn Dương khó hiểu, sau đó bật cười thật to: "Ha ha... Trao đổi? Thằng nhóc ngươi tự đề mình quá cao rồi! Ngươi có cái thá gì khiến ta muốn trao đổi?"
Dương mỉm cười tự tin: "Mạng của bà!"
Hồ Mị Như lại bật cười như vừa nghe Dương kể chuyện Lạc Long Quân chơi bắn cá thua đến bán nhà, sau đó nói: "Ý ngươi là... nếu ta không tác thành chuyện ngươi và Như Nguyệt, thì ngươi sẽ giết ta?"
Dương lắc đầu, dùng chính câu nói của Hồ Mị Như trước đó để đáp lại: "Bà tự đề mình quá cao rồi! Đối với ta thì mạng của bà không bằng Như Nguyệt! Hơn nữa, Như Nguyệt là vợ của ta, sao phải cần bà tác thành?"
"Vậy chứ ngươi muốn đổi mạng ta lấy thứ gì?"
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
Tiếng nói lạnh lùng tàn nhẫn của Hồ Mị Như cất lên tựa như một lưỡi kiếm sắc nhọn đang kề sát cổ Triệu Nhị, nhưng không ai biết Triệu Nhị có sợ hãi hay không, bởi nàng vẫn luôn mang mặt nạ.
"Tổ tiên..."
Thấy Dương bị làm khó, Như Nguyệt vội lên tiếng, nhưng bị Mị Như ngắt lời: "Cứ để ta xử, lúc nãy ngươi không thấy sao? Hắn nói yêu ngươi, nhưng trước đòn đánh của ta lại đẩy ngươi ra và bế con bé kia đi, không đủ để chứng tỏ hắn xem con bé kia quan trọng hơn ngươi sao?"
Như Nguyệt lắc đầu: "Không phải! Hắn làm vậy vì biết người sẽ không làm thương tổn đến con, còn cô gái kia hoàn toàn vô tội!"
Hồ Mị Như gật đầu: "Đúng, có thể như ngươi nói, nhưng cũng có thể như ta nói, vậy nên ta cần hắn chứng mình tình yêu của hắn dành cho ngươi là thật! Mau làm đi!"
Sau lời thúc giục của Hồ Mị Như, Dương gật đầu đáp: "Chỉ đơn giản vậy thôi sao? Được!"
Nói xong, Dương tiến đến đối diện Triệu Nhị, không khí xung quanh trở nên trầm lặng, cả Như Nguyệt, Triệu Nhị và Sùng Hạo cùng nhìn Dương, không phải để xem hắn giết Triệu Nhị hay không, bởi cả ba người này đều tin chắc Dương sẽ không làm vậy, nhưng hắn định làm gì?
Thật sự mà nói, hành động tiếp theo của Dương khiến cho ngay cả chính bản thân hắn không ngờ tới. Tay hắn đưa vào cổ Triệu Nhị, tất nhiên không phải bóp cổ nàng, mà sau đó tay hắn kéo chiếc mặt nạ của Triệu Nhị lên cao, cho đến khi lớp mặt nạ lên cao khỏi môi nàng, Dương liền cúi mặt đặt vào đôi môi hồng kia một nụ hôn, không phải hôn nhẹ, mà là hôn say sưa mãnh liệt!
Bất ngờ vì hành động của mình, Dương càng thêm bất ngờ khi Triệu Nhị có gương mặt xấu xí lại sở hữu một làn môi thơm mềm tuyệt diệu...
Còn Triệu Nhị cũng bất ngờ không kém, nàng không ngờ được kẻ đã nhìn thấy gương mặt thật xấu xí của nàng như Dương lại có thể trước mặt người yêu hắn trao cho nàng một nụ hôn nồng cháy đến vậy, nồng cháy đến nỗi Triệu Nhị không cách nào phản khán, ngược lại còn động môi đáp lại, mặc kệ sự đời...
Say như say trong nụ hôn đầu đời, Dương như một thói quen bắt đầu động tay, một tay choàng qua làn eo mỏng, một tay xoa vào gò mông tròn của Triệu Nhị, thậm chí, khối thịt giữa hai chân cũng cương to cọ vào dưới bụng của nàng...
Dù say sưa thế nào đi nữa, khác với Dương, Triệu Nhị vẫn là một cô gái trắng trong, không tránh khỏi ngại ngùng xấu hổ, bị cái thứ kia cọ vào nơi nhạy cảm, nàng bắt đầu ngọ nguậy tìm cách tránh đi, đến khi cái lưỡi Dương đưa ra chen vào môi nàng, nàng vì quá xấu hổ mà hé răng cắn mạnh một cái.
"Ui da!"
Bị cắn sắp rách lưỡi, Dương rời Triệu Nhị ra và la lên, sau đó nhìn quanh, nhận thấy ánh mắt kì dị của Sùng Hạo, gương mặt đỏ bừng của Như Nguyệt và gương mặt đẹp có nét hả hê của Hồ Mị Như, lúc này mới sực tỉnh rằng mình đã làm một điều ngu ngốc đến dường nào, giống như thêm dầu vào lửa...
Hắn thật sự đã có ý muốn làm vậy! Nhưng tại sao hắn lại muốn làm vậy? Làm vậy thì chứng minh được điều gì?
Mắt Dương bừng sáng, vội quát lên, không chỉ cho riêng Hồ Mị Như nghe, mà còn vì muốn cho Như Nguyệt và Triệu Nhị nghe: "Mị thuật!"
Như Nguyệt còn đang đau lòng và ghen tức trước hành động khó tin của Dương với Triệu Nhị, khi nghe Dương nói lên hai từ "mị thuật" liền lập tức hiểu ra vấn đề.
Người ta thường gọi những cô nàng lẳng lơ dâm đãng thích mê hoặc đàn ông là hồ ly tinh, bắt nguồn từ sở thích mê hoặc người khác bằng cách dùng một trong những năng lực bản năng của Hồ tộc, Mị thuật. Mị thuật này ghê gớm ở chỗ có thể mê hoặc suy nghĩ người khác, khiến người này nghĩ và làm những điều do người gây ra Mị thuật mong muốn mà không hề biết mình đang bị điều khiển, thậm chí còn tưởng rằng những điều mình làm kia là chính do bản thân mình mong muốn, dù cho điều đó hoàn toàn phi lý đi chăng nữa...
Tất nhiên Mị thuật này cũng có cách phá giải, nhưng với chênh lệch giữa Thần và Tướng, chuyện Dương nhận ra và phá giải Mị thuật rất nhanh khiến Hồ Mị Như kinh ngạc tột độ: "Tại sao ngươi có thể phá giải Mị thuật của ta nhanh như vậy?"
Phải nói thêm, Hồ Mị Như là người mạnh mẽ nhất, xinh đẹp nhất của Hồ tộc trong suốt mấy nghìn năm, đương nhiên Mị thuật của nàng cũng thuộc vào loại kinh khủng nhất, tuy hiện tại không thể phát huy tối đa nhưng cũng không có chuyện một tên Linh Tướng lại phá giải dễ dàng như vậy.
Thật ra Dương cũng đâu biết, nhận ra là nhận ra thôi, còn kiến thức về Mị thuật đương nhiên biết được từ Google. Nhưng hắn xoa cằm, nháy mắt với Như Nguyệt một cái rồi nhìn Hồ Mị Như trên cao, ra vẻ tự tin nói: "Đương nhiên là Mị thuật của bà làm sao sánh bằng tình yêu chân thành tuyệt đối của ta dành cho Nguyệt?"
Biết là thằng này nói xạo, nhưng Như Nguyệt không khỏi mỉm cười, Triệu Nhị thì sửa lại mặt nạ và đứng lặng, không biết nghĩ gì, riêng Sùng Hạo lại bắt đầu đi loanh quanh tìm lối ra, tựa như chuyện ầm ĩ xung quanh đã hoàn toàn vô hình vô thanh đối với hắn.
Nhìn thái độ khoe mẽ của Dương, Hồ Mị Như hừ lạnh: "Khá lắm..."
Dương đáp: "May mắn thôi... Dùng Mị thuật với ta thì ta biết chắc chắn bà không hề có ý định tác hợp chuyện giữa ta và Nguyệt, nên không cần phải tốn công suy nghĩ thêm thử thách làm gì..."
Hồ Mị Như gật đầu: "Đã biết là vậy, thôi thì ngươi nên rút lui đi, lần này ta tha mạng!"
Dương lắc đầu: "Đương nhiên ta không rút lui, không muốn bị bà thử thách, càng không muốn nài nỉ xin xỏ làm gì..."
"Vậy ý ngươi là sao?"
Dương đáp: "Trao đổi!"
Hồ Mị Như nhìn Dương khó hiểu, sau đó bật cười thật to: "Ha ha... Trao đổi? Thằng nhóc ngươi tự đề mình quá cao rồi! Ngươi có cái thá gì khiến ta muốn trao đổi?"
Dương mỉm cười tự tin: "Mạng của bà!"
Hồ Mị Như lại bật cười như vừa nghe Dương kể chuyện Lạc Long Quân chơi bắn cá thua đến bán nhà, sau đó nói: "Ý ngươi là... nếu ta không tác thành chuyện ngươi và Như Nguyệt, thì ngươi sẽ giết ta?"
Dương lắc đầu, dùng chính câu nói của Hồ Mị Như trước đó để đáp lại: "Bà tự đề mình quá cao rồi! Đối với ta thì mạng của bà không bằng Như Nguyệt! Hơn nữa, Như Nguyệt là vợ của ta, sao phải cần bà tác thành?"
"Vậy chứ ngươi muốn đổi mạng ta lấy thứ gì?"
Đọc tiếp: Chương 142: Phân Thân
Quay lại: Chương 140: Se Duyên
Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
