XtGem Forum catalog

Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 196
Học viện Nữ Thần, phòng hiệu trưởng.

Hoa Như Lệ chăm chú vào một quyển sổ nơi bàn làm việc, một tiếng gõ cửa và Hoa Như Mộng bước vào phòng sau khi được sự đồng ý của Lệ.

"My vẫn chưa về sao chị?"

Lệ gật đầu: "Ừ..."

Mộng lắc đầu ngao ngán: "Con bé ngốc nghếch, ai lại đi tự dâng mình vào miệng cọp thế kia..."

Lệ cũng mỉm cười, Mộng liếc mắt vào quyển sổ mà Lệ đang xem, nội dung chỉ là những dòng ghi lại thời gian và mô tả sự thay đổi của một gian phòng nào đó trong tòa nhà.

Mộng cất tiếng hỏi: "Nữ Thần Thời Gian lại xuất hiện hả chị?"

Lệ gật đầu: "Có lẽ phải nói là 'lại có dấu vết' của bà ta, bởi vì dường như vị Nữ Thần bí ẩn nhất trong 12 Nữ Thần vẫn luôn sống trong tòa nhà này, chẳng qua là chúng ta không thể gặp người..."

Mộng bĩu môi: "Nếu không phải tại bà ta thì..."

Tất nhiên Mộng đang nói về cái lần nàng bị Dương phản đòn từ thuốc kích dục của chính mình, Dương cũng không hề giấu giếm nguyên do bệnh liệt dương của hắn được chữa khỏi một cách đột xuất và đúng thời điểm đến vậy.

Mộng nói tiếp: "Kể cũng lạ, chị tìm kiếm mười mấy năm nay mà không gặp, vậy mà tên đó vừa đến đã gặp..."

Lệ gật đầu: "Điều đó thì chị không rõ, nhưng có một điều mà chị chưa từng nói cho em biết..."

"Điều gì?" Mộng hỏi.

Lệ suy nghĩ rồi đáp: "Dù sao em cũng có thể xem như người nhà họ Võ... Lý do thật sự chị đến và ở lại học viện này suốt mười mấy năm không đơn giản chỉ là điều tra về cái chết của Phi Thiên, mà còn là tìm Nữ Thần Thời Gian để tìm ra đáp án cho một hiện tượng..."

"Hiện tượng gì ạ?"

Lệ nói tiếp: "Em đã biết chuyện năm đó có sự góp mặt của 3 vị Nữ Thần, nhưng thật ra có lẽ là 4 người, và nếu đúng là vậy thì người thứ tư chính là Nữ Thần Thời Gian..."

"Năm đó, ngay trong lúc Phi Thiên chết dưới tay Hải Hạ, Diễm dù đau đớn tột cùng nhưng vẫn cảm nhận được đứa bé được nàng bế trên tay đang chịu một biến động kỳ lạ..."

"Trong một khoảnh khắc còn nhanh hơn cả cái chớp mắt, Diễm nhận thấy cơ thể đứa bé được phủ một lớp ánh sáng bạch kim rồi vụt tắt. Thời gian, một phạm trù khó hiểu và gần như không thể nắm bắt, vậy mà Diễm khi đó chỉ là một Linh Tá lại có thể cảm nhận được và khẳng định rằng bản thân đứa bé có sự biến động về thời gian, em hiểu điều đó có nghĩa là gì không?"

Mộng đoán: "Hoặc là người gây ra điều đó cố tình để chị Diễm nhận ra, hoặc là... hoặc là thời gian tác động lên đứa bé phải là cực kỳ lớn, lớn đến nỗi không thể che giấu?"

Lệ gật đầu: "Đúng vậy, có thể là biến đổi cả một cuộc đời, và người làm được điều đó có lẽ chỉ duy nhất một người, Nữ Thần Thời Gian..."

"Không rõ mục đích của Nữ Thần Thời Gian là gì, bằng vào sức mạnh ấy thì bà ta thừa sức cứu Phi Thiên, nhưng bà ta không làm vậy..."

Mộng hỏi: "Dương đã từng gặp Nữ Thần Thời Gian, sao chị không nhờ hắn hỏi bà ta?"

Lệ lắc đầu: "Nói với Dương rằng cuộc đời hắn rất có thể đã bị người ta thay đổi? Ta nghĩ Diễm sẽ không đồng ý... "

Nói xong, Lệ nhìn ra khung cửa sổ, nơi vầng thái dương sáng rực đang ngự trị giữa khung trời trong xanh...

Dưới cùng một khung trời, Dương đang cặm cụi đào đá, mũi cuốc va vào chỗ cứng tóe lửa, và Dương biết đã tìm được thứ mà hắn cần tìm...

Thấy Dương cẩn thận đảo khối quặng ra khỏi lớp đá, My tò mò hỏi: "Anh dùng loại chất hiếm này để sửa chữa Phù Đổng Thiên Vương giáp ạ?"

Dương gật đầu: "Dùng thứ này để bù đắp vào phần bị thiếu hụt của bộ giáp sau khi bị phá vỡ, kết hợp với quá trình phục chế thì tạm thời nó sẽ đạt đến mức độ Thánh Bảo, nhưng để khôi phục nó trở lại làm Thần Bảo thì quá khó, bởi vì ngay cả người tạo ra bộ giáp khi còn sống cũng không tìm ra cách biến nó thành Thần Bảo..."

***

Cạnh bên dòng sông Hương êm đềm, tòa Thiên Ý lâu như một nét chấm tô điểm cho bức tranh xứ Huế vốn đã thơ mộng lại thêm phần nguy nga.

Lâu chủ Ngọc Lan gõ cửa một căn phòng trên đỉnh tháp, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào rồi cúi đầu lễ phép chào cô gái trẻ xinh đẹp đang ngồi bên cửa sổ...

"Tiểu thư."

Kiều Vô Song chỉ gật đầu đáp lại, đôi mắt nàng mơ màng ngắm nhìn khung cảnh xa xăm.

Lâu chủ Ngọc Lan nói tiếp: "Theo kết quả điều tra thì mọi chuyện gần như đúng với những gì tiểu thư dự đoán, tất cả lãnh đạo Việt Hồn hội đều được xác nhận đã chết không rõ nguyên do, Kinh Nguyệt giáo tuy mất đi Kinh Vô Nguyệt nhưng vẫn đủ thực lực chống chọi qua 2 tháng liên tục công kích từ liên minh các thế lực có thí sinh bị giết trong tay Kinh Vô Nguyệt..."

"Và hiện tại cũng có thông tin Như Nguyệt công chúa của Sài Thành và Lung Linh công chúa của Hà thành cùng mất tích ở hồ Tây... Tiểu thư có muốn đến đó..."

Kiều Vô Song nhẹ lắc đầu.

"Vậy kế hoạch ngăn cản Vô Danh..."

Kiều Vô Song lại lắc đầu.

"Nghĩa là chuyển sang kế hoạch hai, hỗ trợ Vô Danh?"

Kiều Vô Song vẫn lắc đầu, tay nàng phất nhẹ, một sợi tơ màu thiên thanh uốn lượn giữa không trung tạo thành một dòng chữ: "Hãy để hắn làm những gì hắn muốn"

Khó hiểu nhưng không hỏi gì thêm, Ngọc Lan cúi mình chào Kiều Vô Song rồi rời khỏi gian phòng. Cửa đóng, Kiều Vô Song đưa đôi mắt đẹp long lanh hướng về bầu trời bao la...

***

Hà thành, hồ Hoàn Kiếm.

"Ta cần nhờ con đến Tây hồ điều tra một chuyến." Tông chủ Hoàn Kiếm tông Lý Đại Hùng cất tiếng khi tiếp cận Sùng Hạo ở cạnh tháp rùa.

"Điều tra gì ạ?"

Lý Đại Hùng đáp: "Lung Linh công chúa mất tích ở Tây hồ, và nơi đó không biết từ lúc nào đã bị đặt một tầng phong ấn khiến ngay cả Chúa Tể như ta cũng không thể xâm nhập..."

"Chúa Tể không vào được? Vậy ta vào đấy bằng cách nào?"

Lý Đại Hùng lắc đầu: "Ta cũng không biết, nhưng chính Thần Kim Quy đã bảo ta đến tìm con."

Sùng Hạo gật đầu: "Để xem nơi đó có gì..."

***

Vài ngày sau...

Đại lộ Vô Tận, đoạn ngoại ô thành Thanh Hóa trực thuộc tỉnh Thanh Hóa. Bóng người khoác áo đen trùm kín đầu sải bước vào một quán nước ven đường.

Có khách, cô nhân viên quán ăn mặc bốc lửa liền lã lướt đến õng ẹo hỏi: "Quý khách muốn dùng gì ạ?"

Kẻ áo đen ngoài trùm kín đầu còn mang thêm một chiếc mặt nạ quỷ, từ sau chiếc mặt nạ, kẻ này hắn giọng rồi khàn cổ nói: "E hèm! Phiền người đẹp cho anh một ly trà linh sâm nghìn năm!"

1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Quay lại: Chương 136: Hắn

Danh sách chương
Chương 200: Con Đường Đế Vương
Chương 201: Hà Phương
Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Chương 203: Hắc Niệm
Chương 204: Thức Tỉnh
Chương 205: Chân Truyền Lệnh
Chương 206: Ma Nữ Giáng Trần
Chương 207: "Chết Chung Với Mẹ Vợ"
Chương 208: Mất Màu.
Chương 209: Băng Sơn Tuyết Lâm
Chương 210: Đệ Tử Chân Truyền Thứ Bảy
Chương 211: Dị Sư
Chương 212: Dâm Dâm Gian Gian
Chương 213: Lãnh Sương
Chương 214: Kỳ Phùng Địch Thủ
Chương 215: Phật Tâm Băng Cốt
Chương 216: Đồng Sinh Cộng Tử
Chương 217: Quỷ Thủ Ma Kiếm
Chương 218: Sa Đọa
Chương 219: Những Mảnh Vỡ Thế Giới
Chương 220: Dâm Đế Truy Hương
Chương 221: Tâm Nhãn
Chương 222: Thật Giả
Chương 223: Bá Chủ Thế Giới
Chương 224: Giương Đông Kích Tây
Chương 225: Tri Kỷ
Chương 226: Phân Hương Thần Đan
Chương 227: Một Nữa
Chương 228: Hắc Diễm
Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu
Chương 230: Thanh Tẩy
Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Chương 232: Một Nửa CònLại
Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Chương 234: Kiếm Ngạo Thiên Hạ
Chương 235: Hắc Kim Huyết Ngân
Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên
Chương 237: Thính
Chương 239: Con Đường
Chương 240: Linh Nhãn
Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương
Chương 242: Khai Nhãn
Chương 243: Trước Bão
Chương 244: Linh Niệm Song Tu
Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
Chương 246: Phi - Thường
Chương 247: Hão Huyền
Chương 248: Hòa?
Chương 249: Thần Lôi Thẩm Định
Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
Trước 1 ... 3 4 5
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000012s. Total load: 0.000728