Một tháng trôi qua kể từ khi Dương bắt đầu khóa tập huấn đặc biệt cùng với thành chủ Hồ Đại Quang và Trường Thương.
Hoàng tư lệnh vừa trở về sau chuyến công tác liền đến xem tình hình tập luyện của đứa cháu nội. Thành chủ bận việc nên chưa đến, Hoàng tư lệnh tự mình mở cổng linh cảnh, vừa bước vào liền thấy Dương vừa hoảng loạn bỏ chạy vừa kêu la thất thanh: "Ta lạy ngươi! Tha cho ta được không! Hu hu..."
Phía sau là Trường Thương vừa đuổi theo vừa quát: "Khôn hồn thì đứng lại cho ta!"
Nhìn cảnh đuổi bắt, Hoàng tư lệnh gật gù đắc ý: "Quả nhiên cháu nội ta vẫn xuất sắc hơn, xem thành chủ còn gì để nói..."
Trong lòng đắc ý là vậy, nhưng Hoàng tư lệnh ra vẻ công minh quát lớn: "Trường Thương! Không được bắt nạt đàn em!"
Thấy có Hoàng tư lệnh đến, Dương mừng rỡ chạy lại cầu cứu: "Hoàng tư lệnh! Cứu cháu với, hu hu..."
Hoàng tư lệnh gật đầu: "Yên tâm! Có ta ở đây hắn sẽ không dám động đến ngươi! Trường Thương!"
Trường Thương vội vàng tiến lại giậm chân chào theo kiểu quân đội: "Có thuộc hạ!"
Hoàng tư lệnh gằn giọng: "Ngươi biết tội chứ?"
Trường Thương bối rồi: "Dạ?"
Hoàng tư lệnh hừ lạnh rồi liếc sang Dương: "Phi Dương, thời gian qua Trường Thương đã bắt nạt cậu thế nào? Kể ta nghe!"
Hoàng tư lệnh nói với vẻ mặt công chính liêm minh, nhưng thật ra trong lòng đang chờ Dương kể cho lão nghe về "chiến tích" của thằng cháu nội cưng.
Dương lu loa méc: "Hu hu... Hắn cứ bắt cháu phải nhận ba lạy bái sư của hắn, cháu không chịu mà hắn cứ đuổi theo đòi quỳ lạy cháu..."
Hoàng tư lệnh nghe như không nghe, quác mắt nhìn sang Trường Thương: "Trường Thương! Ta dặn dò ngươi chiếu cố đàn em, sao lại giở trò ỷ mạnh đi quỳ lạy nó... hả? Ngươi nói cái gì?"
Hoàng Tư lệnh nghĩ mình nghe nhầm, quay sang nhìn Dương.
Dương vẫn còn bù lu bù loa: "Đã bảo ta còn nhỏ, lạy như vậy ta sẽ bị tổn thọ mà hắn không chịu nghe, Hoàng tư lệnh phải phân xử cho ta, hu hu..."
Hoàng tư lệnh nhướng mày, lão chưa tiếp nhận được sự thật nên tự dối lòng rằng Dương nói vậy để giữ thể diện, liền trừng mắt liếc sang Trường Thương.
Trường Thương vội vàng phân bua: "Hoàng tư lệnh, thuộc hạ được Dương đại nhân dạy dỗ tận tình, sinh lòng kính trọng nên một lòng muốn bái Dương đại nhân làm thầy, vậy mà ngài ấy nhất quyết từ chối, cho nên đành phải dùng hạ sách ép ngài nhận ba lạy của thuộc hạ..."
Hoàng tư lệnh mất vài chục giây để tiêu hóa những thông tin vừa nhận được, liên tục quay đầu nhìn Dương rồi lại nhìn Trường Thương, sau đó giọng lão nhạt dần, vẻ mặt đắc ý cũng mất tích, lão hỏi Trường Thương: "Hắn dạy ngươi những gì?"
Trường Thương quay sang cúi mình cung kính trước Dương một cái khiến Dương sợ hãi né ra, sau đó mới quay sang đáp lời Hoàng tư lệnh: "Dạ, Dương đại nhân chỉ ra những khuyết điểm trong các võ học, linh thuật của thuộc hạ, thậm chí ngài còn giúp thuộc hạ cải tiến công pháp tu luyện, giúp hiệu quả tăng lên hơn hẳn!"
"Cải tiến công pháp?" Hoàng tư lệnh ngạc nhiên, công pháp mà Trường Thương tu luyện được truyền lại từ tổ tiên nhà lão, ngay lão cũng luyện công pháp này từ khi mới tụ linh cho đến tận khi trở thành một vị Linh Đế như ngày nay, vậy mà chưa từng tìm ra chút cách nào thể chỉnh sửa công pháp này, thế nhưng một thằng nhóc 17 tuổi mới tiếp xúc với Trường Thương một tháng đã có thể cải tiến công pháp cho hắn?
Hoảng hồn một hồi, Hoàng tư lệnh định thần lại, trong lòng nghĩ: "Cho là hắn có trí tuệ thiên tài, nhưng chẳng ai đem quân sư ra làm tiên phong đánh trận bao giờ..."
Nghĩ vậy nên Hoàng tư lệnh hỏi Trường Thương: "Ngươi và hắn có so tài qua chứ?"
Quả nhiên Trường Thương gật đầu với nét mặt tự đắc khiến Hoàng tư lệnh tươi tỉnh hẳn ra, Trường Thương đáp: "Dạ, thuộc hạ chỉ thua đúng một trận!"
Hoàng tư lệnh gật gù, trong lòng cười thầm: "Hà hà... có thế chứ!"
Ngoài mặt thì vẫn nghiêm nghị, Hoàng tư lệnh nói: "Ngươi lớn hơn Phi Dương gần 10 tuổi, vậy mà để bị thua một trận cũng là tệ lắm rồi! Mà các ngươi đánh nhau mấy trận rồi?"
Trường thương vẫn nét mặt tự hào đáp: "Dạ, chỉ đánh đúng một trận!"
Hoàng tư lệnh đơ mặt lại: "Đánh nhau mỗi một trận mà cũng thua, vậy sao mặt ngươi tự hào như vô địch Ngoại Hạng Hồn Chiến vậy?"
Nên biết Ngoại Hạng Hồn Chiến, hay còn gọi tắt là Hồn Lích (Tương tự Võ Lích của Việt Nam ở thế giới cũ của Dương) là giải so tài mang tính thể thao của các thế lực lớn nhỏ trên khắp cả nước. Giải này so tài bằng chiến đấu, mỗi năm tổ chức một lần với 14 đội tham dự, các đội lần lượt đấu theo cặp theo thể thức tính điểm, đến cuối mùa giải, đội nào nhiều điểm nhất sẽ lên ngôi vô địch.
Trường Thương cười gượng đáp: "Dạ... tự hào vì chỉ thua một trận, chứ đánh nữa thì lại thua thêm rồi..."
Hoàng tư lệnh nghe xong không còn giữ nổi bình tĩnh, nghiến răng gầm gừ: "Thằng cháu vô dụng! Ta đánh chết ngươi!"
Nói xong, Hoàng tư lệnh giơ tay định đánh Trường Thương.
"Á! Sư phụ cứu ta!", Trường Thương sắp bị đánh, vội vã bỏ chạy nhưng bị Hoàng tư lệnh nắm áo kéo ngã xuống, vội vàng chụp lấy cổ chân Dương cầu cứu.
Dương định chạy nhưng bị giữ cổ chân nên cũng té ngã, liền chống tay xuống đất giãy chân cố thoát ra: "Nhây quá! Buông ta ra! Ta không phải sư phụ ngươi!"
Cha con Hồ Đại Quang, Hồ Như Nguyệt vừa bước vào cổng, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Hồ Đại Quang giật mình: "Gì vậy? Tri sâm kiểu mới à?"
***
Sau trận tri sâm nóng bỏng cùng ông cháu Trường Thương, Dương được cô nàng Như Nguyệt nắm tay kéo ra một góc ngồi ăn trưa trong ánh mắt ghen tỵ của ông cháu Trường Thương cùng sát khí bừng bừng của thành chủ Hồ Đại Quang.
"Thật là bất công, ta thì ngày nào cũng bị hành cho te tua, còn nàng trông lúc nào cũng thảnh thơi quá vậy?" Dương than thở, nhưng thật ra là ngầm mách cho Nguyệt chuyện hắn bị "bố vợ" hành hạ, quả nhiên nói xong thì cảm thấy sát khí quanh người Hồ Đại Quang giống như tăng lên một bậc.
"Ta là nữ giới, đâu thể tập luyện kiểu nam giới các ngươi, vả lại ta cũng không có tham gia cuộc thi này."
Dương ngạc nhiên: "Sao lại không tham gia? Tuy thành chủ nói chỉ chọn một đại diện nhưng nếu nàng muốn vẫn có thể xin đi theo mà, đây là cơ hội cọ sát rất tốt nha!"
Danh sách chương
Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
Chương 101: Giả Kim Thành
Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
Chương 103: Thiên Nguyền
Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Chương: 107
Chương 108: Dạo Đầu
Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
Chương 111: Định Mệnh
Chương 112: Mâu Thuẫn
Chương 113: Một Chọi Tất Cả
Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
Chương 115: Vực Vô Hồn
Chương 116: Bình Thường
Chương 117: Vọng Phu
Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
Chương 121: Đặt Cược
Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Chương 123: Quỷ
Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Chương 125: Tiên Huyết
Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
Chương 127: Thống Trị
Chương 128: Sinh Mệnh
Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Chương 130: Long Vĩ
Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Chương 134: Chìa Khóa
Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Chương 136: Hắn
Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Chương 139: Hồ Tây
Chương 140: Se Duyên
Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Chương 142: Phân Thân
Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
Chương 146: Bão Đến Rồi!
Chương 147: Thiên Ý
Chương 148: Chiến Thần Trụ
Chương 149: Hữu Danh Vô Thực
Hoàng tư lệnh vừa trở về sau chuyến công tác liền đến xem tình hình tập luyện của đứa cháu nội. Thành chủ bận việc nên chưa đến, Hoàng tư lệnh tự mình mở cổng linh cảnh, vừa bước vào liền thấy Dương vừa hoảng loạn bỏ chạy vừa kêu la thất thanh: "Ta lạy ngươi! Tha cho ta được không! Hu hu..."
Phía sau là Trường Thương vừa đuổi theo vừa quát: "Khôn hồn thì đứng lại cho ta!"
Nhìn cảnh đuổi bắt, Hoàng tư lệnh gật gù đắc ý: "Quả nhiên cháu nội ta vẫn xuất sắc hơn, xem thành chủ còn gì để nói..."
Trong lòng đắc ý là vậy, nhưng Hoàng tư lệnh ra vẻ công minh quát lớn: "Trường Thương! Không được bắt nạt đàn em!"
Thấy có Hoàng tư lệnh đến, Dương mừng rỡ chạy lại cầu cứu: "Hoàng tư lệnh! Cứu cháu với, hu hu..."
Hoàng tư lệnh gật đầu: "Yên tâm! Có ta ở đây hắn sẽ không dám động đến ngươi! Trường Thương!"
Trường Thương vội vàng tiến lại giậm chân chào theo kiểu quân đội: "Có thuộc hạ!"
Hoàng tư lệnh gằn giọng: "Ngươi biết tội chứ?"
Trường Thương bối rồi: "Dạ?"
Hoàng tư lệnh hừ lạnh rồi liếc sang Dương: "Phi Dương, thời gian qua Trường Thương đã bắt nạt cậu thế nào? Kể ta nghe!"
Hoàng tư lệnh nói với vẻ mặt công chính liêm minh, nhưng thật ra trong lòng đang chờ Dương kể cho lão nghe về "chiến tích" của thằng cháu nội cưng.
Dương lu loa méc: "Hu hu... Hắn cứ bắt cháu phải nhận ba lạy bái sư của hắn, cháu không chịu mà hắn cứ đuổi theo đòi quỳ lạy cháu..."
Hoàng tư lệnh nghe như không nghe, quác mắt nhìn sang Trường Thương: "Trường Thương! Ta dặn dò ngươi chiếu cố đàn em, sao lại giở trò ỷ mạnh đi quỳ lạy nó... hả? Ngươi nói cái gì?"
Hoàng Tư lệnh nghĩ mình nghe nhầm, quay sang nhìn Dương.
Dương vẫn còn bù lu bù loa: "Đã bảo ta còn nhỏ, lạy như vậy ta sẽ bị tổn thọ mà hắn không chịu nghe, Hoàng tư lệnh phải phân xử cho ta, hu hu..."
Hoàng tư lệnh nhướng mày, lão chưa tiếp nhận được sự thật nên tự dối lòng rằng Dương nói vậy để giữ thể diện, liền trừng mắt liếc sang Trường Thương.
Trường Thương vội vàng phân bua: "Hoàng tư lệnh, thuộc hạ được Dương đại nhân dạy dỗ tận tình, sinh lòng kính trọng nên một lòng muốn bái Dương đại nhân làm thầy, vậy mà ngài ấy nhất quyết từ chối, cho nên đành phải dùng hạ sách ép ngài nhận ba lạy của thuộc hạ..."
Hoàng tư lệnh mất vài chục giây để tiêu hóa những thông tin vừa nhận được, liên tục quay đầu nhìn Dương rồi lại nhìn Trường Thương, sau đó giọng lão nhạt dần, vẻ mặt đắc ý cũng mất tích, lão hỏi Trường Thương: "Hắn dạy ngươi những gì?"
Trường Thương quay sang cúi mình cung kính trước Dương một cái khiến Dương sợ hãi né ra, sau đó mới quay sang đáp lời Hoàng tư lệnh: "Dạ, Dương đại nhân chỉ ra những khuyết điểm trong các võ học, linh thuật của thuộc hạ, thậm chí ngài còn giúp thuộc hạ cải tiến công pháp tu luyện, giúp hiệu quả tăng lên hơn hẳn!"
"Cải tiến công pháp?" Hoàng tư lệnh ngạc nhiên, công pháp mà Trường Thương tu luyện được truyền lại từ tổ tiên nhà lão, ngay lão cũng luyện công pháp này từ khi mới tụ linh cho đến tận khi trở thành một vị Linh Đế như ngày nay, vậy mà chưa từng tìm ra chút cách nào thể chỉnh sửa công pháp này, thế nhưng một thằng nhóc 17 tuổi mới tiếp xúc với Trường Thương một tháng đã có thể cải tiến công pháp cho hắn?
Hoảng hồn một hồi, Hoàng tư lệnh định thần lại, trong lòng nghĩ: "Cho là hắn có trí tuệ thiên tài, nhưng chẳng ai đem quân sư ra làm tiên phong đánh trận bao giờ..."
Nghĩ vậy nên Hoàng tư lệnh hỏi Trường Thương: "Ngươi và hắn có so tài qua chứ?"
Quả nhiên Trường Thương gật đầu với nét mặt tự đắc khiến Hoàng tư lệnh tươi tỉnh hẳn ra, Trường Thương đáp: "Dạ, thuộc hạ chỉ thua đúng một trận!"
Hoàng tư lệnh gật gù, trong lòng cười thầm: "Hà hà... có thế chứ!"
Ngoài mặt thì vẫn nghiêm nghị, Hoàng tư lệnh nói: "Ngươi lớn hơn Phi Dương gần 10 tuổi, vậy mà để bị thua một trận cũng là tệ lắm rồi! Mà các ngươi đánh nhau mấy trận rồi?"
Trường thương vẫn nét mặt tự hào đáp: "Dạ, chỉ đánh đúng một trận!"
Hoàng tư lệnh đơ mặt lại: "Đánh nhau mỗi một trận mà cũng thua, vậy sao mặt ngươi tự hào như vô địch Ngoại Hạng Hồn Chiến vậy?"
Nên biết Ngoại Hạng Hồn Chiến, hay còn gọi tắt là Hồn Lích (Tương tự Võ Lích của Việt Nam ở thế giới cũ của Dương) là giải so tài mang tính thể thao của các thế lực lớn nhỏ trên khắp cả nước. Giải này so tài bằng chiến đấu, mỗi năm tổ chức một lần với 14 đội tham dự, các đội lần lượt đấu theo cặp theo thể thức tính điểm, đến cuối mùa giải, đội nào nhiều điểm nhất sẽ lên ngôi vô địch.
Trường Thương cười gượng đáp: "Dạ... tự hào vì chỉ thua một trận, chứ đánh nữa thì lại thua thêm rồi..."
Hoàng tư lệnh nghe xong không còn giữ nổi bình tĩnh, nghiến răng gầm gừ: "Thằng cháu vô dụng! Ta đánh chết ngươi!"
Nói xong, Hoàng tư lệnh giơ tay định đánh Trường Thương.
"Á! Sư phụ cứu ta!", Trường Thương sắp bị đánh, vội vã bỏ chạy nhưng bị Hoàng tư lệnh nắm áo kéo ngã xuống, vội vàng chụp lấy cổ chân Dương cầu cứu.
Dương định chạy nhưng bị giữ cổ chân nên cũng té ngã, liền chống tay xuống đất giãy chân cố thoát ra: "Nhây quá! Buông ta ra! Ta không phải sư phụ ngươi!"
Cha con Hồ Đại Quang, Hồ Như Nguyệt vừa bước vào cổng, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Hồ Đại Quang giật mình: "Gì vậy? Tri sâm kiểu mới à?"
***
Sau trận tri sâm nóng bỏng cùng ông cháu Trường Thương, Dương được cô nàng Như Nguyệt nắm tay kéo ra một góc ngồi ăn trưa trong ánh mắt ghen tỵ của ông cháu Trường Thương cùng sát khí bừng bừng của thành chủ Hồ Đại Quang.
"Thật là bất công, ta thì ngày nào cũng bị hành cho te tua, còn nàng trông lúc nào cũng thảnh thơi quá vậy?" Dương than thở, nhưng thật ra là ngầm mách cho Nguyệt chuyện hắn bị "bố vợ" hành hạ, quả nhiên nói xong thì cảm thấy sát khí quanh người Hồ Đại Quang giống như tăng lên một bậc.
"Ta là nữ giới, đâu thể tập luyện kiểu nam giới các ngươi, vả lại ta cũng không có tham gia cuộc thi này."
Dương ngạc nhiên: "Sao lại không tham gia? Tuy thành chủ nói chỉ chọn một đại diện nhưng nếu nàng muốn vẫn có thể xin đi theo mà, đây là cơ hội cọ sát rất tốt nha!"
Đọc tiếp: Chương 108: Dạo Đầu
Quay lại: Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Danh sách chương
Chương 100: Chuyện Thánh Gióng Kinh Nguyệt giáo, một giáo phái bí ẩn.
Chương 101: Giả Kim Thành
Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
Chương 103: Thiên Nguyền
Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
Chương: 107
Chương 108: Dạo Đầu
Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
Chương 111: Định Mệnh
Chương 112: Mâu Thuẫn
Chương 113: Một Chọi Tất Cả
Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
Chương 115: Vực Vô Hồn
Chương 116: Bình Thường
Chương 117: Vọng Phu
Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
Chương 121: Đặt Cược
Chương 122: Phi Thường Vô Thường
Chương 123: Quỷ
Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
Chương 125: Tiên Huyết
Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
Chương 127: Thống Trị
Chương 128: Sinh Mệnh
Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
Chương 130: Long Vĩ
Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
Chương 134: Chìa Khóa
Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
Chương 136: Hắn
Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
Chương 139: Hồ Tây
Chương 140: Se Duyên
Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Chương 142: Phân Thân
Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
Chương 146: Bão Đến Rồi!
Chương 147: Thiên Ý
Chương 148: Chiến Thần Trụ
Chương 149: Hữu Danh Vô Thực
