“Mấy thứ này chạy bằng điện, phải không? Ờ, đúng rồi. Có mấy đồ cắm điện đây nè. Tôi sưu tầm ổ cắm điện, ông anh à...”
Ông Weasley nói thêm với dượng Vernon:
“Và pin nữa. Tôi có một bộ sưu tập pin lớn lắm. Bà vợ tôi tưởng tôi điên, nhưng mà kệ bả.”
Dượng Vernon hiển nhiên nghĩ là ông Weasley điên. Dượng nhích nhè nhẹ về bên phải, che khuất dì Petunia khỏi tầm nhìn của ông Weasley như thể dượng cho là ông Weasley có thể bất thình lình tấn công họ vậy.
Dursley bỗng nhiên chạy vô phòng khách. Harry nghe tiếng lục cục lạch cạch của cái rương của nó trên cầu thang, và chắc là tiếng động đó đã làm cho Dursley hoảng hồn chạy ra khỏi nhà bếp. Dursley nép sát tường, giương đôi mắt hãi hùng nhìn chòng chọc ông Weasley, cố gắng men tới bên cha mẹ nó để núp bóng. Không may là tấm thân bò mộng của dượng Vernon tuy đủ để che dì Petunia còm nhom, nhưng không thể nào bao bọc cả Dursley.
Ông Weasley dũng cảm khơi mào một cuộc trò chuyện nữa:
“A, đây là người anh họ của cháu hả, Harry?”
Harry nói:
“Dạ đó là Dursley.”
Harry và Ron trao đổi nhau một cái nhìn thật nhanh rồi tránh không nhìn nhau mà nhìn đi chỗ khác ngay, cố gắng nín cười muốn chết luôn. Dursley vẫ còn dùng hai tay bịt chặt cái mông như thể sợ nó rớt mất. Tuy nhiên ông Weasley hình như không quan tâm thực lòng đến hành vi đặc biệt của Dursley. Thật ra, căn cứ vào cái giọng mà ông Weasley nói với Dursley, Harry tin chắc là ông nghĩ Dursley là thằng điên, y như kiểu gia đình Dursley nghĩ về ông Weasley vậy, có khác chăng là ông Weasley cảm thấy cảm thông thằng nhỏ chứ không sợ hãi. Ông ôn tồn hỏi:
“Nghỉ hè vui không, Dursley?”
Dursley bật khóc thút thít. Harry thấy hai tay Dursley siết chặt hơn cái mông bè bè của nó.
Fred và George đã trở lại phòng khách, mang theo cái rương của Harry. Khi bước vào phòng, hai đứa đảo mắt nhìn quanh và thấy Dursley. Gương mặt tụi nó cùng phát tỏa nụ cười quái quỉ y chang nhau.
Ông Weasley nói:
“Thôi xong rồi, bây giờ đi thôi.”
Ông xắn tay áo chùng lên và rút ra cây đũa phép. Harry thấy cả nhà lùi sát tường và dồn thành một cục.
Ông Weasley chĩa cây đũa phép vào cái lỗ trên bức tường phia sau ông.
Những ngọn lửa xanh lập tức bùng lên trong lò sưởi, reo vui lép bép như thể lửa vẫn cháy cả giờ đồng hồ từ nãy đến giờ. Ông Weasley lại móc từ trong túi áo chùng ra một cái bị rút dây, tháo dây ra, bốc một nhúm bột trong túi ra, thảy vào ngọn lửa, khiến lửa bùng sáng lên màu ngọc bích và ngọn lửa vươn lên cao hơn.
Ông Weasley nói:
“Fred, con đi trước đi.”
Fred nói:
“Đi ngay. Ý mà... xí quên...”
Một bịch kẹo rớt ra khỏi túi áo của Fred văng tung tóe xuống sàn, mấy viên kẹo tròn to ngon lành gói trong giấy màu rực rỡ lăn đi bốn phương tám hướng.
Fred lồm cồm bò quanh sàn, hốt mớ kẹo cho vô túi áo, rồi vui vẻ vẫy tay chào gia đình Dursley, bước tới trước, đi thẳng vô ngọn lửa, hô to:
“Trang trại Hang Sóc.”
Dì Petunia há hốc miệng và khẽ giật bắn người lên. Chỉ nghe một tiếng vút là Fred biến mất.
Ông Weasley nói:
“Bây giờ đến George, con và cái rương.”
Harry giúp George khiêng cái rương đi vào ngọn lửa và dựng cái rương đứng lên để cho George tiện tay giữ nó chắc hơn. Thế rồi một tiếng vút thứ hai vang lên, George vừa nói “Trang trại Hang Sóc” là biến mất.
Ông Weasley nói:
“Tới con đó, Ron.”
Ron vui vẻ nói với gia đình Dursley:
“Hẹn gặp lại.”
Nó cười toét miệng với Harry và bước vào ngọn lửa, hét to: “Trang trại Hang Sóc” rồi biến luôn.
Bây giờ chỉ còn lại ông Weasley và Harry. Harry nói:
“Ơ... Tạm biệt...”
Gia đình Dursley không nói tiếng nào. Harry đi tới gần ngọn lửa, nhưng nó vừa tới mép lửa thì ông Weasley đưa một bàn tay hộ pháp ra nắm lưng áo nó kéo lại. Ông Weasley nhìn ra đình Dursley với vẻ ngạc nhiên:
“Harry chào tạm biệt gia đình đấy, ông anh bà chị không nghe thấy sao?”
Harry nói nhỏ với ông Weasley:
“Không hề gì, thiệt tình con cũng chẳng bận tâm.”
Ông Weasley vẫn không buông bàn tay ra khỏi vai Harry. Ông nói với dượng Vernon một cách phẫn nộ:
“Mãi tới mùa hè năm sau ông anh mới gặp lại cháu trai của mình. Chắc chắn là ông muốn nói lời dặn dò tạm biệt nó chứ!”
Gương mặt dượng Vernon co thắt tức tối. Cứ nghĩ là dượng đang bị lên lớp bởi một thằng cha vừa làm nổ tung một nửa căn phòng khách của mình cũng đủ làm cho dượng tức trào máu. Nhưng cây đũa phép vẫn nằm trong bàn tay của ông Weasley, dượng Vernon đành nói, một cách hết sức bồn chồn sốt ruột, sau khi liếc nhanh đôi mắt ti hí qua cái đầu đũa phép:
“Ờ... tạm biệt.”
Harry đặt một bàn chân vô ngọn lửa xanh biếc, cảm thấy dễ chịu như hít một hơi thở ấm áp. Nó nói:
“Hẹn gặp lại.”
Nhưng, ngay lúc đó, một tiếng nôn ọe òng ọc chợt vang lên ngay sau lưng Harry, và dì Petunia phát gào thét hãi hùng.
Harry xoay người lại. Dursley không còn đứng đằng sau ba má nó nữa. Nó đang quỳ bên cạnh cái bàn cà phê, nôn ọe và khạc ra một vật nhầy nhụa màu tím dài chừng ba tấc đang thòi ra từ trong miệng nó. Sau một giây ngơ ngác, Harry nhận ra cái vật dài ba tấc đó chính là cái lưỡi của Dursley. Và trên sàn nhà, trước mặt Dursley là một miếng giấy màu sắc rực rỡ dùng để gói viên kẹo bơ cứng.
Dì Petunia nhào ngay xuống cạnh Dursley, nắm cái chót lưỡi sưng vù của cậu quí tử, cố gắng kéo nó ra khỏi miệng; không có gì đáng ngạc nhiên là Dursley lại càng la làng và khạc nhổ, phun phì phì một cách thể thảm hơn bao giờ hết, rồi thằng nhỏ tìm cách vùng ra khỏi tay bà má. Dượng Vernon thì gào thét và vung vẩy tứ tung hai cánh tay, còn ông Weasley thì cũng ra sức hét thiệt là to cốt để cho mọi người đều nghe được:
“Đừng có lo! Để tôi giải quyết cho!”
Ông vừa hét vừa giơ cây đũa phép thẳng tới trước và đi về phía Dursley, nhưng dì Petunia càng gào thét khủng khiếp hơn rồi nhào lên mình Dursley để che chắn cho nó khỏi bùa phép của ông Weasley.
Ông Weasley nản chí, kêu lên:
“Không! Thiệt mà! Chỉ là một phương pháp đơn giản thôil... chỉ tại viên kẹo bơ cứng... thằng Fred con trai tôi... một trò đùa quái ác thôi... chỉ là bùa Sưng Tù Vù ấy mà... Ít nhất, tôi nghĩ là nó... Xin làm ơn để tôi giải bùa...”
Danh sách chương
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2 - VẾT THẸO
CHƯƠNG 3 - THIỆP MỜI
CHƯƠNG 4 - TRỞ LẠI TRANG TRẠI HANG SÓC
CHƯƠNG 5 - MÁNH PHÙ THỦY NHÀ WEASLEY
CHƯƠNG 6 - KHÓA CẢNG
Ông Weasley nói thêm với dượng Vernon:
“Và pin nữa. Tôi có một bộ sưu tập pin lớn lắm. Bà vợ tôi tưởng tôi điên, nhưng mà kệ bả.”
Dượng Vernon hiển nhiên nghĩ là ông Weasley điên. Dượng nhích nhè nhẹ về bên phải, che khuất dì Petunia khỏi tầm nhìn của ông Weasley như thể dượng cho là ông Weasley có thể bất thình lình tấn công họ vậy.
Dursley bỗng nhiên chạy vô phòng khách. Harry nghe tiếng lục cục lạch cạch của cái rương của nó trên cầu thang, và chắc là tiếng động đó đã làm cho Dursley hoảng hồn chạy ra khỏi nhà bếp. Dursley nép sát tường, giương đôi mắt hãi hùng nhìn chòng chọc ông Weasley, cố gắng men tới bên cha mẹ nó để núp bóng. Không may là tấm thân bò mộng của dượng Vernon tuy đủ để che dì Petunia còm nhom, nhưng không thể nào bao bọc cả Dursley.
Ông Weasley dũng cảm khơi mào một cuộc trò chuyện nữa:
“A, đây là người anh họ của cháu hả, Harry?”
Harry nói:
“Dạ đó là Dursley.”
Harry và Ron trao đổi nhau một cái nhìn thật nhanh rồi tránh không nhìn nhau mà nhìn đi chỗ khác ngay, cố gắng nín cười muốn chết luôn. Dursley vẫ còn dùng hai tay bịt chặt cái mông như thể sợ nó rớt mất. Tuy nhiên ông Weasley hình như không quan tâm thực lòng đến hành vi đặc biệt của Dursley. Thật ra, căn cứ vào cái giọng mà ông Weasley nói với Dursley, Harry tin chắc là ông nghĩ Dursley là thằng điên, y như kiểu gia đình Dursley nghĩ về ông Weasley vậy, có khác chăng là ông Weasley cảm thấy cảm thông thằng nhỏ chứ không sợ hãi. Ông ôn tồn hỏi:
“Nghỉ hè vui không, Dursley?”
Dursley bật khóc thút thít. Harry thấy hai tay Dursley siết chặt hơn cái mông bè bè của nó.
Fred và George đã trở lại phòng khách, mang theo cái rương của Harry. Khi bước vào phòng, hai đứa đảo mắt nhìn quanh và thấy Dursley. Gương mặt tụi nó cùng phát tỏa nụ cười quái quỉ y chang nhau.
Ông Weasley nói:
“Thôi xong rồi, bây giờ đi thôi.”
Ông xắn tay áo chùng lên và rút ra cây đũa phép. Harry thấy cả nhà lùi sát tường và dồn thành một cục.
Ông Weasley chĩa cây đũa phép vào cái lỗ trên bức tường phia sau ông.
Những ngọn lửa xanh lập tức bùng lên trong lò sưởi, reo vui lép bép như thể lửa vẫn cháy cả giờ đồng hồ từ nãy đến giờ. Ông Weasley lại móc từ trong túi áo chùng ra một cái bị rút dây, tháo dây ra, bốc một nhúm bột trong túi ra, thảy vào ngọn lửa, khiến lửa bùng sáng lên màu ngọc bích và ngọn lửa vươn lên cao hơn.
Ông Weasley nói:
“Fred, con đi trước đi.”
Fred nói:
“Đi ngay. Ý mà... xí quên...”
Một bịch kẹo rớt ra khỏi túi áo của Fred văng tung tóe xuống sàn, mấy viên kẹo tròn to ngon lành gói trong giấy màu rực rỡ lăn đi bốn phương tám hướng.
Fred lồm cồm bò quanh sàn, hốt mớ kẹo cho vô túi áo, rồi vui vẻ vẫy tay chào gia đình Dursley, bước tới trước, đi thẳng vô ngọn lửa, hô to:
“Trang trại Hang Sóc.”
Dì Petunia há hốc miệng và khẽ giật bắn người lên. Chỉ nghe một tiếng vút là Fred biến mất.
Ông Weasley nói:
“Bây giờ đến George, con và cái rương.”
Harry giúp George khiêng cái rương đi vào ngọn lửa và dựng cái rương đứng lên để cho George tiện tay giữ nó chắc hơn. Thế rồi một tiếng vút thứ hai vang lên, George vừa nói “Trang trại Hang Sóc” là biến mất.
Ông Weasley nói:
“Tới con đó, Ron.”
Ron vui vẻ nói với gia đình Dursley:
“Hẹn gặp lại.”
Nó cười toét miệng với Harry và bước vào ngọn lửa, hét to: “Trang trại Hang Sóc” rồi biến luôn.
Bây giờ chỉ còn lại ông Weasley và Harry. Harry nói:
“Ơ... Tạm biệt...”
Gia đình Dursley không nói tiếng nào. Harry đi tới gần ngọn lửa, nhưng nó vừa tới mép lửa thì ông Weasley đưa một bàn tay hộ pháp ra nắm lưng áo nó kéo lại. Ông Weasley nhìn ra đình Dursley với vẻ ngạc nhiên:
“Harry chào tạm biệt gia đình đấy, ông anh bà chị không nghe thấy sao?”
Harry nói nhỏ với ông Weasley:
“Không hề gì, thiệt tình con cũng chẳng bận tâm.”
Ông Weasley vẫn không buông bàn tay ra khỏi vai Harry. Ông nói với dượng Vernon một cách phẫn nộ:
“Mãi tới mùa hè năm sau ông anh mới gặp lại cháu trai của mình. Chắc chắn là ông muốn nói lời dặn dò tạm biệt nó chứ!”
Gương mặt dượng Vernon co thắt tức tối. Cứ nghĩ là dượng đang bị lên lớp bởi một thằng cha vừa làm nổ tung một nửa căn phòng khách của mình cũng đủ làm cho dượng tức trào máu. Nhưng cây đũa phép vẫn nằm trong bàn tay của ông Weasley, dượng Vernon đành nói, một cách hết sức bồn chồn sốt ruột, sau khi liếc nhanh đôi mắt ti hí qua cái đầu đũa phép:
“Ờ... tạm biệt.”
Harry đặt một bàn chân vô ngọn lửa xanh biếc, cảm thấy dễ chịu như hít một hơi thở ấm áp. Nó nói:
“Hẹn gặp lại.”
Nhưng, ngay lúc đó, một tiếng nôn ọe òng ọc chợt vang lên ngay sau lưng Harry, và dì Petunia phát gào thét hãi hùng.
Harry xoay người lại. Dursley không còn đứng đằng sau ba má nó nữa. Nó đang quỳ bên cạnh cái bàn cà phê, nôn ọe và khạc ra một vật nhầy nhụa màu tím dài chừng ba tấc đang thòi ra từ trong miệng nó. Sau một giây ngơ ngác, Harry nhận ra cái vật dài ba tấc đó chính là cái lưỡi của Dursley. Và trên sàn nhà, trước mặt Dursley là một miếng giấy màu sắc rực rỡ dùng để gói viên kẹo bơ cứng.
Dì Petunia nhào ngay xuống cạnh Dursley, nắm cái chót lưỡi sưng vù của cậu quí tử, cố gắng kéo nó ra khỏi miệng; không có gì đáng ngạc nhiên là Dursley lại càng la làng và khạc nhổ, phun phì phì một cách thể thảm hơn bao giờ hết, rồi thằng nhỏ tìm cách vùng ra khỏi tay bà má. Dượng Vernon thì gào thét và vung vẩy tứ tung hai cánh tay, còn ông Weasley thì cũng ra sức hét thiệt là to cốt để cho mọi người đều nghe được:
“Đừng có lo! Để tôi giải quyết cho!”
Ông vừa hét vừa giơ cây đũa phép thẳng tới trước và đi về phía Dursley, nhưng dì Petunia càng gào thét khủng khiếp hơn rồi nhào lên mình Dursley để che chắn cho nó khỏi bùa phép của ông Weasley.
Ông Weasley nản chí, kêu lên:
“Không! Thiệt mà! Chỉ là một phương pháp đơn giản thôil... chỉ tại viên kẹo bơ cứng... thằng Fred con trai tôi... một trò đùa quái ác thôi... chỉ là bùa Sưng Tù Vù ấy mà... Ít nhất, tôi nghĩ là nó... Xin làm ơn để tôi giải bùa...”
Đọc tiếp: CHƯƠNG 5 - MÁNH PHÙ THỦY NHÀ WEASLEY
Quay lại: CHƯƠNG 3 - THIỆP MỜI
Danh sách chương
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2 - VẾT THẸO
CHƯƠNG 3 - THIỆP MỜI
CHƯƠNG 4 - TRỞ LẠI TRANG TRẠI HANG SÓC
CHƯƠNG 5 - MÁNH PHÙ THỦY NHÀ WEASLEY
CHƯƠNG 6 - KHÓA CẢNG
