Harry nhảy dựng lên. Từ bên kia cánh cửa phòng khách vọng ra tiếng gào của cả ba người nhà Dursley đang cuống cuồng hoảng hốt bấn loạn ở một góc phòng. Chỉ trong tích tắc sau đó là Dursley phóng như bay ra hành lang với vẻ kinh hoàng lộ rõ trên nét mặt.
Harry hỏi:
“Cái gì vậy? Có chuyện gì vậy?”
Nhưng Dursley không có vẻ gì là còn có thể mở miệng ra nói được. Hai tay vẫn còn vòng ôm đít, nó lạch bạch đi thiệt nhanh vô trong nhà bếp. Harry vội vã đi vô phòng khách.
Ở đó, từ đằng sau cái lò sưởi đã bị bịt kín lại bằng ván, vốn chỉ còn mấy cục than giả gắn điện ở phía trước, những tiếng giộng thình thịch và những tiếng cào xột xoạt vang lên không ngớt.
Dì Petunia đã lùi lại sát tường, hoảng sợ, ngó trừng trừng cái lò sưởi đã bị xây bít, thở hổn hển:
“Cái gì vậy? Cái gì vậy anh Vernon?”
Nhưng mà họ chỉ bị hoang mang trong vài giây mà thôi. Từ bên trong lò sưởi vang lên tiếng nói:
“Ui da! Fred! Đừng... trở lại, trở lại đi, có sự nhầm lẫn gì đây nè... biểu George đừng... Ối! George, đừng, ở đó không có chỗ, trở lại ngay, và bảo Ron...”
“Ba ơi, không chừng Harry có thể nghe tiếng chúng ta... biết đâu nó có thể giúp chúng ta ra...”
Có tiếng nắm đấm dộng mạnh vào tấm ván phía sau ngọn lửa điện.
“Harry! Harry, bồ có nghe tiếng tụi này không?”
Hai vợ chồng nhà Dursley quay lại dồn Harry như hai con sói dồn mồi chúng đang săn. Dượng Vernon gầm gừ:
“Cái gì vậy? Chuyện gì đang xảy ra hả?”
Harry cố gắng nén một trận cười như điên để giải thích:
“Họ... họ tìm cách đến đây bằng bột Floo. Họ đi bằng lửa... nhưng mà dượng đã xây bít lò sưởi lại... khoan đã...”
Harry đi đến gần lò sưởi và gọi xuyên qua mấy tấm ván bít:
“Bác Weasley ơi? Bác có nghe tiếng cháu không?”
Tiếng giộng ầm ầm ngừng lại. Ai đó bên trong ống khói lò sưởi nói:
“Suỵt!”
“Bác Weasley ơi, cháu là Harry đây... lò sưởi đã bị bít kín rồi, bác không thể nào đi xuyên qua được đâu.”
Tiếng ông Weasley vang lên:
“Khỉ gió! Mấc mớ gì mà họ lại đi bít kín cái lò sưởi kia chứ?”
Harry giải thích:
“Họ có lò sưởi điện.”
Giọng ông Weasley trở lên thích thú:
“Vậy hả? Cháu nói điện hả? Có đồ cắm điện phải không? Hay lắm, bác phải xem cái đó mới được... để nghĩ coi... À, Ron!”
Bây giờ nghe được giọng Ron lẫn trong giọng những người khác:
“Chúng ta làm gì dồn cục ở đây vậy? Bộ có cái gì trục trặc sao?”
Kế đến là Fred, đầy vẻ châm biếm:
“Ôi, đâu có gì đâu, Ron. Đây chính xác là nơi chúng ta muốn đến mà.”
Giọng của George nghe hơi nghèn nghẹn như thể nó bị ép bẹp dí vô bức tường:
“Ừ, chúng ta đang bước vào đoạn đời khốn đốn đây.”
Ông Weasley phân vân nói:
“Thôi các con... ba đang nghĩ xem có cách gì. Ừ, phải... chỉ còn một cách... Harry, cháu đứng lùi lại!”
Harry lùi ra sau cái ghế nệm dài. Nhưng dượng Vernon lại di chuyển về phía trước. Dượng hét vô cái lò sưởi:
“Chờ một chút! Chính xác là mấy người định làm cái gì...”
ẦM!
Cái lò sưởi bằng điện văng mạnh, bắn ngang qua căn phòng khi tấm ván đóng bít lò sưởi bung ra, tống ông Weasley, Fred, George và Ron ra cùng vơi một đám mây gạch vụn và bần mạt cưa. Dì Petunia thét lên và ngã bật ra té xuống cái bàn để uống cà phê. Dượng Vernon kịp đỡ dì Petunia trước khi dì lăn xuống sàn nhà, há hốc mồm, thở hổn hển, trừng mắt ngó và nói không nên lời với cha con nhà Weasley, người nào người nấy đầu tóc đều đỏ hoe, kể cả Fred và George, hai đứa giống hệt nhau đến cái tàn nhang chót.
Ông Weasley cũng thở hổn hển, vừa phủi tro bụi bám trên cái áo chùng màu xanh lá cây của ông, vừa đeo cặp mắt kiếmg ngay ngắn lại:
“Tốt hơn rồi! A, chắc hẳn ông bà chị đây là dì dượng của cháu Harry hả?”
Ông Weasley di chuyển cái thân hình gầy gò cao lêu nghêu và sói sọi về phía dượng Vernon, bàn tay ông giơ thẳng ra, nhưng dượng Vernon lùi lại nhiều bước, kéo theo dì Petunia. Dượng Vernon không thể thốt lên được lời nào. Bộ com-lê bảnh nhất của dượng phủ đầy bụi vụn vôi vữa. Bụi bám cả trên mái tóc và râu ria khiến cho dượng trông có vẻ như vừa già thêm ba chục tuổi.
Ông Weasley hạ tay xuống, ngoảnh nhìn lại cái lò sưởi banh ta lông:
“Ơ... Thiệt tình... xin lỗi về cái vụ đó nha. Lỗi tại tôi hết. Hồi nào tới giờ tôi chưa từng gặp cái chuyện là mình vô đầu này mà không ra được đầu kia. Ông anh hiểu không, tôi đã nối lò sưởi của ông anh vô mạng Floo... chỉ một buổi trưa thôi, để tụi tôi có thể đón Harry. Lò sưởi của dân Muggle thì đúng ra không được phép nối mạng, nói nghiêm túc đấy. Nhưng mà tôi đã có một cuộc tiếp xúc khá được việc với Ủy ban Điều phối Floo và họ đã nối mạng giùm tôi. Tuy nhiên đừng lo lắng quá, tôi sẽ dàn xếp lại đâu ra đó trong nháy mắt thôi mà. Tôi sẽ nhóm lại ngọn lửa để đưa mấy đứa nhỏ về, và rồi tôi sẽ sửa lại lò sưởi cho ông anh trước khi tôi độn thổ.”
Harry sẵn sàng đánh cá là dì dượng Dursley chẳng hiểu một tý gì trong những điều ông Weasley vừa nói. Hai người ấy vẫn còn há hốc mồm nhìn ông Weasley, hoảng sợ chết đứng luôn.
Dì Petunia tuy đã gượng đứng lên được nhưng vẫn còn núp sau lưng chồng.
Ông Weasley vui vẻ nói:
“Harry! Chào cháu, cháu chuẩn bị rương hòm sẵn sàng chưa?”
Harry nhe răng cười, nói:
“Dạ, còn để trên lầu đó bác.”
Fred nói ngay:
“Để tụi mình đi lấy cho.”
Fred và George đi ra khỏi phòng sau khi nháy mắt với Harry. Tụi nó biết phòng của Harry ở đâu, bởi vì tụi nó đã từng giải thoát Harry một lần vào lúc đêm hôm khuya khoắt. Harry ngờ là Fred và George muốn kiếm cơ hội ngó qua cậu Dursley một cái. Tụi nó đã nghe Harry kể nhiều về cậu ấm này.
Ông Weasley nói, trong khi hai tay hơi vung vẩy, cố gắng tìm lời phá tan sự im lặng khó chịu trong căn phòng: Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.
“Chà... chỗ của ông anh bà chị đây rất... ư... a... xinh đẹp.”
Bởi vì căn phòng thường khi sạch bóng này bây giờ đã ngổn ngang bụi vụn vôi vữa, nên lời khen tặng này không được vợ chồng nhà Dursley hào hứng đón nhận lắm. Gương mặt dượng Vernon một lần nữa lại trở lên tím ngắt, và dì lại bắt đầu nhai nhai cái lưỡi của dì. Tuy nhiên cả hai dường như quá sợ hãi đến nỗi không nói được lời nào cho ra lời.
Ông Weasley nhìn ngắm xung quanh. Ông vốn khoái mọi thứ liên quan đến dân Muggle. Harry thấy ông háo hức muốn xem xét cái máy truyền hình và cái đầu máy video. Ông nói với vẻ hiểu biết:
Danh sách chương
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2 - VẾT THẸO
CHƯƠNG 3 - THIỆP MỜI
CHƯƠNG 4 - TRỞ LẠI TRANG TRẠI HANG SÓC
CHƯƠNG 5 - MÁNH PHÙ THỦY NHÀ WEASLEY
CHƯƠNG 6 - KHÓA CẢNG
Harry hỏi:
“Cái gì vậy? Có chuyện gì vậy?”
Nhưng Dursley không có vẻ gì là còn có thể mở miệng ra nói được. Hai tay vẫn còn vòng ôm đít, nó lạch bạch đi thiệt nhanh vô trong nhà bếp. Harry vội vã đi vô phòng khách.
Ở đó, từ đằng sau cái lò sưởi đã bị bịt kín lại bằng ván, vốn chỉ còn mấy cục than giả gắn điện ở phía trước, những tiếng giộng thình thịch và những tiếng cào xột xoạt vang lên không ngớt.
Dì Petunia đã lùi lại sát tường, hoảng sợ, ngó trừng trừng cái lò sưởi đã bị xây bít, thở hổn hển:
“Cái gì vậy? Cái gì vậy anh Vernon?”
Nhưng mà họ chỉ bị hoang mang trong vài giây mà thôi. Từ bên trong lò sưởi vang lên tiếng nói:
“Ui da! Fred! Đừng... trở lại, trở lại đi, có sự nhầm lẫn gì đây nè... biểu George đừng... Ối! George, đừng, ở đó không có chỗ, trở lại ngay, và bảo Ron...”
“Ba ơi, không chừng Harry có thể nghe tiếng chúng ta... biết đâu nó có thể giúp chúng ta ra...”
Có tiếng nắm đấm dộng mạnh vào tấm ván phía sau ngọn lửa điện.
“Harry! Harry, bồ có nghe tiếng tụi này không?”
Hai vợ chồng nhà Dursley quay lại dồn Harry như hai con sói dồn mồi chúng đang săn. Dượng Vernon gầm gừ:
“Cái gì vậy? Chuyện gì đang xảy ra hả?”
Harry cố gắng nén một trận cười như điên để giải thích:
“Họ... họ tìm cách đến đây bằng bột Floo. Họ đi bằng lửa... nhưng mà dượng đã xây bít lò sưởi lại... khoan đã...”
Harry đi đến gần lò sưởi và gọi xuyên qua mấy tấm ván bít:
“Bác Weasley ơi? Bác có nghe tiếng cháu không?”
Tiếng giộng ầm ầm ngừng lại. Ai đó bên trong ống khói lò sưởi nói:
“Suỵt!”
“Bác Weasley ơi, cháu là Harry đây... lò sưởi đã bị bít kín rồi, bác không thể nào đi xuyên qua được đâu.”
Tiếng ông Weasley vang lên:
“Khỉ gió! Mấc mớ gì mà họ lại đi bít kín cái lò sưởi kia chứ?”
Harry giải thích:
“Họ có lò sưởi điện.”
Giọng ông Weasley trở lên thích thú:
“Vậy hả? Cháu nói điện hả? Có đồ cắm điện phải không? Hay lắm, bác phải xem cái đó mới được... để nghĩ coi... À, Ron!”
Bây giờ nghe được giọng Ron lẫn trong giọng những người khác:
“Chúng ta làm gì dồn cục ở đây vậy? Bộ có cái gì trục trặc sao?”
Kế đến là Fred, đầy vẻ châm biếm:
“Ôi, đâu có gì đâu, Ron. Đây chính xác là nơi chúng ta muốn đến mà.”
Giọng của George nghe hơi nghèn nghẹn như thể nó bị ép bẹp dí vô bức tường:
“Ừ, chúng ta đang bước vào đoạn đời khốn đốn đây.”
Ông Weasley phân vân nói:
“Thôi các con... ba đang nghĩ xem có cách gì. Ừ, phải... chỉ còn một cách... Harry, cháu đứng lùi lại!”
Harry lùi ra sau cái ghế nệm dài. Nhưng dượng Vernon lại di chuyển về phía trước. Dượng hét vô cái lò sưởi:
“Chờ một chút! Chính xác là mấy người định làm cái gì...”
ẦM!
Cái lò sưởi bằng điện văng mạnh, bắn ngang qua căn phòng khi tấm ván đóng bít lò sưởi bung ra, tống ông Weasley, Fred, George và Ron ra cùng vơi một đám mây gạch vụn và bần mạt cưa. Dì Petunia thét lên và ngã bật ra té xuống cái bàn để uống cà phê. Dượng Vernon kịp đỡ dì Petunia trước khi dì lăn xuống sàn nhà, há hốc mồm, thở hổn hển, trừng mắt ngó và nói không nên lời với cha con nhà Weasley, người nào người nấy đầu tóc đều đỏ hoe, kể cả Fred và George, hai đứa giống hệt nhau đến cái tàn nhang chót.
Ông Weasley cũng thở hổn hển, vừa phủi tro bụi bám trên cái áo chùng màu xanh lá cây của ông, vừa đeo cặp mắt kiếmg ngay ngắn lại:
“Tốt hơn rồi! A, chắc hẳn ông bà chị đây là dì dượng của cháu Harry hả?”
Ông Weasley di chuyển cái thân hình gầy gò cao lêu nghêu và sói sọi về phía dượng Vernon, bàn tay ông giơ thẳng ra, nhưng dượng Vernon lùi lại nhiều bước, kéo theo dì Petunia. Dượng Vernon không thể thốt lên được lời nào. Bộ com-lê bảnh nhất của dượng phủ đầy bụi vụn vôi vữa. Bụi bám cả trên mái tóc và râu ria khiến cho dượng trông có vẻ như vừa già thêm ba chục tuổi.
Ông Weasley hạ tay xuống, ngoảnh nhìn lại cái lò sưởi banh ta lông:
“Ơ... Thiệt tình... xin lỗi về cái vụ đó nha. Lỗi tại tôi hết. Hồi nào tới giờ tôi chưa từng gặp cái chuyện là mình vô đầu này mà không ra được đầu kia. Ông anh hiểu không, tôi đã nối lò sưởi của ông anh vô mạng Floo... chỉ một buổi trưa thôi, để tụi tôi có thể đón Harry. Lò sưởi của dân Muggle thì đúng ra không được phép nối mạng, nói nghiêm túc đấy. Nhưng mà tôi đã có một cuộc tiếp xúc khá được việc với Ủy ban Điều phối Floo và họ đã nối mạng giùm tôi. Tuy nhiên đừng lo lắng quá, tôi sẽ dàn xếp lại đâu ra đó trong nháy mắt thôi mà. Tôi sẽ nhóm lại ngọn lửa để đưa mấy đứa nhỏ về, và rồi tôi sẽ sửa lại lò sưởi cho ông anh trước khi tôi độn thổ.”
Harry sẵn sàng đánh cá là dì dượng Dursley chẳng hiểu một tý gì trong những điều ông Weasley vừa nói. Hai người ấy vẫn còn há hốc mồm nhìn ông Weasley, hoảng sợ chết đứng luôn.
Dì Petunia tuy đã gượng đứng lên được nhưng vẫn còn núp sau lưng chồng.
Ông Weasley vui vẻ nói:
“Harry! Chào cháu, cháu chuẩn bị rương hòm sẵn sàng chưa?”
Harry nhe răng cười, nói:
“Dạ, còn để trên lầu đó bác.”
Fred nói ngay:
“Để tụi mình đi lấy cho.”
Fred và George đi ra khỏi phòng sau khi nháy mắt với Harry. Tụi nó biết phòng của Harry ở đâu, bởi vì tụi nó đã từng giải thoát Harry một lần vào lúc đêm hôm khuya khoắt. Harry ngờ là Fred và George muốn kiếm cơ hội ngó qua cậu Dursley một cái. Tụi nó đã nghe Harry kể nhiều về cậu ấm này.
Ông Weasley nói, trong khi hai tay hơi vung vẩy, cố gắng tìm lời phá tan sự im lặng khó chịu trong căn phòng: Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.
“Chà... chỗ của ông anh bà chị đây rất... ư... a... xinh đẹp.”
Bởi vì căn phòng thường khi sạch bóng này bây giờ đã ngổn ngang bụi vụn vôi vữa, nên lời khen tặng này không được vợ chồng nhà Dursley hào hứng đón nhận lắm. Gương mặt dượng Vernon một lần nữa lại trở lên tím ngắt, và dì lại bắt đầu nhai nhai cái lưỡi của dì. Tuy nhiên cả hai dường như quá sợ hãi đến nỗi không nói được lời nào cho ra lời.
Ông Weasley nhìn ngắm xung quanh. Ông vốn khoái mọi thứ liên quan đến dân Muggle. Harry thấy ông háo hức muốn xem xét cái máy truyền hình và cái đầu máy video. Ông nói với vẻ hiểu biết:
Đọc tiếp: CHƯƠNG 5 - MÁNH PHÙ THỦY NHÀ WEASLEY
Quay lại: CHƯƠNG 3 - THIỆP MỜI
Danh sách chương
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2 - VẾT THẸO
CHƯƠNG 3 - THIỆP MỜI
CHƯƠNG 4 - TRỞ LẠI TRANG TRẠI HANG SÓC
CHƯƠNG 5 - MÁNH PHÙ THỦY NHÀ WEASLEY
CHƯƠNG 6 - KHÓA CẢNG

