Gương mặt dượng Vernon bây giờ tím lịm như màu trái mận, dượng rít lên:
“Tao đã nói với mày bao nhiêu lần rồi là không được nói tới những thứ phi tự nhiên dưới mái nhà của tao hả? Coi mày đứng đó kìa, trong những cái áo quần mà Petunia đã mặc lên cái con người vô ơn của mày…”
“Sau khi Dursley không thèm mặc nữa.”
Harry lạnh lùng tiếp lời. Và quả thực, nó đang mặc một cái áo cánh rộng đến nỗi nó phải xắn tay áo lên năm lần mới có thể sử dụng được bàn tay của nó. Còn vạt áo thì dài thòng tới đầu gối, phủ lượt thượt bên ngoài cái quần bò rộng lùng thùng như cái bao bố.
Dượng Vernon giận run lẩy bẩy:
“Mày không được nói với tao bằng cái giọng đó!”
Nhưng Harry không chịu đựng được trò này hơn nữa. Đã qua lâu rồi cái thời mà nó bị buộc phải nhứt nhứt cam chịu mọi luật lệ ngu ngốc trong ngôi nhà Dursley. Nó đã không thèm ăn kiêng theo Dursley, nó cũng sẽ không chịu để dượng Vernon cản trở nó đi coi trận đấu Cúp Quidditch Thế Giới, nếu như nó có thể làm được. Harry hít một hơi thở sâu rồi nói: Nguồn : we btruy en onlin e.com
“Thôi được, con sẽ không xem Cúp Thế Giới. Bây giờ con đi được chưa? Chẳng là con còn một lá thư gửi chú Sirius mà chưa viết xong. Dượng cũng biết… đó là ba đỡ đầu của con.”
Nó đã làm tới. Nó đã nói những chữ kỳ diệu. Bây giờ thì cái màu tím lịm đã nhạt dần từng đốm trên gương mặt dượng Vernon, khiến cho cái mặt dượng trông giống như món kem trộn trái nho đen, mà lại trộn lộn xộn nữa chứ.
Dượng Vernon lắp bắp bằng cái giọng cố giữ bình tĩnh:
“Mày… mày… viết thư cho … hắn hả?”
Harry nhìn thấy trong con ngươi của cặp mắt ti hí của dượng Vernon một nỗi sợ hãi bất chợt hiện ra. Harry nói như thể là chuyện ngẫu nhiên mà thôi:
“Dạ … đúng vậy. Cũng lâu rồi chú ấy không biết con sống ra sao, dượng cũng biết mà, nếu chú ấy không có thư từ gì của con thì chú ấy có thể nghĩ này nọ không hay.”
Harry ngừng lại để thưởng thức hiệu quả những lời nói đó. Nó gần như có thể nhìn thấy bộ dây thiều trong não dượng Vernon đang hoạt động dưới mớ tóc đen dày rẽ ngôi của dượng. Nếu mà dượng tìm cách ngăn Harry viết thư cho chú Sirius, thì chú Sirius sẽ nghĩ là Harry đang bị ngược đãi. Nếu mà dượng bảo Harry không được đi coi Cúp Quidditch Thế Giới thì nó sẽ viết thư kể cho chú Sirius, và chú sẽ biết là Harry đang bị ngược đãi thật. Vậy là chỉ có một điều dượng Vernon có thể làm được mà thôi. Harry có thể nhìn thấy cái kết luận đang hình thành trong đầu của dượng Vernon như thể gương mặt có bộ ria vĩ đại ấy trong suốt, nhìn thấu được tới bên trong. Harry cố gắng mỉm cười, giữ cho gương mặt hết sức thản nhiên. Và rồi…
“Ờ… thôi thì cũng được. Mày có thể đi coi cái đồ… cái thứ Cúp Thế Giới chết tiệt… ngu ngốc đó. Mày cứ viết thư báo cho cái… đám nhà Weasley tới đón mày, chứ tao không có thì giờ để đưa mày đi khắp làng khắp xóm được. Và mày cứ ở chơi với họ cho hết mùa hè. Mày cũng nhớ nói cho … ba đỡ đầu của mày… nói là … là mày đã đi khỏi đây rồi.”
Harry rạng rỡ ra mặt:
“Dạ, được mà.”
Nó quay lại, đi về phía cửa phòng khách, cố gắng tự trấn áp mình để khỏi phải nhảy cỡn lên và lộn vèo mấy vòng cho sướng chân. Nó sẽ được đi… nó sẽ được đi với anh em nhà Weasley, nó sẽ được đi coi trận chung kết Cúp Quidditch Thế Giới!
Ra tới ngoài hành lang, nó suýt đâm sầm vô Dursley. Thằng đó đang thập thò rình mò sau cánh cửa, rõ rang là hy vọng nghe lén ba nó quạt cho Harry một trận. Thấy bộ mặt hớn hở toe toét cười của Harry, Dursley gần như bị sốc.
Harry nói:
“Bữa ăn sáng nay thiệt là tuyệt cú mèo há mày? Tao thấy no nê quá, mày no không?”
Cười vô cái vẻ kinh ngạc trên gương mặt của Dursley, Harry nhảy phóc ba bậc lên cầu thang, rồi phóng tuốt vô phòng ngủ của mình.
Điều đầu tiên mà nó nhận ra là Hedwig đã về. Con cú đó đang ngồi trong chuồng, chăm chú ngó Harry bằng đôi mắt màu hổ phách to cồ cộ, và chóp chép cái mỏ theo cái kiểu ngụ ý rằng nó đang bực mình chuyện gì đó. Chính xác cái đang làm nó bực mình lộ rõ ngay tức thì.
“Ui da!”
Harry thốt kêu khi một trái banh quần vợt nhỏ, bằng da, màu xám, bay đụng vô một bên đầu nó đau điếng. Harry vừa xoa xoa chỗ đau một cách tức tối vừa nhìn lên xem cái gì mới chọi vô đầu nó, thì vừa kịp nhìn thấy một con cú nhí, nhí đến nỗi có thể nắm gọn trong lòng bàn tay. Con cú nhí đang bay xà quần một cách phấn khích trong phòng như một cái pháo bông lạc điệu.Vừa lúc đó Harry cũng nhận ra con cú đã thả một lá thư xuống ngay dưới chân nó. Harry cúi xuống, nhận ra ngay nét chữ của Ron, nó vội xé phong bì mở thư ra. Trong thư là những dòng chữ nguệch ngoạc viết tháu:
Harry – BA CÓ VÉ RỒI – Ái Nhĩ Lan đấu với Bungary, tối thứ hai. Má đang viết thư cho mấy người Muggle để xin phép đón bồ về nhà chơi. Có lẽ họ đã nhận được thư rồi, mình không biết bưu điện Muggle nhanh tới cỡ nào. Dù sao thì mình nghĩ mình sẽ gửi bức thư này bằng con Heo thì hơn.
Harry trợn mắt ngó chữ “Heo”, rồi ngước nhìn con cú nhí bây giờ vẫn còn đang bay vòng vòng quanh bóng đèn gắn trên trần phòng. Nó chưa từng thấy một con gì ít giống con heo hơn cái con Heo ấy. Không chừng chữ Ron tháu quá Harry đọc không ta. Nó quay lại đọc tiếp lá thư:
Cho dù bọn Muggle thích hay không thì tụi này cũng tới đón bồ đi, bồ không thể nào bỏ lỡ một trận tranh Cúp Quidditch Thế Giới được. Chỉ có ba má cho là cũng nên giả bộ xin phép họ trước thì tốt hơn. Nếu họ nói ừ thì gửi ngay tức khắc câu trả lời của bồ cho con Heo đem về, và tụi này sẽ đến đón bồ lúc 5 giờ ngày chủ nhật. Nếu họ nói không, thì bồ biểu con Heo quay về ngay tức thì và tụi này đằng nào cũng đến đón bồ lúc 5 giờ ngày chủ nhật.
Hermione sẽ đến đây vào trưa nay. Anh Percy đã bắt đầu làm việc cho Bộ Hợp tác Pháp thuật Quốc tế. Nhớ đừng nói bất cứ điều gì đến ngoại quốc khi bồ đến ở đây, trừ khi bồ muốn nghe thuyết pháp chán chê đến rụng quần luôn.
Hẹn sớm gặp lại bồ.
Ron.
Con cú nhí bay thấp xuống và quần quần trên đầu Harry kêu líu ríu những tiếng mà Harry lờ mờ đoán đó là những lời tự hào rằng nó đã giao thư đúng người nhận. Harry nói:
“Yên nào! Lại đây, tao cần mày đem thư hồi âm về.”
Danh sách chương
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2 - VẾT THẸO
CHƯƠNG 3 - THIỆP MỜI
CHƯƠNG 4 - TRỞ LẠI TRANG TRẠI HANG SÓC
CHƯƠNG 5 - MÁNH PHÙ THỦY NHÀ WEASLEY
CHƯƠNG 6 - KHÓA CẢNG
“Tao đã nói với mày bao nhiêu lần rồi là không được nói tới những thứ phi tự nhiên dưới mái nhà của tao hả? Coi mày đứng đó kìa, trong những cái áo quần mà Petunia đã mặc lên cái con người vô ơn của mày…”
“Sau khi Dursley không thèm mặc nữa.”
Harry lạnh lùng tiếp lời. Và quả thực, nó đang mặc một cái áo cánh rộng đến nỗi nó phải xắn tay áo lên năm lần mới có thể sử dụng được bàn tay của nó. Còn vạt áo thì dài thòng tới đầu gối, phủ lượt thượt bên ngoài cái quần bò rộng lùng thùng như cái bao bố.
Dượng Vernon giận run lẩy bẩy:
“Mày không được nói với tao bằng cái giọng đó!”
Nhưng Harry không chịu đựng được trò này hơn nữa. Đã qua lâu rồi cái thời mà nó bị buộc phải nhứt nhứt cam chịu mọi luật lệ ngu ngốc trong ngôi nhà Dursley. Nó đã không thèm ăn kiêng theo Dursley, nó cũng sẽ không chịu để dượng Vernon cản trở nó đi coi trận đấu Cúp Quidditch Thế Giới, nếu như nó có thể làm được. Harry hít một hơi thở sâu rồi nói: Nguồn : we btruy en onlin e.com
“Thôi được, con sẽ không xem Cúp Thế Giới. Bây giờ con đi được chưa? Chẳng là con còn một lá thư gửi chú Sirius mà chưa viết xong. Dượng cũng biết… đó là ba đỡ đầu của con.”
Nó đã làm tới. Nó đã nói những chữ kỳ diệu. Bây giờ thì cái màu tím lịm đã nhạt dần từng đốm trên gương mặt dượng Vernon, khiến cho cái mặt dượng trông giống như món kem trộn trái nho đen, mà lại trộn lộn xộn nữa chứ.
Dượng Vernon lắp bắp bằng cái giọng cố giữ bình tĩnh:
“Mày… mày… viết thư cho … hắn hả?”
Harry nhìn thấy trong con ngươi của cặp mắt ti hí của dượng Vernon một nỗi sợ hãi bất chợt hiện ra. Harry nói như thể là chuyện ngẫu nhiên mà thôi:
“Dạ … đúng vậy. Cũng lâu rồi chú ấy không biết con sống ra sao, dượng cũng biết mà, nếu chú ấy không có thư từ gì của con thì chú ấy có thể nghĩ này nọ không hay.”
Harry ngừng lại để thưởng thức hiệu quả những lời nói đó. Nó gần như có thể nhìn thấy bộ dây thiều trong não dượng Vernon đang hoạt động dưới mớ tóc đen dày rẽ ngôi của dượng. Nếu mà dượng tìm cách ngăn Harry viết thư cho chú Sirius, thì chú Sirius sẽ nghĩ là Harry đang bị ngược đãi. Nếu mà dượng bảo Harry không được đi coi Cúp Quidditch Thế Giới thì nó sẽ viết thư kể cho chú Sirius, và chú sẽ biết là Harry đang bị ngược đãi thật. Vậy là chỉ có một điều dượng Vernon có thể làm được mà thôi. Harry có thể nhìn thấy cái kết luận đang hình thành trong đầu của dượng Vernon như thể gương mặt có bộ ria vĩ đại ấy trong suốt, nhìn thấu được tới bên trong. Harry cố gắng mỉm cười, giữ cho gương mặt hết sức thản nhiên. Và rồi…
“Ờ… thôi thì cũng được. Mày có thể đi coi cái đồ… cái thứ Cúp Thế Giới chết tiệt… ngu ngốc đó. Mày cứ viết thư báo cho cái… đám nhà Weasley tới đón mày, chứ tao không có thì giờ để đưa mày đi khắp làng khắp xóm được. Và mày cứ ở chơi với họ cho hết mùa hè. Mày cũng nhớ nói cho … ba đỡ đầu của mày… nói là … là mày đã đi khỏi đây rồi.”
Harry rạng rỡ ra mặt:
“Dạ, được mà.”
Nó quay lại, đi về phía cửa phòng khách, cố gắng tự trấn áp mình để khỏi phải nhảy cỡn lên và lộn vèo mấy vòng cho sướng chân. Nó sẽ được đi… nó sẽ được đi với anh em nhà Weasley, nó sẽ được đi coi trận chung kết Cúp Quidditch Thế Giới!
Ra tới ngoài hành lang, nó suýt đâm sầm vô Dursley. Thằng đó đang thập thò rình mò sau cánh cửa, rõ rang là hy vọng nghe lén ba nó quạt cho Harry một trận. Thấy bộ mặt hớn hở toe toét cười của Harry, Dursley gần như bị sốc.
Harry nói:
“Bữa ăn sáng nay thiệt là tuyệt cú mèo há mày? Tao thấy no nê quá, mày no không?”
Cười vô cái vẻ kinh ngạc trên gương mặt của Dursley, Harry nhảy phóc ba bậc lên cầu thang, rồi phóng tuốt vô phòng ngủ của mình.
Điều đầu tiên mà nó nhận ra là Hedwig đã về. Con cú đó đang ngồi trong chuồng, chăm chú ngó Harry bằng đôi mắt màu hổ phách to cồ cộ, và chóp chép cái mỏ theo cái kiểu ngụ ý rằng nó đang bực mình chuyện gì đó. Chính xác cái đang làm nó bực mình lộ rõ ngay tức thì.
“Ui da!”
Harry thốt kêu khi một trái banh quần vợt nhỏ, bằng da, màu xám, bay đụng vô một bên đầu nó đau điếng. Harry vừa xoa xoa chỗ đau một cách tức tối vừa nhìn lên xem cái gì mới chọi vô đầu nó, thì vừa kịp nhìn thấy một con cú nhí, nhí đến nỗi có thể nắm gọn trong lòng bàn tay. Con cú nhí đang bay xà quần một cách phấn khích trong phòng như một cái pháo bông lạc điệu.Vừa lúc đó Harry cũng nhận ra con cú đã thả một lá thư xuống ngay dưới chân nó. Harry cúi xuống, nhận ra ngay nét chữ của Ron, nó vội xé phong bì mở thư ra. Trong thư là những dòng chữ nguệch ngoạc viết tháu:
Harry – BA CÓ VÉ RỒI – Ái Nhĩ Lan đấu với Bungary, tối thứ hai. Má đang viết thư cho mấy người Muggle để xin phép đón bồ về nhà chơi. Có lẽ họ đã nhận được thư rồi, mình không biết bưu điện Muggle nhanh tới cỡ nào. Dù sao thì mình nghĩ mình sẽ gửi bức thư này bằng con Heo thì hơn.
Harry trợn mắt ngó chữ “Heo”, rồi ngước nhìn con cú nhí bây giờ vẫn còn đang bay vòng vòng quanh bóng đèn gắn trên trần phòng. Nó chưa từng thấy một con gì ít giống con heo hơn cái con Heo ấy. Không chừng chữ Ron tháu quá Harry đọc không ta. Nó quay lại đọc tiếp lá thư:
Cho dù bọn Muggle thích hay không thì tụi này cũng tới đón bồ đi, bồ không thể nào bỏ lỡ một trận tranh Cúp Quidditch Thế Giới được. Chỉ có ba má cho là cũng nên giả bộ xin phép họ trước thì tốt hơn. Nếu họ nói ừ thì gửi ngay tức khắc câu trả lời của bồ cho con Heo đem về, và tụi này sẽ đến đón bồ lúc 5 giờ ngày chủ nhật. Nếu họ nói không, thì bồ biểu con Heo quay về ngay tức thì và tụi này đằng nào cũng đến đón bồ lúc 5 giờ ngày chủ nhật.
Hermione sẽ đến đây vào trưa nay. Anh Percy đã bắt đầu làm việc cho Bộ Hợp tác Pháp thuật Quốc tế. Nhớ đừng nói bất cứ điều gì đến ngoại quốc khi bồ đến ở đây, trừ khi bồ muốn nghe thuyết pháp chán chê đến rụng quần luôn.
Hẹn sớm gặp lại bồ.
Ron.
Con cú nhí bay thấp xuống và quần quần trên đầu Harry kêu líu ríu những tiếng mà Harry lờ mờ đoán đó là những lời tự hào rằng nó đã giao thư đúng người nhận. Harry nói:
“Yên nào! Lại đây, tao cần mày đem thư hồi âm về.”
Đọc tiếp: CHƯƠNG 4 - TRỞ LẠI TRANG TRẠI HANG SÓC
Quay lại: CHƯƠNG 2 - VẾT THẸO
Danh sách chương
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2 - VẾT THẸO
CHƯƠNG 3 - THIỆP MỜI
CHƯƠNG 4 - TRỞ LẠI TRANG TRẠI HANG SÓC
CHƯƠNG 5 - MÁNH PHÙ THỦY NHÀ WEASLEY
CHƯƠNG 6 - KHÓA CẢNG
