Disneyland 1972 Love the old s

Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 212
Hoài Bão toát mồ hôi hột, để sư phụ và con ả dâm đãng kia xài cơ thể mình thì tan nát đời trai a... Thế là Hoài Bão phớt lờ sư phụ, tranh thủ câu giờ tìm đường bỏ chạy, lúc này hắn mới mở miệng nói chuyện: "Âm Đạo hội dạo này rảnh nha! Phái người đến tận đây chỉ để truy bắt ta?"
Lan cười khinh khi: "Ha ha... Ngươi cũng đề cao mình quá rồi... Con kiến như ngươi thì chúng ta muốn giết khi nào là giết, cần chi phải tìm đến tận đây..."
"Quả nhiên các ngươi là người của Âm Đạo hội! Âm Đạo hội phái người trà trộn vào cuộc thi này thì chắc nơi này có thứ gì rất hấp dẫn nhỉ?" Hoài Bão nói, một tay lén cho vào ba lô sau lưng.
Lan và Tuấn lúc này mới phát hiện mình bị Hoài Bão gài bẫy, tự để lộ thân phận, nhưng cũng không lo lắng, vì cả hai đều tự tin không để Hoài Bão thoát khỏi đây.
Mắt Lan ánh lên vẻ nguy hiểm: "Đúng! Có một thứ rất hấp dẫn, nhưng đáng tiếc là ngươi không còn mạng để biết nữa rồi! Giết!"
Lúc này, Lan và Tuấn cùng tấn công, Lan phóng một con dao nạp đầy Hỏa linh lực đậm đặc về hướng Hoài Bão, còn gã Tuấn cầm một vũ khí như liềm cắt cỏ lao đến từ hướng khác.
Nhưng Hoài Bão đã có chuẩn bị, cánh tay đang đút vào ba lô sau lưng hắn, khởi động Sắc Mệnh Chi Bảo ấn giấu trong ba lô, ánh sáng màu vàng rọi xuyên ba lô, hiện ra hình một con rồng vàng khổng lồ. Hoàng long ảnh uốn lượn quấn quanh người Hoài Bão, vừa kịp cản trở lưỡi liềm của Tuấn cùng lưỡi dao của Lan.
Nhưng dù là Thần Bảo nhận chủ cũng không thể bù đắp chênh lệch quá lớn giữa Linh Tá và hai Linh Tướng, hoàng long ảnh bị phá vỡ, Hoài Bão bị đánh bật ra xa rồi mượn thế xoay người chạy vút đi như lướt gió.
Lão già trong người Hoài Bão kêu lên đắc thắng: "Ha ha! Còn dám chê Phong Hành thuật của ta nữa đi! Tuy không chiến đấu được nhưng dùng để chạy thì vô đối nhá!"
Hoài Bão chân đạp lá lướt đi, nghe lão già nói liền cười khổ: "Vô đối hay không thì chưa chắc nhưng bọn chúng rất nhanh sẽ đuổi đến thôi..."
"Đúng vậy! Thế ngươi tính sao?"
"Sư phụ nhớ vị trí con Cương Dương Hổ có thực lực Đại Tướng mà chúng ta từng đi ngang không?"
Đại Tướng là cách gọi khác của Linh Tướng đạt đến cấp 10, cũng như Linh Tá cấp 10 gọi là Đại Tá, Linh Đế cấp 10 được gọi là Đại Đế (như Lôi Sa Đại Đế - Võ Tây Sơ)...
Lão già đáp: "Nhớ chứ! Ý ngươi là dụ hai đứa kia đến cho con hổ nó phang?"
Hoài Bão gật đầu: "Vâng!"
Lão già thở dài: "Hơi liều mạng, nhưng cũng không còn cách nào khác, chạy hướng này!"
Sau khi hoàng long ảnh cảu Sắc Mệnh Chi Bảo ấn bị phá vỡ, tỏa ra ánh sáng làm chói mắt Lan và Tuấn, lại nói cả hai một người dùng linh lực hệ Hỏa, một người dùng linh lực hệ Ám, cả hai hệ đều không thiên về tốc độ nên dù chênh lệch thực lực nhưng cũng không thể ngay lập tức đuổi kịp Hoài Bảo, nên chỉ có thể đuổi theo phía sau, từ từ kéo gần khoảng cách.
"Má nó! Nó dùng khinh công gì mà chạy nhanh như sóc vậy!" Tên Tuấn tức giận mắng, dù biết sẽ đuổi kịp nhưng bị một thằng nhóc dắt mũi thế này quả thực khó chịu.
Lan cũng ra chiều bực tức: "Hừ! Để xem nó chạy được bao lâu! Chị mà bắt được chị chẻ dọc "thằng em" của nó ra làm 4 khía!"
Khoảng cách ngày một gần, cho đến khi Hoài Bão lọt vào tầm phóng dao của Lan.
"Ha ha! Chị xem mày chạy đi đâu!" Lan đắc thắng giương dao chuẩn bị phóng vào sau đầu Hoài Bão.
Lão sư phụ vội giục: "Nó chuẩn bị phóng dao! Hạ xuống mau, ta bảo né thì né!"
"Vâng!"
Hoài Bão không thèm quay đầu nhìn lại, hạ thấp độ cao chạy xuyên qua những tán cây rậm rạp, nhưng Lan vẫn thừa sức ngắm và phóng dao.
"Né!" Lão già như gào lên, đây là lúc cổ tay Lan mới vừa động, khi lưỡi dao vừa rời khỏi bàn tay ả thì Hoài Bão đã đạp vào một cành cây to chuyển hướng chạy. Lưỡi dao được Linh Tướng gia lực nên lao đi cực nhanh, Hoài Bão vừa chuyển mình thì lưỡi dao liền xoẹt ngang, cắt vào vai hắn một đường khá sâu.
Cảm giác đau nhức và bỏng rát lan ra rất nhanh, nhưng Hoài Bão không có thời gian mà than vãn, liều mạng bỏ chạy.
Lan và Tuấn rất bất ngờ khi Hoài Bão không nhìn mà né được lưỡi dao, còn nghĩ là hắn ăn may chuyển hướng kịp lúc, định đổi hướng đuổi theo, nhưng từ dưới rừng rậm, một tiếng gầm hung hãn vọng lên làm cây cối rung chuyển, chim chóc bay tán loạn.
Rồi gần như ngay lập tức, Lan và Tuấn còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, ầm một tiếng, một con hổ vàng trông chẳng khác gì hổ bình thường đã đạp đất phóng lên vồ thẳng vào Tuấn.
"Aaaa...! CỨU..."
Tên Tuấn chỉ kịp kêu lên một tiếng, liền bị một trảo của con hổ vả vào đầu, toàn thân hắn như một viên đạn dội ngược xuống, đâm sâu vào thân một cây cổ thụ gần đó.
"C... Cương Dương hổ..." Lan run lẩy bẫy, ả không đo được linh lực của con hổ này, chứng tỏ nó mạnh hơn xa ả. Cấp bậc càng cao, chênh lệch giữa mỗi cấp độ lại càng lớn, đừng nghĩ Cương Dương hổ chỉ hơn Lan 4 cấp độ, thật ra khoảng cách giữa 4 cấp độ này lại hơn xa so với khoảng cách linh lực 13 cấp giữa Lan và Hoài Bão.
Mà Hoài Bão là thiên tài có thể chiến đấu vượt cấp, còn Lan thì không hẳn...
Thế là thợ săn thành con mồi, Lan khổ chiến được một trận, sau cùng là quần áo rách bươm, khăn che mặt cũng rơi, lộ ra gương mặt phụ nữ trung niên khá xinh đẹp.
Cương Dương hổ là loài linh thú mang linh lực vô thuộc tính, hình dáng và kích thước cũng chỉ tương đương loài hổ thông thường, nhưng chỉ dựa vào cái tên cũng đủ đoán ra sự khác biệt. Vâng! Đây là loài "ăn tạp" theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen, có thể nói, bất cứ lúc nào Cương Dương hổ cũng có thể giao hợp, và với bất cứ loài nào.
Lan giờ đây đang yếu ớt bò chổng mông lên cao, hai tay ả bị hai chân trước của con cương dương hổ đạp xuống không thể cử động, còn phía trên, cương dương hổ hung tợn đang nhổng mông lên, đem cái pín hổ đỏ lòm dài như con rắn tìm địa phương chui vào.
"A! Đừng mà! CỨU TA VỚI!"
Đây là cương dương hổ đại tướng, trùm của khu vực này, ai mà dám cứu ả.
Điểm đặc biệt của loài hổ là cái đầu dương vật hổ nhọn hoắc, tua tủa là gai. Bất chấp sự kêu gào của Lan, cái pín hổ bắt đầu như con rắn tách âm vật ả để chui vào...
***
Dương và Phong Linh Nhi vẫn đang trong cuộc hành trình xuyên rừng.
"Sao vậy Nhi?" Dương hỏi khi thấy Phong Linh Nhi đột nhiên dừng lại.
Phong Linh Nhi nhíu mày lắng nghe âm thanh xung quanh: "Hình như ta nghe có tiếng kêu cứu..."
"Chắc ngươi nghe nhầm đấy! Trời sắp mưa rồi, tìm chỗ nào trú thôi..."
Đọc tiếp: Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Quay lại: Chương 57: Thợ Săn Linh thú

Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
1 2 3 ... 5 Sau
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000471s. Total load: 0.003325