Ring ring

Chương 237: Thính


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 348
"Nhẫn tâm? Ta đối đãi với ngươi thế nào? Ăn uống cho mập thây rồi cứ hở ra là trốn ra ngoài tìm tệ nạn mại dâm mà giải trí!"

Đứa bé tròn mắt: "A! Lúc nàng ghen cũng thật xinh đẹp nha!"

"Ghen cái đầu ngươi!" Cô gái đỏ mặt mắng.

Thằng bé xụi mặt giải thích: "Ài... Ta biết ta sai, nhưng ta có nỗi khổ riêng..."

"Khổ gì nói nghe thử" Cô gái liếc mắt hỏi.

Đứa bé nói: "Ta... Bẩm sinh đã có chức năng sinh dục phi thường..."

"Tởm!"

"Thật mà! Phi thường đến mức lũ tinh trùng của ta cũng biết tu luyện và tiến hóa. Nếu không sớm thả ra thì chúng sẽ bắt đầu có trí tuệ và tìm đường xông lên não để chiếm quyền kiểm soát não bộ, khi đó ta sẽ trở thành một kẻ chỉ biết chịch và chịch a! Rất nguy hiểm!"

Thằng bé bốc phét với gương mặt nghiêm trọng như thật khiến cô gái không nhịn được phải phì cười, nàng nói: "Ta sẽ trị cho ngươi!"

"Thật sao? Mẹ là số một! Vậy mẹ định dùng miệng hay tay, hay là..."

"Không, ta dùng dao, để cắt đứt nơi sản sinh mầm bệnh!"

"Éc! Thôi khỏi! Ta thẩm du cũng được!"

"Không cho ngươi làm vậy!"

"Chứ làm sao? Mẹ à! Nàng xinh đẹp như vậy, cứ nhìn nàng là ta lại muốn loạn luân... Ai da đau!"

Nói hết câu, thằng bé kêu lên đau đớn vì bị cô gái vặn mạnh vành tai, với gương mặt đỏ bừng, cô gái mắng: "Võ Phi Dương! Ta cứ tưởng nguyền ngươi nhỏ lại thì ngươi sẽ hết biến thái, thật không ngờ là ngươi biến thái từ nhỏ!"

Thằng bé Võ Phi Dương mếu máu đáp: "Hu hu... Con người ăn để sống, chịch để duy trì giống nòi, tại sao nàng có thể ham ăn mà ta không thể ham chịch? Hơn nữa, chính nàng còn bảo cái đó của ta rất..."

"Không cho ngươi nói!" Cô gái, mà thật ra là Nữ Thần Sinh Mệnh Bích Diệp, mặt đỏ như gấc, môi hồng vừa chu vừa mím, tay nàng luồn vào trong quần thằng nhóc Võ Phi Dương, bắt được một con sâu to và...

"UI DA!!!"

... véo mạnh.

Kẻ trông như đứa bé 10 tuổi đó, một thanh niên buôn nhọ nồi truyền thuyết, liệt dương sau khi chết đi sống lại, hết liệt dương không lâu thì bị bắt cóc, thoát được bắt cóc một thời gian ngắn thì vừa bị yêu hỏa đốt vừa bị đế lôi giật suýt chết, suýt bị gay địt, bị khổng lồ hiếp, bị cửa kẹp cụt tay, rồi uống thuốc quá liều, khi có lại khả năng quay tay thì bị hút máu đến mất trí, vừa có lại trí nhớ thì nhậu say thông đít bê đê, bị bê đê truy sát phải trốn chạy như chó, cuối cùng bị teo nhỏ...

Hắn tên là Võ Phi Dương.

***

Trong một linh cảnh nhỏ, không gian xanh mướt phả đầy hương thơm hoa cỏ, hai bóng người một lớn một nhỏ chợt hiện ra. Dương trong dạng đứa bé 10 tuổi đang khom người, hai bàn tay che lấy vùng kín, miệng không ngừng rên rỉ, còn Bích Diệp, mặt tươi tỉnh như không có chuyện gì xảy ra, xoa đầu Dương và hỏi: "Hôm nay muốn ăn gì?"

Bị Bích Diệp nguyền rủa khiến cơ thể biến nhỏ và tâm tính cũng trở nên non trẻ, thằng bé Dương không kịp suy nghĩ mà vuột miệng đáp ngay: "Con muốn ăn lồ..."

Chưa nói hết câu, thấy nét mặt Bích Diệp vẫn tỉnh bơ nhưng tay thì bắt đầu cử động, Dương vội sửa sai: "Ăn lồ... lồng đèn! Phải, ta muốn ăn lồng đèn a! Ngon bá cháy!"

Bích Diệp tròn mắt: "Ngươi bị tinh trùng ăn não thật hả nhóc? Lồng đèn sao mà ăn?"

Nghe thế, nhóc Dương vội đưa tay sờ trán tìm cách chữa ngượng: "À ờ... Ta chóng mặt quá nên nhầm... Chắc sốt nặng sắp hấp hối rồi, thôi cho ta ngủ với mẹ một đêm để vật lý trị liệu nhá, ta thề nếu nghĩ bậy thì ta làm chó! Gâu gâu!"

Mặt Bích Diệp vẫn tỉnh bơ như thường ngày, nhưng thật ra nàng đan cố nín cười vì biết nhóc Dương cố tình sủa để chọc nàng cười.

Lúc này, Dương ngừng múa mép, chỉ chăm chú ngước nhìn Bích Diệp.

"Nhìn cái gì?" Bích Diệp nhướng mày.

Dương si mê đáp: "Mẹ, nàng thật xinh đẹp!"

Bích Diệp đỏ mặt, một câu tình tứ phát ra từ người mà nàng hiến dâng trinh tiết, nhưng khác biệt ở chỗ hắn hiện tại chỉ cao chưa đến ngực nàng, và như cách hắn xưng hô, hai người thật sự giống hệt mẹ con chứ chẳng phải nhân tình...

Một cảm giác thật dị... Bích Diệp đột nhiên liên tưởng đến cái cảnh quan hệ giữa nàng và hắn, một hắn 10 tuổi với một nàng trưởng thành hiện tại, rồi lại liên tưởng đến một hắn trưởng thành và một nàng hóa nhỏ...

Những con người khác nhau có thể thích ăn những món ăn khác nhau, thích ngắm những loài hoa khác nhau, thích ở những nơi ở khác nhau, thích làm những công việc khác nhau, vậy sao không thể có xu hướng tình dục khác nhau?

Ấu dâm là không nên, Bích Diệp biết rõ điều đó. Tuy nhiên, người ta có thể không làm điều mình thích nhưng không thể không nghĩ về điều đó, Bích Diệp cũng vậy, nàng không thể ngăn những xúc cảm bản năng...

Nàng muốn thử, rất muốn thử, nhưng quá ngại ngùng để có thể thử...

Nên nàng cố xua đi suy nghĩ trong lòng và chuyển đề tài: "Nịnh nọt! Ta chỉ cho ngươi trốn tạm, đừng mong ta giúp đỡ ngươi điều gì! Còn nữa, đừng xem thường Thần Kim tháp, họ có công nghệ nhận dạng tinh vi đến mức dù ngươi bị biến nhỏ cũng có thể bị phát hiện! Nói không chừng quân đội của họ đã bao vây bán đảo Sơn Trà rồi!"

"Ặc! Lợi hại vậy! Bảo sao tên bê đê kia toàn dùng bảo vật hiện đại!"

"Bê đê?" Bích Diệp tò mò.

Dương đáp: "Thì là tên thiên tài giả kim Lương Thế Kim, đệ thất Hùng Vương bảng, anh ruột của tháp chủ Thần Kim tháp dưới lòng đất đó! Chỉ là say xỉn thông hắn một phát thôi mà hắn phái người truy sát ta điên cuồng."

"Thông? Sao lần trước ngươi kể không có chi tiết này?" Bích Diệp khó hiểu hỏi.

Dương sờ mũi đảo mắt nói: "Thì... Thì... Là thông đó! Nàng cũng thấy hắn rồi mà, đàn ông gì xinh hơn cả mỹ nữ... Đêm đó ta với hắn vừa nhậu vừa tranh luận về giả kim, uống say bét nhè nên lăn ra ngủ cạnh nhau, trong lúc lên cơn khó nói... Thấy hắn xinh quá nên..." Vừa nói, Dương vừa gãi mũi xấu hổ, kì quái ở chỗ khi nghĩ đến bê đê thì hắn đã thấy buồn nôn, nhưng khi "hành sự" với Lương Thế Kim thì hắn lại cảm thấy rất sướng khoái dù biết chắc chắn hắn là nam chứ không phải nữ giả nam như Hồ Như Nguyệt.

Nghe xong, Bích Diệp nhíu mày gặng hỏi: "Ngươi th.. vào đâu?"

Dương tròn xoe mắt: "Thì vào mông chứ đâu? Nhưng ta không có sở thích bệnh hoạn đó đâu nhé, chẳng qua là do ma men dẫn lối!"

Đọc tiếp: Chương 239: Con Đường
Quay lại: Chương 236: Những Bóng Ma Của Vô Thiên

Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
1 2 3 ... 5 Sau
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000567s. Total load: 0.005467