Dương đáp: "Nổi điên, phá hoại rồi bị các Thần liên thủ tiêu diệt!"
Nguyệt gật đầu: "Đúng vậy... Ta được dạy rằng, thứ phá bỏ thù hận tốt nhất chính là tình yêu. Hẹn hò với tổ tiên quả thật liều lĩnh, nhưng nếu thành công, không phải là ngươi chinh phục được một trong những mỹ nhân nổi danh nhất lịch sử hay sao?"
Biết rào cản lớn nhất là tính cách của chính mình, Như Nguyệt nói thêm: "Ngươi không cần phải lo cho ta, ngươi đi làm chuyện liều mạng, ta còn tâm trí để mà ghen hay sao..."
Lời nàng vừa dứt, cũng là lúc hai đôi môi chạm vào nhau...
Cảnh xuân dạt dào...
***
Trở lại hiện tại, phía ngoài hồ Tây, Hoài Bão (lúc này đang cải tranh để tránh bị nhận dạng) vẫn đang kinh ngạc về tình huống Dương dễ dàng tiến vào phong ấn của hồ Tây.
Lão sư phụ thở dài: "Đi thôi, chờ đợi thế này thật vô nghĩa!"
Hoài Bão chần chừ, nhưng cuối cùng cũng quay đầu đi: "Chúng ta đi tìm cơn bão kia..."
"Tốt! Vẫn như cũ, không tìm được loại dị phong đó thì tuyệt đối không thu phục!"
"Dạ!"
Bước đi vài bước, Hoài Bão chợt khựng lại.
"Sao thế?" Lão sư phụ hỏi.
Hoài Bão hất đầu về phía một góc vắng bên bờ hồ, nơi có một cô gái mang khăn che mặt mỏng đang đứng nhìn về giữa hồ.
Hoài Bão nói: "Tuy che mặt nhưng đôi mắt đó rất khác biệt..."
Đúng như Hoài Bão nói, cô gái phía xa có một đôi mắt lung linh kỳ lạ, dù đứng xa và cần hỗ trợ của linh lực nhập thể vào mắt mời nhìn thấy nhưng Bão vẫn có thể nhận ra sự lung linh trong mắt nàng.
"Theo như hình ảnh trong hồ sơ Hoàng thành, cô gái kia chắc chắn là Lý Lung Linh, công chúa Hà thành!"
"Chắc không? Thế tin tức nó bị mất tích là giả à?"
Hoài Bão lắc đầu: "Con nghĩ có âm mưu gì đó trong chuyện này. Riêng lý lịch của cô gái này đã là một chuỗi phức tạp. Theo tình báo Hoàng thành, Lý Lung Linh không phải con ruột của Lý Hồng Hà, mà là con của một người dân chày họ Triệu. Nghe nói người dân chày này cũng không phải cha ruột của cô ta, ông đặt tên cho cô ta là Triệu Nhị. Sau khi lão dân chày họ Triệu mất thì Triệu Nhị được Lý Hồng Hà đưa về nhận làm con nuôi, và đặt cho nàng cái tên Lý Lung Linh."
"Phức tạp gớm nhỉ? Nhưng thôi, không liên quan đến chúng ta, đi nào!"
"Dạ!"
Hoài Bão rời đi, cô gái được gọi là Lung Linh cũng di chuyển, tiến vào phủ Tây Hồ. Nàng dễ dàng vượt qua hàng rào canh gác tuyệt mật, tiến đến lối vào đường hầm thông ra sông Hồng mà Dương và Triệu Nhị đã đi trước đó, rồi khuất trong đường hầm.
Ít ai biết rằng, đường hầm do Hồ Quý Ly tạo ra cũng không phải chỉ là đường hầm, mà còn có một hệ thống mật thất kiên cố...
Trong một gian mật thất ngầm dưới địa đạo, một nhóm 3 người mặc áo đen đang ngồi phì phèo thuốc lá.
Một người lo lắng hỏi: "Lão Nhị, sao ta cứ thấy kèo này không thơm cho lắm..."
Người có bí danh Lão Nhị trầm tĩnh đáp: "Lão Tứ, băng Áo Đen chúng ta làm nghề gì?"
Lão Tứ đáp: "Đâm thuê chém mướn, bắt cóc hấp diêm, bất cứ chuyện ác gì cũng dám làm!"
Lão Nhị gật đầu: "Vậy thì lần này ngươi sợ cái gì?"
Lão Tứ nói: "Nhưng lần này, khách hàng là Lý Hồng Hà, đối tượng là Võ Phi Dương và Lý Lung Linh, thật sự chúng ta không nhận nổi cơn thịnh nộ của Hà thành hoặc Sài thành đâu..."
Lão Nhị quay sang người còn lại và hỏi: "Lão Ngũ, chúng ta làm vì điều gì?"
Lão Ngũ đáp chắc nịch: "Dạ, chúng ta làm vì sở thích!"
Lão Nhị gật đầu hài lòng với đáp án, và nhấn mạnh: "Thích thì làm! Tất nhiên ta cũng sợ, nhưng nghề của chúng ta phải biết xem nỗi sợ là niềm vui, xem nỗi đau là chiến tích!"
Lão Tứ và Lão Ngũ cùng gật đầu: "Dạ, em hiểu rồi ạ!"
"Tốt! Theo kế hoạch, Lão Đại, Lão Tam, Lão Lục và Lão Thất sau khi chặn đường Võ Phi Dương trên đường đến Hà thành sẽ không lộ diện nữa, giờ đến lượt chúng ta biểu diễn rồi!"
"Dạ!"
Lúc này, có một tiếng gõ cửa, Lão Ngũ liền bước ra mở cửa.
Một làn hương thơm mát phả vào gian mật thất lạnh lẽo, người xuất hiện trước cửa chính là cô gái mang khăn che mặt.
Ba tên thành viên băng Áo Đen cùng chào: "Công chúa!"
Bằng đôi mắt long lanh diệu kỳ, Lung Linh nhìn qua ba tên cướp, nàng gật đầu chào rồi nói: "Kế hoạch có chút thay đổi, Võ Phi Dương và Triệu Nhị đã vào được phong ấn. Mẹ bảo ta báo với các ngươi rằng cứ yên lặng chờ đợi, nếu họ thoát ra được thì Triệu Nhị sẽ dẫn dụ hắn đến đây..."
Sau đó nàng lấy ra một chiếc hộp nhỏ đưa ra: "Đây là viên thánh đan KPTC-4869, mẹ bảo ta giao cho các ngươi..."
Hết chương 142
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
Nguyệt gật đầu: "Đúng vậy... Ta được dạy rằng, thứ phá bỏ thù hận tốt nhất chính là tình yêu. Hẹn hò với tổ tiên quả thật liều lĩnh, nhưng nếu thành công, không phải là ngươi chinh phục được một trong những mỹ nhân nổi danh nhất lịch sử hay sao?"
Biết rào cản lớn nhất là tính cách của chính mình, Như Nguyệt nói thêm: "Ngươi không cần phải lo cho ta, ngươi đi làm chuyện liều mạng, ta còn tâm trí để mà ghen hay sao..."
Lời nàng vừa dứt, cũng là lúc hai đôi môi chạm vào nhau...
Cảnh xuân dạt dào...
***
Trở lại hiện tại, phía ngoài hồ Tây, Hoài Bão (lúc này đang cải tranh để tránh bị nhận dạng) vẫn đang kinh ngạc về tình huống Dương dễ dàng tiến vào phong ấn của hồ Tây.
Lão sư phụ thở dài: "Đi thôi, chờ đợi thế này thật vô nghĩa!"
Hoài Bão chần chừ, nhưng cuối cùng cũng quay đầu đi: "Chúng ta đi tìm cơn bão kia..."
"Tốt! Vẫn như cũ, không tìm được loại dị phong đó thì tuyệt đối không thu phục!"
"Dạ!"
Bước đi vài bước, Hoài Bão chợt khựng lại.
"Sao thế?" Lão sư phụ hỏi.
Hoài Bão hất đầu về phía một góc vắng bên bờ hồ, nơi có một cô gái mang khăn che mặt mỏng đang đứng nhìn về giữa hồ.
Hoài Bão nói: "Tuy che mặt nhưng đôi mắt đó rất khác biệt..."
Đúng như Hoài Bão nói, cô gái phía xa có một đôi mắt lung linh kỳ lạ, dù đứng xa và cần hỗ trợ của linh lực nhập thể vào mắt mời nhìn thấy nhưng Bão vẫn có thể nhận ra sự lung linh trong mắt nàng.
"Theo như hình ảnh trong hồ sơ Hoàng thành, cô gái kia chắc chắn là Lý Lung Linh, công chúa Hà thành!"
"Chắc không? Thế tin tức nó bị mất tích là giả à?"
Hoài Bão lắc đầu: "Con nghĩ có âm mưu gì đó trong chuyện này. Riêng lý lịch của cô gái này đã là một chuỗi phức tạp. Theo tình báo Hoàng thành, Lý Lung Linh không phải con ruột của Lý Hồng Hà, mà là con của một người dân chày họ Triệu. Nghe nói người dân chày này cũng không phải cha ruột của cô ta, ông đặt tên cho cô ta là Triệu Nhị. Sau khi lão dân chày họ Triệu mất thì Triệu Nhị được Lý Hồng Hà đưa về nhận làm con nuôi, và đặt cho nàng cái tên Lý Lung Linh."
"Phức tạp gớm nhỉ? Nhưng thôi, không liên quan đến chúng ta, đi nào!"
"Dạ!"
Hoài Bão rời đi, cô gái được gọi là Lung Linh cũng di chuyển, tiến vào phủ Tây Hồ. Nàng dễ dàng vượt qua hàng rào canh gác tuyệt mật, tiến đến lối vào đường hầm thông ra sông Hồng mà Dương và Triệu Nhị đã đi trước đó, rồi khuất trong đường hầm.
Ít ai biết rằng, đường hầm do Hồ Quý Ly tạo ra cũng không phải chỉ là đường hầm, mà còn có một hệ thống mật thất kiên cố...
Trong một gian mật thất ngầm dưới địa đạo, một nhóm 3 người mặc áo đen đang ngồi phì phèo thuốc lá.
Một người lo lắng hỏi: "Lão Nhị, sao ta cứ thấy kèo này không thơm cho lắm..."
Người có bí danh Lão Nhị trầm tĩnh đáp: "Lão Tứ, băng Áo Đen chúng ta làm nghề gì?"
Lão Tứ đáp: "Đâm thuê chém mướn, bắt cóc hấp diêm, bất cứ chuyện ác gì cũng dám làm!"
Lão Nhị gật đầu: "Vậy thì lần này ngươi sợ cái gì?"
Lão Tứ nói: "Nhưng lần này, khách hàng là Lý Hồng Hà, đối tượng là Võ Phi Dương và Lý Lung Linh, thật sự chúng ta không nhận nổi cơn thịnh nộ của Hà thành hoặc Sài thành đâu..."
Lão Nhị quay sang người còn lại và hỏi: "Lão Ngũ, chúng ta làm vì điều gì?"
Lão Ngũ đáp chắc nịch: "Dạ, chúng ta làm vì sở thích!"
Lão Nhị gật đầu hài lòng với đáp án, và nhấn mạnh: "Thích thì làm! Tất nhiên ta cũng sợ, nhưng nghề của chúng ta phải biết xem nỗi sợ là niềm vui, xem nỗi đau là chiến tích!"
Lão Tứ và Lão Ngũ cùng gật đầu: "Dạ, em hiểu rồi ạ!"
"Tốt! Theo kế hoạch, Lão Đại, Lão Tam, Lão Lục và Lão Thất sau khi chặn đường Võ Phi Dương trên đường đến Hà thành sẽ không lộ diện nữa, giờ đến lượt chúng ta biểu diễn rồi!"
"Dạ!"
Lúc này, có một tiếng gõ cửa, Lão Ngũ liền bước ra mở cửa.
Một làn hương thơm mát phả vào gian mật thất lạnh lẽo, người xuất hiện trước cửa chính là cô gái mang khăn che mặt.
Ba tên thành viên băng Áo Đen cùng chào: "Công chúa!"
Bằng đôi mắt long lanh diệu kỳ, Lung Linh nhìn qua ba tên cướp, nàng gật đầu chào rồi nói: "Kế hoạch có chút thay đổi, Võ Phi Dương và Triệu Nhị đã vào được phong ấn. Mẹ bảo ta báo với các ngươi rằng cứ yên lặng chờ đợi, nếu họ thoát ra được thì Triệu Nhị sẽ dẫn dụ hắn đến đây..."
Sau đó nàng lấy ra một chiếc hộp nhỏ đưa ra: "Đây là viên thánh đan KPTC-4869, mẹ bảo ta giao cho các ngươi..."
Hết chương 142
Đọc tiếp: Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
Quay lại: Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
