Tiến vào vị trí, Đăng Vô Tâm xoa tay cười khoái chí: "Hên quá gặp thằng cùi bắp, thắng chắc rồi, hề hề..."
Còn Dương thì không để ý Đặng Vô Tâm, bởi Thánh Gióng dưới lốt Thiên Ảnh Dị Thú nấp trong túi áo hắn đột nhiên nói: "Nguy rồi! Ta cảm thấy trong lòng núi có gì đó bất thường!"
Mà khi thấy Dương không e dè gì mình, Đặng Vô Tâm tức giận: "Ê cu! Mày khinh anh à!"
Dương trợn mắt: "Hả? Đâu có!"
Đặng Vô Tâm chất vấn: "Không thì sao anh thấy mày cóc sợ anh chút nào vậy?"
Dương nhìn Đặng Vô Tâm đang gầm gừ y như chó dữ, liền đáp" "A! Cũng hơi hơi sợ..."
Đặng Vô Tâm bực mình: "Đù! Mày chưa thấy sự lợi hại của anh rồi! Anh là Hắc Hổ - Đặng Vô Tâm, thiên tài đệ nhất trong Tứ siêu tân tinh!"
"Hạng 2 thôi mà!" Dương ngơ ngác.
"Đù! Hạng 2 là bề ngoài thôi! Thằng Lương Vô Thường nó công nhận anh là hạng nhất từ lâu rồi!"
Lương Vô Thường đứng ngoài trừng mắt: "Hồi nào!"
Đặng Vô Tâm quay qua nhìn Lương Vô Thường, đảo mắt suy nghĩ rồi nói: "Thôi chắc ta với ngươi đều quên rồi! Nhưng ta nhớ chắc chắn ngươi có nói vậy! Để ta dạy dỗ thằng em này một chút đã rồi chúng ta ôn lại kỹ niệm lúc đó..."
Đụng phải con hàng tột cùng hoang tưởng, Dương chỉ còn nước lắc đầu bó tay.
"Lắc đầu cái gì? Anh sẽ cho mày thấy cảnh!"
Đặng Vô Tâm gầm gừ, sau đó dang chân, hai tay huơ thành một vòng tròn, sau đó cúi người đập tay xuống đất, xong lại đứng dậy một tay đặt trên ngực, một tay giơ lên trời y như bọn siêu nhân, miệng hô lớn: "Hắc Hổ Vô Địch! Biến hình!"
Về độ bựa thì khỏi bàn, nhưng khả năng biến hình là thật, cơ thể Đặng Vô Tâm nhanh chóng bành trướng thành một thân hình lực lưỡng như hổ với bộ lông đen tuyền cùng cái đuôi hổ đong đưa.
Trong trạng thái Hắc Hổ, Đặng Vô Tâm nói giọng khàn đặc: "Thế nào? Sợ chưa mậy?"
Dương có sợ, nhưng là sợ độ màu mè của Đặng Vô Tâm: "Gì chứ biến hình thì ta cũng biết!"
Nói xong, Dương liền gồng mình vận Tiên Long hóa thành hình dạng nữa người nữa rồng với đôi cánh đen phất phơ, ngầu đến nỗi Đặng Vô Tâm há mồm như sắp rơi cằm xuống đất: "Đù!"
Mất vài giây trấn tỉnh, Đặng Vô Tâm đằng hắng: "E hèm! Tạm được... Nhưng chỉ như vậy thì không đủ để thắng ta... Cho ngươi biết, ta đến từ Thảo Cầm viên, nơi chuyên thu phục và huấn luyện linh thú, ta sở hữu những dạng sinh vật quý hiếm và lợi hại đến nỗi ngươi chỉ nhìn thấy liền đầu hàng cho xem!"
"Ví dụ như..." Đặng Vô Tâm nói chậm dần, sau đó giơ tay lên trời gọi to: "Thiêu đốt thiên địa, bá đạo siêu quần, ta triệu hồi ngươi! Hỏa tinh linh!"
Theo tiếng gọi, một luồng lửa từ trong chiếc nhẫn đặc chế trên tay Đặng Vô Tâm bay ra, màu mè lượn một vòng rồi đậu trên vai Đặng Vô Tâm, lúc này mọi người mới nhìn rõ là một tinh linh nhỏ bé xinh xắn với mái tóc màu đỏ như lửa.
Dương chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy một tinh linh khác ngoài Bảo Ngọc nên rất tò mò nhìn Hỏa tinh linh, cô bé này tuy xinh xắn nhưng nhỏ hơn Bảo Ngọc rất nhiều và cũng không đáng yêu bằng Bảo Ngọc. Thấy Dương chăm chú nhìn Hỏa tinh linh, Đặng Vô Tâm đắc ý: "Thế nào? Sinh vật siêu hiếm, cội nguồn của Tiên tộc, Hỏa tinh linh của ta có khiến ngươi sợ lòi cả mắt chưa?"
Bảo Ngọc dường như cũng nhận ra sự hiện diện của đồng loại, liền tò mò rời khỏi nhẫn bay ra nhìn Hỏa tinh linh.
Thấy Bảo Ngọc, Đặng Vô Tâm mắt chữ A mồm chữ O hỏi: "Đù! Sao mi cũng có? Tinh linh của mi ăn gì mà bự quá vậy?"
Không riêng Đặng Vô Tâm, hầu hết khán giả đều kinh ngạc khi hai thí sinh mang ra hai tinh linh, loài sinh vật bí ẩn hiếm thấy, hơn nữa còn có một tinh linh to lớn và xinh đẹp phi thường trong hình dạng thiếu nữ.
Mà khi thấy Bảo Ngọc, Hỏa tinh linh của Đặng Vô Tâm dường như tỏ vẻ vô cùng tôn kính, hai tay chắp lên ngực rồi cúi mình chào Bảo Ngọc, khiến Bảo Ngọc tròn xoe mắt ngạc nhiên hỏi: "Sao ngươi lại cúi đầu như vậy?"
Không có đáp án, bởi Hỏa tinh linh sau đó liền bị Đặng Vô Tâm thu vào nhẫn, Bảo Ngọc cũng được Dương bắt về.
"E hèm!" Quê độ, Đặng Vô Tâm hắng giọng nói: "Khá lắm! Xem ra ngươi rất hâm mộ ta nên bỏ bao công sức học theo phong cách và tìm kiếm linh thú giống ta..."
"Nhưng mà cuộc chiến nên kết thúc sớm thôi dù ta không hề mong muốn..."
Không còn màu mè nữa, Đặng Vô Tâm trong hỉnh dạng Hắc Hổ đặt tay lên mặt dây chuyền trên ngực, mặt dây này liền run lên rồi bám chặt vào ngực hắn, từ dưới vùng lông hổ lộ ra một hình vẽ màu máu...
"Ra đi! Lôi Ảnh thú!"
Nghe Đặng Vô Tâm gọi, khán giả kinh ngạc: "Lôi Ảnh thú? Chẳng phải là tên gọi dạng tiến hóa của Lôi Thử sau khi đột phá cấp Đế và lĩnh ngộ cảnh giới Hư Hóa?"
"Đúng vậy! Chính là loại đế thú cực kỳ hung bạo, nghe đồn Thảo Cầm viên bắt được một con nhưng không ngờ Đặng Vô Tâm có thể thuần phục được nó!"
"Không phải thuần phục mà chỉ miễn cưỡng khống chế thông qua mặt dây chuyền có huyết ấn kia!"
"Thảo nào tên này có thể đánh với Linh Đế, thả con thú này ra thì xem như kết quả đã phân định rồi!"
Khi khán giả đang xôn xao, một chùm sét màu vàng từ mặt dây chuyền của Đặng Vô Tâm bắn ra, tụ thành hình dạng một sinh vật nhỏ bằng con chuột với bộ lông tạo thành từ lôi điện, con này vừa ra liền gầm lên một tiếng lớn kinh hoàng so với kích thước cơ thể nó rồi bắn thẳng đến chỗ Dương.
"Xong rồi... Dù là Hắc Vũ Tiên Long cũng vô phương chống lại một Linh thú cấp đế có khả năng hư hóa cơ thể thành lôi điện..." Một người hâm mộ Dương thở dài thất vọng.
Nhưng trong lúc tưởng chừng như Dương tất bại, từ trong túi áo Dương có một sinh vật màu hồng phấn nhanh chóng trèo lên vai hắn, Thiên Ảnh dị thú mang theo tàn hồn Thánh Gióng chỉ trừng mắt một cái, lập tức Lôi Ảnh thú đang điên cuồng liền dừng lại, trạng thái Hư hóa cũng tan biến, lộ ra hình dạng con chuột nhỏ màu vàng đang run rẫy sợ sệt nằm bẹp dưới mặt đất.
Mà trong mắt Đặng Vô Tâm tràn ngập sự khó tin, con Lôi Ảnh thú mà ngay cả ông cố hắn là một vị Đại Đế dù mạnh hơn hắn nhưng cũng không thể hoàn toàn thu phục, vậy mà đang run rẫy trước Thiên Ảnh dị thú của Dương, một sinh vật giống chuột tuy còn hiếm hơn cả Lôi Ảnh thú nhưng chỉ giỏi về biến hình. Đại Đế không thể khuất phục, vậy chẳng phải con Thiên Ảnh dị thú của Dương là cấp Chúa Tể hay sao? Một Linh Tướng thu phục được Chúa Tể thú?
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu
Còn Dương thì không để ý Đặng Vô Tâm, bởi Thánh Gióng dưới lốt Thiên Ảnh Dị Thú nấp trong túi áo hắn đột nhiên nói: "Nguy rồi! Ta cảm thấy trong lòng núi có gì đó bất thường!"
Mà khi thấy Dương không e dè gì mình, Đặng Vô Tâm tức giận: "Ê cu! Mày khinh anh à!"
Dương trợn mắt: "Hả? Đâu có!"
Đặng Vô Tâm chất vấn: "Không thì sao anh thấy mày cóc sợ anh chút nào vậy?"
Dương nhìn Đặng Vô Tâm đang gầm gừ y như chó dữ, liền đáp" "A! Cũng hơi hơi sợ..."
Đặng Vô Tâm bực mình: "Đù! Mày chưa thấy sự lợi hại của anh rồi! Anh là Hắc Hổ - Đặng Vô Tâm, thiên tài đệ nhất trong Tứ siêu tân tinh!"
"Hạng 2 thôi mà!" Dương ngơ ngác.
"Đù! Hạng 2 là bề ngoài thôi! Thằng Lương Vô Thường nó công nhận anh là hạng nhất từ lâu rồi!"
Lương Vô Thường đứng ngoài trừng mắt: "Hồi nào!"
Đặng Vô Tâm quay qua nhìn Lương Vô Thường, đảo mắt suy nghĩ rồi nói: "Thôi chắc ta với ngươi đều quên rồi! Nhưng ta nhớ chắc chắn ngươi có nói vậy! Để ta dạy dỗ thằng em này một chút đã rồi chúng ta ôn lại kỹ niệm lúc đó..."
Đụng phải con hàng tột cùng hoang tưởng, Dương chỉ còn nước lắc đầu bó tay.
"Lắc đầu cái gì? Anh sẽ cho mày thấy cảnh!"
Đặng Vô Tâm gầm gừ, sau đó dang chân, hai tay huơ thành một vòng tròn, sau đó cúi người đập tay xuống đất, xong lại đứng dậy một tay đặt trên ngực, một tay giơ lên trời y như bọn siêu nhân, miệng hô lớn: "Hắc Hổ Vô Địch! Biến hình!"
Về độ bựa thì khỏi bàn, nhưng khả năng biến hình là thật, cơ thể Đặng Vô Tâm nhanh chóng bành trướng thành một thân hình lực lưỡng như hổ với bộ lông đen tuyền cùng cái đuôi hổ đong đưa.
Trong trạng thái Hắc Hổ, Đặng Vô Tâm nói giọng khàn đặc: "Thế nào? Sợ chưa mậy?"
Dương có sợ, nhưng là sợ độ màu mè của Đặng Vô Tâm: "Gì chứ biến hình thì ta cũng biết!"
Nói xong, Dương liền gồng mình vận Tiên Long hóa thành hình dạng nữa người nữa rồng với đôi cánh đen phất phơ, ngầu đến nỗi Đặng Vô Tâm há mồm như sắp rơi cằm xuống đất: "Đù!"
Mất vài giây trấn tỉnh, Đặng Vô Tâm đằng hắng: "E hèm! Tạm được... Nhưng chỉ như vậy thì không đủ để thắng ta... Cho ngươi biết, ta đến từ Thảo Cầm viên, nơi chuyên thu phục và huấn luyện linh thú, ta sở hữu những dạng sinh vật quý hiếm và lợi hại đến nỗi ngươi chỉ nhìn thấy liền đầu hàng cho xem!"
"Ví dụ như..." Đặng Vô Tâm nói chậm dần, sau đó giơ tay lên trời gọi to: "Thiêu đốt thiên địa, bá đạo siêu quần, ta triệu hồi ngươi! Hỏa tinh linh!"
Theo tiếng gọi, một luồng lửa từ trong chiếc nhẫn đặc chế trên tay Đặng Vô Tâm bay ra, màu mè lượn một vòng rồi đậu trên vai Đặng Vô Tâm, lúc này mọi người mới nhìn rõ là một tinh linh nhỏ bé xinh xắn với mái tóc màu đỏ như lửa.
Dương chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy một tinh linh khác ngoài Bảo Ngọc nên rất tò mò nhìn Hỏa tinh linh, cô bé này tuy xinh xắn nhưng nhỏ hơn Bảo Ngọc rất nhiều và cũng không đáng yêu bằng Bảo Ngọc. Thấy Dương chăm chú nhìn Hỏa tinh linh, Đặng Vô Tâm đắc ý: "Thế nào? Sinh vật siêu hiếm, cội nguồn của Tiên tộc, Hỏa tinh linh của ta có khiến ngươi sợ lòi cả mắt chưa?"
Bảo Ngọc dường như cũng nhận ra sự hiện diện của đồng loại, liền tò mò rời khỏi nhẫn bay ra nhìn Hỏa tinh linh.
Thấy Bảo Ngọc, Đặng Vô Tâm mắt chữ A mồm chữ O hỏi: "Đù! Sao mi cũng có? Tinh linh của mi ăn gì mà bự quá vậy?"
Không riêng Đặng Vô Tâm, hầu hết khán giả đều kinh ngạc khi hai thí sinh mang ra hai tinh linh, loài sinh vật bí ẩn hiếm thấy, hơn nữa còn có một tinh linh to lớn và xinh đẹp phi thường trong hình dạng thiếu nữ.
Mà khi thấy Bảo Ngọc, Hỏa tinh linh của Đặng Vô Tâm dường như tỏ vẻ vô cùng tôn kính, hai tay chắp lên ngực rồi cúi mình chào Bảo Ngọc, khiến Bảo Ngọc tròn xoe mắt ngạc nhiên hỏi: "Sao ngươi lại cúi đầu như vậy?"
Không có đáp án, bởi Hỏa tinh linh sau đó liền bị Đặng Vô Tâm thu vào nhẫn, Bảo Ngọc cũng được Dương bắt về.
"E hèm!" Quê độ, Đặng Vô Tâm hắng giọng nói: "Khá lắm! Xem ra ngươi rất hâm mộ ta nên bỏ bao công sức học theo phong cách và tìm kiếm linh thú giống ta..."
"Nhưng mà cuộc chiến nên kết thúc sớm thôi dù ta không hề mong muốn..."
Không còn màu mè nữa, Đặng Vô Tâm trong hỉnh dạng Hắc Hổ đặt tay lên mặt dây chuyền trên ngực, mặt dây này liền run lên rồi bám chặt vào ngực hắn, từ dưới vùng lông hổ lộ ra một hình vẽ màu máu...
"Ra đi! Lôi Ảnh thú!"
Nghe Đặng Vô Tâm gọi, khán giả kinh ngạc: "Lôi Ảnh thú? Chẳng phải là tên gọi dạng tiến hóa của Lôi Thử sau khi đột phá cấp Đế và lĩnh ngộ cảnh giới Hư Hóa?"
"Đúng vậy! Chính là loại đế thú cực kỳ hung bạo, nghe đồn Thảo Cầm viên bắt được một con nhưng không ngờ Đặng Vô Tâm có thể thuần phục được nó!"
"Không phải thuần phục mà chỉ miễn cưỡng khống chế thông qua mặt dây chuyền có huyết ấn kia!"
"Thảo nào tên này có thể đánh với Linh Đế, thả con thú này ra thì xem như kết quả đã phân định rồi!"
Khi khán giả đang xôn xao, một chùm sét màu vàng từ mặt dây chuyền của Đặng Vô Tâm bắn ra, tụ thành hình dạng một sinh vật nhỏ bằng con chuột với bộ lông tạo thành từ lôi điện, con này vừa ra liền gầm lên một tiếng lớn kinh hoàng so với kích thước cơ thể nó rồi bắn thẳng đến chỗ Dương.
"Xong rồi... Dù là Hắc Vũ Tiên Long cũng vô phương chống lại một Linh thú cấp đế có khả năng hư hóa cơ thể thành lôi điện..." Một người hâm mộ Dương thở dài thất vọng.
Nhưng trong lúc tưởng chừng như Dương tất bại, từ trong túi áo Dương có một sinh vật màu hồng phấn nhanh chóng trèo lên vai hắn, Thiên Ảnh dị thú mang theo tàn hồn Thánh Gióng chỉ trừng mắt một cái, lập tức Lôi Ảnh thú đang điên cuồng liền dừng lại, trạng thái Hư hóa cũng tan biến, lộ ra hình dạng con chuột nhỏ màu vàng đang run rẫy sợ sệt nằm bẹp dưới mặt đất.
Mà trong mắt Đặng Vô Tâm tràn ngập sự khó tin, con Lôi Ảnh thú mà ngay cả ông cố hắn là một vị Đại Đế dù mạnh hơn hắn nhưng cũng không thể hoàn toàn thu phục, vậy mà đang run rẫy trước Thiên Ảnh dị thú của Dương, một sinh vật giống chuột tuy còn hiếm hơn cả Lôi Ảnh thú nhưng chỉ giỏi về biến hình. Đại Đế không thể khuất phục, vậy chẳng phải con Thiên Ảnh dị thú của Dương là cấp Chúa Tể hay sao? Một Linh Tướng thu phục được Chúa Tể thú?
Đọc tiếp: Chương 121: Đặt Cược
Quay lại: Chương 119: Tám Thống Lĩnh
Danh sách chương
Chương 0
Chương 1:Khảo Nghiệm Tư Chất
Chương 2: Từ Hôn
Chương 3: Học Viện Nữ Thần
Chương 4: Thôn Thiên Địa
Chương 5: Nàng ta là Nữ Thần!
Chương 6: Một Đấm!
Chương 7: Sư phụ bất đắc dĩ
Chương 8: Tỷ võ
Chương 9: 12 Thần Bảo
Chương 10: Oanh Tạc
Chương 11: Linh Cảnh
Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
Chương 13: Bảo Ngọc
Chương 14: Chiến Quang Lâm
Chương 15: Giang hồ Chợ Lớn
Chương 16: Tái Sinh
Chương 17: Phục chế Thần Bảo
Chương 18: Cuộc thi bắt đầu!
Chương 19: Đổi Vai
Chương 20: Lá cờ thứ 10
Chương 21: Thuận Thiên kiếm chủ
Chương 22: Kết Quả
Chương 23:Đơm Hoa
Chương 24: So Tài
Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
Chương 28: Phong Ấn
Chương 29: Huyết Nguyệt
Chương 30: Tử Linh
Chương 31: Tái Ngộ
Chương 32: Some Hai Chị Em
Chương 33: Bí cảnh
Chương 34: Cổ Mộ
Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng!
Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vĩ
Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Chương 39: Lôi Long Linh Đế
Chương 40: Lâm Gia Trang
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
Chương 42: Dương Liệt
Chương 43: Hưởng Thụ
Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
Chương 45: Đậu Hũ - Óc Chó
Chương 46: Nhục - Vinh
Chương 47: Luân Hồi
Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
Chương 49: Đào Tẩu

