Duck hunt
↓↓ » » »
Posted by:
Tác Giả : Suzanne Collins - Dịch giả: Tất An
Trạng Thái: full
Nguồn: NXB Văn Học
Lượt Đọc: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 61993207
Visits Today: 168070
This Week: 536948
This Month: 536948

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


Ngày Cập Nhật: 2016-08-17


Tuy vậy, tôi vẫn ghét họ. Nhưng tất nhiên, giờ thì hầu như ai tôi cũng ghét. Nhất là bản thân mình.
Mặt đất dưới chân tôi rắn lại và tôi cảm thấy những viên đá lót vỉa hè của quảng trường bên dưới lớp thảm tro. Xung quanh là bãi gạch vụn thấp tè nơi ngày xưa từng là các cửa hàng. Một đống đất đá đen sì đã thay thế Tòa Tư pháp. Tôi bước đến vị trí áng chừng từng là chỗ tiệm bánh nhà Peeta. Chẳng còn lại gì mấy ngoài khối lò nướng đã tan chảy. Bố mẹ và hai anh trai của Peeta - không một ai đến được Quận 13. Chưa đầy một tá những thứ có vẻ là của nhà người giàu Quận 12 thoát khỏi lưỡi lửa. Dù sao đi nữa, Peeta chẳng còn gì níu kéo cậu trở về. Trừ tôi…
Tôi quay lưng rời khỏi tiệm bánh thì va phải thứ gì đó, bị mất thăng bằng rồi thấy mình ngồi trên một đống kim loại bị mặt trời hun đốt. Tôi bối rối không biết thứ này là gì, rồi nhớ ra Thread mới cải tạo lại quảng trường. Cùm, cột nhục hình, cả cái này nữa, những phần còn lại của giá treo cổ. Tồi tệ. Thật tồi tệ. Nó khơi dậy bao hình ảnh vẫn giày vò tôi, cả khi thức lẫn ngủ. Peeta đang bị tra tấn - bị dìm xuống nước, đốt, cắt rạch, chích điện, gây thương tật, đánh đập dã man - khi Capitol cố moi thông tin về quân nổi dậy mà cậu không hề biết. Tôi nhắm chặt mắt lại, cố vượt qua hàng trăm, hàng trăm cây số để đến với cậu, truyền suy nghĩ của tôi vào tâm trí cậu, để cậu biết rằng cậu không đơn độc. Nhưng sự thực là vậy. Và tôi chẳng thể nào giúp cậu.
Chạy. Rời khỏi quảng trường đến một nơi không bị bà hỏa phá hủy. Tôi băng qua ngôi nhà đổ nát của ngài thị trưởng, nơi cô bạn Madge từng sống. Không nghe được tin tức nào về con bé hay gia đình nó. Họ có được sơ tán đến Capitol nhờ địa vị của bố nó không hay đã bị bỏ mặc cho lửa thiêu? Tro tàn cuộn lên quanh tôi, khiến tôi phải kéo viền áo lên che miệng. Không phải đang băn khoăn không biết mình có nguy cơ chết ngạt vì hít phải cái gì, mà là hít phải ai.
Cỏ đã cháy khô và tuyết xám cũng đã đổ xuống nơi này nhưng mười hai căn nhà xinh xắn của Làng Chiến thắng vẫn bình an vô sự. Tôi lao vào căn nhà mình từng sống năm trước, sập cửa lại rồi dựa lưng lên đó. Nơi này dường như vẫn chưa bị ai ngó ngàng đến. Sạch sẽ. Yên tĩnh lạ kỳ. Sao mình lại quay về Quận 12 chứ? Chuyến đi này giúp mình giải đáp cho câu hỏi mà mình không thể thoái thác bằng cách nào đây?
“Mình sẽ làm gì đây?” tôi thì thầm với bức tường. Vì tôi thực sự không biết.
Người ta cứ lải nhải, lải nhải mãi không thôi với tôi. Plutarch Heavensbee. Người trợ lý mưu mô của ông ta, Fulvia Cardew. Loạn cào cào các vị lãnh đạo quận. Quan chức quân đội. Chỉ có Alma Coin, thống đốc Quận 13 là lẳng lặng quan sát. Bà ta khoảng năm mươi tuổi, mái tóc hoa râm rũ thẳng mượt xuống vai. Tôi có phần bị mê hoặc bởi mái tóc ấy, bởi nó quá chỉn chu, không gợn rối, không một sợi lạc chỗ, thậm chí một ngọn tóc chẻ cũng không. Mắt bà ta màu xám, nhưng không giống mắt của người dân khu Vỉa than. Màu mắt rất nhạt, tựa hồ mọi sắc màu đã bị hút cạn khỏi đó. Thứ màu bùn mà ta mong sao sẽ tan chảy đi mất.
Điều họ muốn ở tôi là đảm nhận trọn vẹn vai trò mà họ dành riêng cho tôi. Biểu tượng cách mạng. Con chim húng nhại. Những gì tôi đã làm trong quá khứ vẫn chưa đủ, đánh bại Capitol trên Đấu trường, quy tụ mọi người lại với nhau. Giờ đây tôi phải trở thành một thủ lĩnh đích thực, là gương mặt, là tiếng nói, là biểu tượng của cách mạng. Một người mà các quận - hiện nay hầu hết đều công khai chiến đấu với Capitol - có thể tin tưởng sẽ thắp sáng con đường dẫn tới chiến thắng. Tôi không đơn thương độc mã. Có cả một đội chuyên chăm sóc ngoại hình, lo liệu trang phục, viết diễn văn, chuẩn bị cho mỗi lần tôi xuất hiện - cứ làm nhưviệc nàykhông quen thuộc lắm ấy - và tất cả những gì tôi phải làm là diễn tròn vai. Đôi khi tôi lắng nghe họ, đôi khi tôi chỉ ngắm đường ngôi tóc hoàn hảo của bà Coin, cố xác định xem đó có phải là tóc giả không. Cuối cùng, tôi rời khỏi phòng vì đau đầu hoặc đã đến giờ ăn hoặc có thể nếu không được lên mặt đất, tôi sẽ hét lên mất. Tôi chả buồn nói gì. Tôi chỉ đứng lên ra ngoài.
Chiều qua, khi cánh cửa đóng lại sau lưng, tôi nghe tiếng Coin nói, “Tôi đã bảo là đáng lẽ chúng ta nên cứu thằng bé trước mà.” Ám chỉ Peeta. Tôi đồng ý cả hai tay hai chân. Cậu hẳn sẽ là người phát ngôn xuất sắc.

Chia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter
Link:
BBcode:
↑↑Bạn Đã Đọc Chưa?
» Thợ Săn Tâm Lý
» Vũ Khí Bóng Đêm 1: Thành Phố Xương
» Pottermore -Harry Potter Ngoại Truyện
» Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
» Nhị Tiểu Thư, Em Sẽ Thuộc Về Ta - Ngoại Truyện Tình Yêu Của Đời Sau
[ » Xem Thêm]
Có Gì Hót?
» 10 điều luôn đúng về Ma Kết
» 10 Điều Bạn Luôn Thắc Mắc Về Kết
» 12 cái nhất của Nhân Mã
» 12 chòm sao hay bị hiểu lầm vì
» Cách 12 chòm sao cầu hôn bạn đời của họ?
Xtscript load: 0.000809s. Total load: 0.000986