Vì tôi đã làm vậy. Chính mũi tên tôi nhắm vào kẽ hở trên trường năng lượng bao quanh trường đấu đã mang đến cuộc trả thù tàn khốc này. Chính nó đã đẩy cả đất nước Panem vào cảnh hỗn loạn.
Trong đầu tôi ong ong những lời Tổng thống Snow đã nói vào buổi sáng tôi bắt đầu cuộc Diễu hành Chiến thắng.“Katniss Everdeen, Cô gái Lửa, cô đã châm một đóm lửa mà nếu ta không để mắt tới, nó có thể bùng lên thành biển lửa hủy diệt cả Panem.”Hóa ra ông ta không nói quá, cũng chẳng phải chỉ cốt dọa dẫm tôi. Có lẽ ông ta thật lòng cố tranh thủ sự giúp đỡ của tôi. Nhưng tôi đã châm ngòi một thứ vượt ngoài tầm kiểm soát của bản thân.
Cháy. Vẫn cháy,tôi tê dại nghĩ. Xa xa, các mỏ than vẫn âm ỉ cháy bóc khói đen kịt. Dẫu vậy cũng đâu còn ai mà lo lắng. Hơn chín mươi phần trăm dân số quận đã thiệt mạng. Khoảng tám trăm người còn lại là dân tị nạn ở Quận 13, một việc mà theo tôi nghĩ chẳng khác gì vĩnh viễn trở thành kẻ vô gia cư.
Tôi biết mình không nên nghĩ vậy; tôi biết mình nên hàm ơn vì cách người ta chào đón chúng tôi. Ốm yếu, thương tật, đói khát, và trắng tay. Tuy vậy, tôi không bao giờ có thể trốn tránh sự thật rằng Quận 13 là xúc tác trong cuộc hủy diệt Quận 12. Điều này không giải thoát tôi khỏi những lời chỉ trích - xung quanh có quá nhiều lời chỉ trích. Nhưng nếu không có chúng, tôi đã không tham gia vào một âm mưu lớn hơn nhằm lật đổ Capitol, và cũng chẳng có kỹ năng để thực hiện việc đó.
Công dân Quận 12 không có phong trào kháng chiến quy củ riêng. Không có tiếng nói trong bất cứ việc gì. Họ chỉ mang nỗi bất hạnh là có tôi. Một số người sống sót cho rằng âu vẫn là may mắn khi cuối cùng cũng thoát khỏi Quận 12. Thoát khỏi cảnh thiếu ăn và đàn áp dai dẳng, những mỏ than đầy nguy cơ, đòn roi của tay Trưởng đội Trị an cuối cùng, Romulus Thread. Thật chẳng khác gì kỳ tích khi có một mái nhà mới, vì cách đây ít lâu, chúng tôi thậm chí còn chẳng biết đến sự tồn tại của Quận 13.
Về việc trốn thoát của những người sống sót, lời ngợi khen được trao trọn cho Gale, dẫu anh chấp nhận đầy miễn cưỡng. Ngay sau khi Huyết trường Tứ phân kết thúc - ngay sau khi tôi được đưa lên khỏi trường đấu - điện ở Quận 12 bị cắt phụt, màn hình ti vi tắt ngóm, và khu Vỉa than trở nên lặng ngắt như tờ, ta có thể nghe thấy cả nhịp tim của người khác. Không ai làm gì để phản đối hay ăn mừng sự kiện xảy ra ở trường đấu. Tuy nhiên chưa đầy mười lăm phút sau, bầu trời đã tràn ngập tàu bay và bom trút xuống như mưa.
Chính Gale đã nghĩ đến Đồng cỏ, một trong vài nơi ít ỏi không chật cứng những ngôi nhà gỗ cũ kỹ ám bụi than. Anh dồn hết những người mình có thể tìm thấy về hướng đó, bao gồm cả mẹ tôi và Prim. Anh thành lập một đội để kéo dỡ hàng rào - giờ chỉ còn là rào chắn mắt xích vô hại không còn điện - và dẫn mọi người vào rừng. Anh đưa họ tới chỗ duy nhất anh có thể nghĩ ra, cái hố mà cha đã chỉ cho tôi xem hồi nhỏ. Và từ nơi đó họ chứng kiến ngọn lửa đằng xa liếm sạch mọi thứ họ từng biết trên đời này.
Đến bình minh, những kẻ thả bom đã đi từ lâu, lửa đã lụi tàn, những người tứ tán tụ lại. Mẹ tôi và Prim dựng tạm một trạm y tế chăm sóc người bị thương và cố điều trị cho họ bằng bất cứ thứ gì lượm lặt được trong rừng. Gale có hai bộ cung tên, một con dao săn, một tấm lưới đánh cá, và hơn tám trăm người hoảng loạn cần được tiếp tế. Với sự giúp đỡ của những người khỏe mạnh, họ cũng xoay xở được ba ngày. Và chính lúc đó chiếc tàu bay bất ngờ xuất hiện để sơ tán họ đến Quận 13, một nơi sạch sẽ hơn cả mong đợi, với những gian nhà sơn trắng, quần áo dôi dư, thức ăn đủ ba bữa một ngày. Nhược điểm của những gian nhà này là ở dưới lòng đất, quần áo thì giống hệt nhau, đồ ăn khá nhạt nhẽo, nhưng đối với dân tị nạn Quận 12 thì những điều đó chẳng đáng kể gì. Họ được an toàn. Họ được chăm sóc. Họ còn sống và được chào đón nhiệt tình.
Sự nhiệt tình này được hiểu là lòng tốt. Nhưng một người tên Dalton, vốn là dân tị nạn Quận 10 từng cuốc bộ đến Quận 13 vài năm trước, đã tiết lộ cho tôi biết động cơ thực sự. “Họ cần cô. Tôi. Họ cần tất cả chúng ta. Cách đây không lâu, một trận đậu mùa đã cướp đi mạng sống của rất nhiều người bọn họ và để lại một số lượng người mất khả năng sinh nở còn lớn hơn nữa. Loài gây giống mới. Họ coi chúng ta như vậy đấy.” Hồi còn ở Quận 10, anh ta làm ở trại bò, đảm nhận việc duy trì sự đa dạng gen trong đàn bằng cách cấy phôi bò cái đông lạnh nhiều năm. Có thể anh ta nói đúng về Quận 13, vì hình như quanh đấy không có nhiều trẻ con lắm. Nhưng thế thì sao chứ? Chúng tôi đâu bị giam giữ trong tù, chúng tôi được đào tạo làm việc, trẻ con được đi học. Những người trên mười bốn tuổi được phong quân hàm cấp thấp nhất và được trịnh trọng gọi là “Chiến binh”. Mỗi người dân tị nạn đều nghiễm nhiên được chính quyền Quận 13 cấp quyền công dân.








