Một tên lai nói:
- Thôi được rồi nhìn mày cũng đẹp trai tao bỏ qua đấy, biết điều xì ra vài chục lạng rồi biến đi.
- A thì ra là bọn xin đểu - Tôn Ngộ Không kêu.
- Này ăn nói cẩn thận nhớ. Biết điều thì khôn hồn đưa tiền ra đây.
Tôn Ngộ Không cười nhạt:
- Đã lâu rồi lão Tôn Không đánh lộn, hay lắm, ngon thì nhào vô kiếm ăn.
- Khoan đã Ngộ Không.
- Gì thế đại ca? à nhầm, sư phụ?
- Dù sao bọn họ cũng là con người, phải lấy đức thu phục họ.
Một tên nghe vậy cười nói:
- Đồ sư cọ mốc lý sự.
Rồi nhặt cục đá en đường ném vào đầu Đường Tam Tạng.
Đường Tam Tạng bị ném đá trúng tức giận gào lên:
- Ngộ Không, thịt chúng cho ta
Tôn Ngộ Không nghe lời như mở cờ trong bụng, lập tức vung gậy như ý đập hai phát hai tên cươp đường chết tươi.
- yếu thế.
- Ngộ Không, ta co bảo ngươi giết chúng đâu?
- Rõ ràng thầy nói thịt chúng cơ mà?
- Ơ, như vậy chỉ là muốn ngươi cảnh cáo bọn họ qua loa thôi, sao ngươi lại sát sinh?
- Ôi dào, đúng là lý sự cùn.
- Không được, bọn họ là cường đạo cũng là con người, ngươi động một tí thì sát sinh thì ta thỉnh kinh phổ độ chúng sinh làm gì?
- Này nhớ, đừng tưởng sư phụ là lên mặt nhớ, tinh vi vừa thôi, thằng này cóc cần nhớ.
- Ngươi đã ký hợp đồng với Phật Tổ Như Lai rồi, nếu xù thì phải đền khối tiền đấy.
- Lão tôn chủ một hoa quả sơn, tiền bán hoa quả hàng năm cũng thừa để ta ăn nhậu phủ phê, sợ gì vài ba triệu lẻ đó chứ?
Nói rồi ngày tung người bay vọt lên mây.
Đường Tam Tạng nhìn theo chỉ biết thở dài.
- Tự nhiên mất đi thằng sai vặt, tiếc thật.
Chợt trên trời tỏa ra ánh hào quang rực rỡ, Đường Tam Tạng thấy vậy lập tức quỳ xuống:
- Quan Âm Bồ Tát:
- Đường Tam Tạng, không cần đa lễ, ta chỉ tiện đường đến thẩm mĩ viện nên đi qua đây thôi, còn Tôn Ngộ Không đâu?
- Nó hủy hợp đồng trốn đi rồi.
- Duyên thầy trò của các ngươi chưa hết, nó có thể bỏ đi đâu?
- Con khỉ này ương bướng khó dạy, làm sao có thể cùng tôi đi tây thiên thỉnh kinh được?
Quan Âm Bồ Tát thở dài:
- Ý ngươi muốn xin đểu một bảo vật chế phục nó chứ gì?
- Bồ Tát thông minh quá: - Đường Tam Tạng cười hì hì cầu tài.
- Ok. Dù sao ta cũng vừa cắt băng kháng thành chùa Quan Âm về, người ta cũng cho ta vật này chưa biết dùng để làm gì.
Nói rồi bà rút từ trong ba lô một chiếc vòng vàng sáng láo.
- Vàng thật hay vàng dỏm thế Bồ Tát? - Đường Tam Tạng hỏi.
- Vàng xịn thì còn lâu ta mới cho mi, đây là vòng kim cô để chế phục con khỉ đó.
Nói rồi Quan Âm Bồ Tát quẳng chiếc vòng rơi xuống tay Đường Tam Tạng.
Đường Tam Tạng cầm lên ngắm ngía lâu rồi nói:
- Chiếc vòng này bên phải nặng bên trái nhẹ, phía trước to phía sau nhỏ, màu sắc óng ánh như nhũ lại sắp bong ra đến nơi rồi, đã thế lại còn nặng hơn bình thường chắc chắn bị người ta lén bỏ chì vào rồi, Quan Âm à, người lấy nó ở đâu thế? hay để bần tăng giới thiệu cho một lò rèn hạn hai nhé, thủ công ở đó cũng khá lắm, tiền công lại không đắt, còn tiền hoa hồng thì...hì hì..nể tình quen biết tôi tính rẻ cho.
Quan Âm Bồ tát lắc đầu:
- Nói nhiều quá.
Rồi bà biến thành một luồng ánh sáng bay mất.
Quả nhiên một lúc sau, Tôn Ngộ Không bay vòng trở về.
- Mi còn về đây sao?
- Hừ, không nể tình bản hợp đồng ơới Phật Tổ Như Lai thì tôi đã cuốn gói đi từ đời tám hoánh, ở đây làm qué gì.







