Cảm giác lúc này thật là chán. Em không ngờ con bạn thân nhất của em lại có thể thốt lên những lời như vậy. Cứ cho là nó không cố ý, nó đang giận em nhưng việc xúc phạm đến Linh làm em cảm thấy khó chịu và không thể chấp nhận. Dù gì đó cũng là người con gái một thời em từng yêu say đắm
Lái xe vào con hẻm nhỏ chui vào bar quen thuộc. Em thấy trống rỗng quá, em nhớ Linh. Bỗng dưng rất nhớ, rồi uống và lắc lư theo điệu nhạc chát chúa. Điện thoại trong túi rung lên, không cần nhìn vẫn có thể biết chắc chắn đó là Thy nhưng rồi sa, hiện tại em không muốn nhìn thấy nó, không muốn nghe nó giải thích. Em ghét nó
Rời bar lúc 12h. Em lết từng bước một ra bãi đậu xe rồi ngồi xuống lề đường nôn thốc nôn tháo những gì có trong bụng ra. Mệt thật đấy nhưng nó lại làm em cảm thấy nhẹ lòng đi một chút. Nghĩ về Thy, những lời nó nói chắc trong lúc tức giận nó mới thốt ra những lời đó thôi. Con người mà, làm sao mà kiềm chế được cảm xúc của mình chứ. Nghĩ lại, em cũng rõ hâm, biết tính nó mà vẫn giận. Tự cười mình một cái
“Hóa ra mày ở đây à?” – Có tiếng nói cất lên từ phía sau em
“Uống nhiều lắm hay sao mà ói kinh thế?”
“Vài chai. Cũng đủ say. Mày làm gì ở đây?”
“ĐM. Mày trốn ở đây chơi làm con Thy nó gọi điện kêu bố đi tìm mày. Nó hành bố màycả tối đấy thằng chó ạ. Đấy nó lại gọi nè. – Tiếng điện thoại của thằng Huy reo.
“Alo. Tao thấy nó rồi. Đang trước bar … Ói tùm lum rồi! Ờ, để tao chở nó về”
“Nó nói gì mày cũng nghe à?”
“Tao cũng lo cho mày thôi. Mày với nó cãi nhau gì mà ghê vậy. Trước giờ tao có thấy chúng mày như vậy đâu?”
“Ừm! Không có chuyện gì đâu. Chở tao về cái. Mệt quá” – Em đứng dậy lảo đảo
“Xe mày gửi lại đây hả?”
“Ừm! Mày vô nói với ông Nam (người quen cũng là quản lý quán bar) bảo tao gửi lại cái xe. Giờ tao éo đủ sức đi nữa rồi”
“ĐM. Nốc cho cố vào rồi bắt tội tao”
Thằng Huy dắt chiếc xe lại nói chuyện với mấy ông bảo vệ rồi lấy điện thoại gọi cho ông Nam. Một lát sau ổng ra rồi hai người nói cái gì đó. Sau đó nó dìu em lên xe rồi đi về
Khoảng 5h sáng, cơn đau đầu làm em tỉnh giấc. Lần nào cũng vậy, hễ say vô là lại đau đầu, mệt rũ toàn thân. Với tay bật cái đèn để đi tìm chai thì đã thấy nó ở ngay trên bàn bên cạnh là một viên thuốc. Hình như là thuốc giải rượu. Bật cười rồi nói: “Cám ơn mẹ yêu”
Nằm thêm một lúc cho cơn đau đầu qua đi. Em chạy xuống nhà tắm một cái rồi mở TV lên xem. Đã 6h sáng. Bố cũng sắp dậy để đi làm, ngồi ở dưới này chắc chắn sẽ bị ăn chửi. Thôi thì lỉnh lên trên phòng lánh nạn đã
Nghe nói đâu, hình như hôm nay Thy ra viện. Vậy là khỏe, đỡ phải chăm sóc bà cô hay nhõng nhẽo đó nữa. Nghĩ đến mấy ngày vừa qua em thay thằng bồ nó làm quan tâm nó. Chắc bữa sau gặp phải đòi một chầu nhậu mới được.
Có tiếng mở cửa, là mẹ. Mẹ mang cho em một tô cháo gà đậu xanh rồi bảo em ăn. Hôm qua ói ra hết có gì trong bụng đâu nên khi vừa nhìn thấy tô cháo em ăn ngon miệng lắm cho đến khi
“Ăn xong chưa con?”
“Sắp xong rồi mẹ”
“No chưa?”
“Dạ. No. Mẹ nấu ngon quá”
“No rồi thì vét cho sạch, xuống nhà tôi bảo” – Mặt mẹ hầm hầm. Thôi rồi
Mẹ rất ít khi giận với em nhưng một khi đã giận thì rất kinh khủng. Nhìn mặt mẹ như thế là em cảm thấy một bầu trời xám xịt không một tia nắng đang bao phủ lấy mình rồi. Hóa ra mẹ cho em ăn uống đàng hoàng để em lấy sức chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ đây mà. Mẹ tốt với con quá
“Ngồi xuống đây” – Em thất thểu ngồi xuống cái ghế
“Mày lớn rồi, bố mẹ không đánh mày nữa. Giờ mày đủ để suy nghĩ về những việc mình đã làm. Những hãy nhớ, phía sau mày còn có bố mẹ. Mày nhậu say xỉn như thế lỡ không có thằng Huy đưa về rồi mày tính sao hả con”
“Mẹ biết mày buồn vì chuyện gì. Sáng nay con Thy có gọi điện nói cho mẹ rồi. Nó nhờ mẹ chuyển lời xin lỗi mày. Mẹ biết mày buồn khi con Thy nó nói Linh như vậy nhưng mẹ thấy nó nói cũng chẳng sai mặc dù hơi quá quắt đấy.”
“Mẹ, không phải như mẹ nghĩ đâu….” – Tối phản kháng :sosad:
“Mẹ sinh mày ra, mẹ không hiểu tính mày thì ai hiểu nữa hả con? Chuyện tình cảm của mày, mày có thể quyết định được rồi. Bố mẹ cũng không ngăn cản nữa. Nhưng từ giờ mà còn cái kiểu nhậu say như thế nữa thì mày liệu hồn”
“Dạ…”
“Thôi đi lên nhà nghỉ đi. Con Thy nó ra viện rồi đấy. Chiều nó bảo qua”
“Dạ? Thy bảo chiều qua nhà mình hả mẹ?”
“Ừm!”
“Mẹ nói với nó là con không có ở nhà nha. Con không muốn gặp nó”
“Sao không muốn gặp”
“Tại vì…..vì con không thích”
“Mày đi mà nói lấy”
“Đi mà mẹ. Nói dùm con đi” – Em mè nheo
“Mẹ nói rồi. Đây là chuyện giữa mày và con Thy, mẹ sẽ không nhúng tay vào. Mày tự giải quyết đi. Giờ phải ra quán. Trưa mẹ không về đâu. Nếu đói thì chạy ra quán còn không thì có cơm với thịt kho trong tủ lạnh đấy. Tự đun lại mà ăn”
Căn nhà giờ chỉ còn mình em. Chiều Thy đên biết phải nói gì với nó đây. Chán chẳng buồn nghĩ, em lại xách xe chạy sang quán thằng Huy làm vài ván LOL. Tấm 12h trưa đói bụng rồi lại chạy ra quán xin mẹ chén cơm chứ thực sự em lười đụng vào bếp núc lắm. Kể cả khi đun lại đồ ăn :gach:
Đang ăn cơm thì có tiếng chuông điện thoại. Là Thy.
“Đang ở đau. Tao về nhà rồi”
“Hỏi làm chi”
“Mày đang ở đâu”
“Đi chơi rồi. Không có ở nhà đâu”
“Ở quán hả?”
“Không. Tao đi chơi với bạn rồi. Không có ở quán đâu?”
“Đi chơi với thằng nào?”
“Liên quan gì tới mày. Kệ tao”
“Alo…. Bố con điên” – Tự dưng điện thoại bên kia không có ai nói nữa, em lẩm bẩm chửi một câu rồi tắt máy tiếp tục ăn chén cơm
“Lừa chị hả? BỐPPPPPPPPPPPPPPPPPPPPP” – Người ta nói trời đánh tránh bữa ăn nhưng trong trường hợp này thực sự con Thy nó không nể người mà”
“ĐM. Bố mày đang…..”
“À! Chào 2 em ” – Tí nữa thì em văng tục. May mắ thay lúc quay lại nhìn thấy cả Linh và Thy đang đứng đó
“Mày đang gì? Nói lại coi”
Em nhìn Thy bằng ánh mắt có thể ăn tươi nuốt sống được. Nếu không có 2 con em nó ở đây chắc em đã đè nó xuống mà đập cho một trận nhừ tử rồi
“Mày tới đây có chuyện gì?”
“À. Tới xin lỗi mày” -
Đây mà là thái độ xin lỗi hả? Thy vênh mặt lên ngồi xuống ghế bắt chân chữ ngũ rồi cầm lon pepsi của em lên tu một hơi (chắc hết cả lon quá )
“Cách xin lỗi của mày đấy hả?”
Danh sách chương
CHAP 1: CUỘC GẶP GỠ
CHAP 2: OAN GIA NGÕ HẸP
CHAP 3: TÌM HIỂU VÀ TIẾP CẬN
CHAP 4: CON BẠN THÂN
CHAP 5: NHỮNG ĐIỀU BẤT NGỜ
CHAP 6: KÝ ỨC
CHAP 7: LỜI HỨA
CHAP 8: QUYẾT ĐỊNH
CHAP 9: TRANH CÃI
CHAP 10: NHỮNG CUỘC NÓI CHUYỆN
CHAP 11: GIAO DỊCH VÀ BUỔI CAFE NGỌT NGÀO
CHAP 12: BUỔI SINH NHẬT
CHAP 13: CUỘC NÓI CHUYỆN VÀ NHỮNG KẺ NGHE LÉN
CHAP 14: SIÊU THỊ VÀ NỤ HÔN BẤT NGỜ
CHAP 15: CHUYẾN ĐI NHA TRANG (P1)
CHAP 16: CHUYẾN ĐI NHA TRANG (P2)
CHAP 17: CHUYẾN ĐI NHA TRANG (P3)
CHAP 18: BỊ ÚP VÀ NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT
CHAP 19: NHỮNG CUỘC NÓI CHUYỆN
CHAP 20: KẺ ĐÓNG THẾ
CHAP 21: BỮA TRƯA ĐẦY RẮC RỐI
CHAP 22: CON BẠN THÂN TỘI NGHIỆP
CHAP 23: NỤ HÔN
CHAP 24: NHỮNG NGÀY CON BẠN ỐM (P1)
CHAP 25: NHỮNG NGÀY CON BẠN ỐM (P2)
CHAP 26: 20/10 CỦA NHỮNG KẺ CÔ ĐƠN
CHAP 27: NGÀY SINH NHẬT
CHAP 28: GIẢI HÒA
CHAP 29: CƠN SỐT
CHAP 30: LỄ CƯỚI VÀ LỜI TỎ TÌNH
CHAP 31: NỖI BUỒN
CHAP 32: TÌNH CŨ KHÔNG RỦ CŨNG ĐẾN
CHAP 33: QUẢ ĐẮNG
CHAP CUỐI: GIÁNG SINH NGỌT NGÀO
Lái xe vào con hẻm nhỏ chui vào bar quen thuộc. Em thấy trống rỗng quá, em nhớ Linh. Bỗng dưng rất nhớ, rồi uống và lắc lư theo điệu nhạc chát chúa. Điện thoại trong túi rung lên, không cần nhìn vẫn có thể biết chắc chắn đó là Thy nhưng rồi sa, hiện tại em không muốn nhìn thấy nó, không muốn nghe nó giải thích. Em ghét nó
Rời bar lúc 12h. Em lết từng bước một ra bãi đậu xe rồi ngồi xuống lề đường nôn thốc nôn tháo những gì có trong bụng ra. Mệt thật đấy nhưng nó lại làm em cảm thấy nhẹ lòng đi một chút. Nghĩ về Thy, những lời nó nói chắc trong lúc tức giận nó mới thốt ra những lời đó thôi. Con người mà, làm sao mà kiềm chế được cảm xúc của mình chứ. Nghĩ lại, em cũng rõ hâm, biết tính nó mà vẫn giận. Tự cười mình một cái
“Hóa ra mày ở đây à?” – Có tiếng nói cất lên từ phía sau em
“Uống nhiều lắm hay sao mà ói kinh thế?”
“Vài chai. Cũng đủ say. Mày làm gì ở đây?”
“ĐM. Mày trốn ở đây chơi làm con Thy nó gọi điện kêu bố đi tìm mày. Nó hành bố màycả tối đấy thằng chó ạ. Đấy nó lại gọi nè. – Tiếng điện thoại của thằng Huy reo.
“Alo. Tao thấy nó rồi. Đang trước bar … Ói tùm lum rồi! Ờ, để tao chở nó về”
“Nó nói gì mày cũng nghe à?”
“Tao cũng lo cho mày thôi. Mày với nó cãi nhau gì mà ghê vậy. Trước giờ tao có thấy chúng mày như vậy đâu?”
“Ừm! Không có chuyện gì đâu. Chở tao về cái. Mệt quá” – Em đứng dậy lảo đảo
“Xe mày gửi lại đây hả?”
“Ừm! Mày vô nói với ông Nam (người quen cũng là quản lý quán bar) bảo tao gửi lại cái xe. Giờ tao éo đủ sức đi nữa rồi”
“ĐM. Nốc cho cố vào rồi bắt tội tao”
Thằng Huy dắt chiếc xe lại nói chuyện với mấy ông bảo vệ rồi lấy điện thoại gọi cho ông Nam. Một lát sau ổng ra rồi hai người nói cái gì đó. Sau đó nó dìu em lên xe rồi đi về
Khoảng 5h sáng, cơn đau đầu làm em tỉnh giấc. Lần nào cũng vậy, hễ say vô là lại đau đầu, mệt rũ toàn thân. Với tay bật cái đèn để đi tìm chai thì đã thấy nó ở ngay trên bàn bên cạnh là một viên thuốc. Hình như là thuốc giải rượu. Bật cười rồi nói: “Cám ơn mẹ yêu”
Nằm thêm một lúc cho cơn đau đầu qua đi. Em chạy xuống nhà tắm một cái rồi mở TV lên xem. Đã 6h sáng. Bố cũng sắp dậy để đi làm, ngồi ở dưới này chắc chắn sẽ bị ăn chửi. Thôi thì lỉnh lên trên phòng lánh nạn đã
Nghe nói đâu, hình như hôm nay Thy ra viện. Vậy là khỏe, đỡ phải chăm sóc bà cô hay nhõng nhẽo đó nữa. Nghĩ đến mấy ngày vừa qua em thay thằng bồ nó làm quan tâm nó. Chắc bữa sau gặp phải đòi một chầu nhậu mới được.
Có tiếng mở cửa, là mẹ. Mẹ mang cho em một tô cháo gà đậu xanh rồi bảo em ăn. Hôm qua ói ra hết có gì trong bụng đâu nên khi vừa nhìn thấy tô cháo em ăn ngon miệng lắm cho đến khi
“Ăn xong chưa con?”
“Sắp xong rồi mẹ”
“No chưa?”
“Dạ. No. Mẹ nấu ngon quá”
“No rồi thì vét cho sạch, xuống nhà tôi bảo” – Mặt mẹ hầm hầm. Thôi rồi
Mẹ rất ít khi giận với em nhưng một khi đã giận thì rất kinh khủng. Nhìn mặt mẹ như thế là em cảm thấy một bầu trời xám xịt không một tia nắng đang bao phủ lấy mình rồi. Hóa ra mẹ cho em ăn uống đàng hoàng để em lấy sức chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ đây mà. Mẹ tốt với con quá
“Ngồi xuống đây” – Em thất thểu ngồi xuống cái ghế
“Mày lớn rồi, bố mẹ không đánh mày nữa. Giờ mày đủ để suy nghĩ về những việc mình đã làm. Những hãy nhớ, phía sau mày còn có bố mẹ. Mày nhậu say xỉn như thế lỡ không có thằng Huy đưa về rồi mày tính sao hả con”
“Mẹ biết mày buồn vì chuyện gì. Sáng nay con Thy có gọi điện nói cho mẹ rồi. Nó nhờ mẹ chuyển lời xin lỗi mày. Mẹ biết mày buồn khi con Thy nó nói Linh như vậy nhưng mẹ thấy nó nói cũng chẳng sai mặc dù hơi quá quắt đấy.”
“Mẹ, không phải như mẹ nghĩ đâu….” – Tối phản kháng :sosad:
“Mẹ sinh mày ra, mẹ không hiểu tính mày thì ai hiểu nữa hả con? Chuyện tình cảm của mày, mày có thể quyết định được rồi. Bố mẹ cũng không ngăn cản nữa. Nhưng từ giờ mà còn cái kiểu nhậu say như thế nữa thì mày liệu hồn”
“Dạ…”
“Thôi đi lên nhà nghỉ đi. Con Thy nó ra viện rồi đấy. Chiều nó bảo qua”
“Dạ? Thy bảo chiều qua nhà mình hả mẹ?”
“Ừm!”
“Mẹ nói với nó là con không có ở nhà nha. Con không muốn gặp nó”
“Sao không muốn gặp”
“Tại vì…..vì con không thích”
“Mày đi mà nói lấy”
“Đi mà mẹ. Nói dùm con đi” – Em mè nheo
“Mẹ nói rồi. Đây là chuyện giữa mày và con Thy, mẹ sẽ không nhúng tay vào. Mày tự giải quyết đi. Giờ phải ra quán. Trưa mẹ không về đâu. Nếu đói thì chạy ra quán còn không thì có cơm với thịt kho trong tủ lạnh đấy. Tự đun lại mà ăn”
Căn nhà giờ chỉ còn mình em. Chiều Thy đên biết phải nói gì với nó đây. Chán chẳng buồn nghĩ, em lại xách xe chạy sang quán thằng Huy làm vài ván LOL. Tấm 12h trưa đói bụng rồi lại chạy ra quán xin mẹ chén cơm chứ thực sự em lười đụng vào bếp núc lắm. Kể cả khi đun lại đồ ăn :gach:
Đang ăn cơm thì có tiếng chuông điện thoại. Là Thy.
“Đang ở đau. Tao về nhà rồi”
“Hỏi làm chi”
“Mày đang ở đâu”
“Đi chơi rồi. Không có ở nhà đâu”
“Ở quán hả?”
“Không. Tao đi chơi với bạn rồi. Không có ở quán đâu?”
“Đi chơi với thằng nào?”
“Liên quan gì tới mày. Kệ tao”
“Alo…. Bố con điên” – Tự dưng điện thoại bên kia không có ai nói nữa, em lẩm bẩm chửi một câu rồi tắt máy tiếp tục ăn chén cơm
“Lừa chị hả? BỐPPPPPPPPPPPPPPPPPPPPP” – Người ta nói trời đánh tránh bữa ăn nhưng trong trường hợp này thực sự con Thy nó không nể người mà”
“ĐM. Bố mày đang…..”
“À! Chào 2 em ” – Tí nữa thì em văng tục. May mắ thay lúc quay lại nhìn thấy cả Linh và Thy đang đứng đó
“Mày đang gì? Nói lại coi”
Em nhìn Thy bằng ánh mắt có thể ăn tươi nuốt sống được. Nếu không có 2 con em nó ở đây chắc em đã đè nó xuống mà đập cho một trận nhừ tử rồi
“Mày tới đây có chuyện gì?”
“À. Tới xin lỗi mày” -
Đây mà là thái độ xin lỗi hả? Thy vênh mặt lên ngồi xuống ghế bắt chân chữ ngũ rồi cầm lon pepsi của em lên tu một hơi (chắc hết cả lon quá )
“Cách xin lỗi của mày đấy hả?”
Quay lại: CHAP 9: TRANH CÃI
Danh sách chương
CHAP 1: CUỘC GẶP GỠ
CHAP 2: OAN GIA NGÕ HẸP
CHAP 3: TÌM HIỂU VÀ TIẾP CẬN
CHAP 4: CON BẠN THÂN
CHAP 5: NHỮNG ĐIỀU BẤT NGỜ
CHAP 6: KÝ ỨC
CHAP 7: LỜI HỨA
CHAP 8: QUYẾT ĐỊNH
CHAP 9: TRANH CÃI
CHAP 10: NHỮNG CUỘC NÓI CHUYỆN
CHAP 11: GIAO DỊCH VÀ BUỔI CAFE NGỌT NGÀO
CHAP 12: BUỔI SINH NHẬT
CHAP 13: CUỘC NÓI CHUYỆN VÀ NHỮNG KẺ NGHE LÉN
CHAP 14: SIÊU THỊ VÀ NỤ HÔN BẤT NGỜ
CHAP 15: CHUYẾN ĐI NHA TRANG (P1)
CHAP 16: CHUYẾN ĐI NHA TRANG (P2)
CHAP 17: CHUYẾN ĐI NHA TRANG (P3)
CHAP 18: BỊ ÚP VÀ NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT
CHAP 19: NHỮNG CUỘC NÓI CHUYỆN
CHAP 20: KẺ ĐÓNG THẾ
CHAP 21: BỮA TRƯA ĐẦY RẮC RỐI
CHAP 22: CON BẠN THÂN TỘI NGHIỆP
CHAP 23: NỤ HÔN
CHAP 24: NHỮNG NGÀY CON BẠN ỐM (P1)
CHAP 25: NHỮNG NGÀY CON BẠN ỐM (P2)
CHAP 26: 20/10 CỦA NHỮNG KẺ CÔ ĐƠN
CHAP 27: NGÀY SINH NHẬT
CHAP 28: GIẢI HÒA
CHAP 29: CƠN SỐT
CHAP 30: LỄ CƯỚI VÀ LỜI TỎ TÌNH
CHAP 31: NỖI BUỒN
CHAP 32: TÌNH CŨ KHÔNG RỦ CŨNG ĐẾN
CHAP 33: QUẢ ĐẮNG
CHAP CUỐI: GIÁNG SINH NGỌT NGÀO
