Old school Easter eggs.

Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 261
Dễ dàng hạ gục Vĩ Hỏa Hổ, Dương không vội dùng Tinh tú linh châu mà cất đi, tiếp tục bước sang đảo mới. Vệ thú tiếp theo là một con nhím, Bích Thủy Du của Bắc Phương Băng Quy, linh lực Linh Tướng cấp 4.
Một chiêu Cuồng đã phần nào giải tỏa cơn giận dữ của Dương, cho nên lần này hắn bình tĩnh đối chiến Bích Thủy Du mà không dùng đến bí kỹ. Dùng Cuồng tốc chiến tốc thắng, tuy nhanh nhưng không bền, bởi vì dù có thể nhờ tinh tú linh châu khôi phục linh lực, nhưng phần cơ thể dùng Cuồng vẫn cần thời gian hồi phục sức lực, mà phía sau còn rất nhiều đối thủ và có thể là cả những trận đụng độ với người khác.
Rõ ràng là không chỉ cấp độ mạnh lên mà ngay cả trí tuệ của vệ thú cũng mạnh lên, từ một Ngưu Kim Ngưu chỉ biết đâm đầu vào húc người đã đến một Bích Thủy Du công thủ vững chắc, những chiếc gai nhím kết hợp Băng linh lực vừa là giáp vừa là vũ khí bắn vào Dương.
Những chiếc gai băng bắn về phía Dương bị Huyết hỏa kiếm chém cho tan chảy, nhưng nước chảy xuống mặt đất lập tức được Bích Thủy Du kết lại thành băng gây cản trở bước chân Dương.
"Huyết hỏa kiếm không được thì dùng Hắc lôi thương!" Dương nghĩ thầm, lui lại vận thuật ngưng tụ Hắc ma đế lôi thành một ngọn thương dài, đồng thời vận Ngự lôi thuật linh hoạt xông đến tìm cơ hội tiêu diệt Bích Thủy Du.
Ở một đảo khác, Hoàng Phi Vũ của Phượng Hoàng tộc sau một lúc lâu nghỉ ngơi thì bước qua bệ đá đến đảo tiếp theo.
Điều đầu tiên Phi Vũ cảm nhận được ở đảo mới là tiếng lôi điện và tiếng băng vỡ tan, sau đó mới thấy bóng lưng thanh niên áo đen đang đối đầu con nhím băng khổng lồ.
"Hắn là tên nhóc kia? Hắc ma đế lôi? Đệ tử của Nữ Thần Hỏa Diễm sao lại mang Hắc ma đế lôi?" Phi Vũ ngạc nhiên thầm hỏi, cảm giác ghen tỵ trong nàng trỗi dậy, nghiến răng nói thầm: "Ta là thiên tài của Phượng Hoàng tộc, là chủ nhân của Huyết Linh Hỏa, luận về tài trí, luận về nhan sắc thì chỉ có ta mới xứng đáng trở thành truyền nhân của Hỏa Diễm Nữ Thần, ngươi không xứng!"
"Ta sẽ cho Hồng Ảnh thấy ai mới xứng làm đệ tử của người!"
Phi Vũ rút kiếm, thanh kiếm có cán hình Phượng Hoàng giang cánh bùng lên một ngọn lửa nhàn nhạt màu máu, tuy cùng màu nhưng không đậm nét và ma mị như Huyết ảnh yêu hỏa.
Dương lúc này đang chuẩn bị cản một đợt mưa gai toàn lực của Bích Thủy Du, quay lưng về phía Phi Vũ.
"Chết đi!" Phi Vũ nghiến răng cay độc, giương kiếm lả lướt phóng đến.
Nhân quả, không đơn giản chỉ là gieo hạt nào gặt quả nấy. Loại hạt mà Phi Âm gieo xuống lúc này sinh ra nhiều quả, tuy cùng loại, nhưng có quả ngọt quả chua, và quả ngọt nhất lại lọt vào tay Dương, còn quả chua nhất là do chính Phi Âm nhận lấy.
Nhờ trò đánh lén của Phi Âm mà Dương đã biết cảnh giác tình huống có kẻ khác đột nhiên xuất hiện, khi Phi Vũ đâm đến cũng là lúc Hắc kim thánh khải tụ xuống chân Dương, gia lực cho chân phải kết hợp Ngự lôi thuật đạp một bước phóng đi, lưỡi kiếm của Phi Vũ theo đà đâm thẳng vào chỗ con Bích Thủy Du đang bắn gai như mưa.
Phi Vũ, 25 tuổi, Linh Tá cấp 7, đối mặt đợt tấn công toàn lực của Bích Thủy Du, Linh Tướng cấp 4. Cách duy nhất giúp nàng vượt qua nguy hiểm chí mạng này chỉ có dùng đến năng lực đặc trưng của Phượng Hoàng tộc, Phượng Hoàng Tái Sinh!
Khi những gai băng nhọn hắc đâm đến, Phi Vũ hoảng hốt ngay lập tức thực hiện Phượng hóa, tay áo nàng rách toạt, đôi cánh tay mọc thành đôi cánh Phượng rực rỡ, từ sau mông cũng mọc ra một chùm đuôi Phượng dài.
Lúc Phượng hóa thành hình cũng là lúc những mũi gai nhọn hoắc đâm xuyên qua dáng người mảnh mai của Phi Vũ, đẩy nàng bay ra, máu bắn tung tóe, Dương liền chợp thời cơ xông vào dùng Hắc lôi thương đâm chết Bích Thủy Du, tháo viên tinh tú linh châu ra rồi mới quay đầu nhìn lại Phi Vũ.
Dương biết Phi Vũ sẽ không chết, và kết quả này do nàng tự chuốc lấy, nhưng vẫn có phần áy náy bởi Phi Vũ hiện tại trông vô cùng thê thảm, hàng chục mũi băng nhọn hoắc cắm sâu vào khắp cơ thể nàng Phượng Hoàng kêu ngạo, máu nóng làm băng tan thành nước hòa vào nhau chảy ướt cả cơ thể mỹ miều. Nếu người khác thì có lẽ đã mất mạng, à không, chính Phi Vũ cũng đã mất mạng, nhưng nàng khác biệt.
Phượng Hoàng tái sinh, năng lực đặc trưng của Phượng Hoàng tộc, chỉ cần còn trong trạng thái Phượng hóa thì ngươi còn cơ hội tái sinh. Tuy nhiên, khi tái sinh sẽ trở về dạng người, linh lực suy giảm và cơ thể suy yếu, mất nhiều thời gian để hồi phục và nhiều thời gian hơn nữa mới có thể thực hiện lần Phượng hóa tiếp theo.
Một ngọn lửa nhạt màu máu bùng cháy trên cơ thể Phi Vũ, những vết máu vung vãi khắp mặt đất cũng bốc cháy và bay đến tụ vào cơ thể Phi Vũ, ngọn lửa bốc lên phủ kín Phi Vũ rồi từ từ tàn lụi, để lại một thân hình mảnh mai trần trụi nằm như ngủ say trên mặt đất.
Nhìn Phi Vũ thế kia, Dương làm sao nhịn được cơn dâm tình trỗi dậy. Phi Vũ sau khi tái sinh liền mở mắt, hốt hoảng nhận ra ánh mắt Dương đang nhìn nàng như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Không được nhìn!" Phi Vũ thét lên vô vọng, hòn đảo này đã mở cổng, không còn ai có thể đến để cứu nàng nữa rồi.
"Hà hà! Ngon!" Dương liếm mép thèm thuồng nhìn Phi Vũ gương mặt xinh đẹp, mắt phượng long lanh lo sợ, hai gò má thoảng hồng lên vì bị kè khác nhìn thấy cơ thể trần trụi. Dưới chiếc cổ thon là bờ vai mảnh mai, một tay nàng đang cố che đi đôi gò ngực tròn trịa, tay khác lướt qua làn eo thon thả để phủ che vùng lông tươi tắn giữa hai chân. Nhưng không phải vùng lông kia, đôi chân mới chính là đặc điểm kích tình nhất của những mỹ nữ Phượng Hoàng, thon dài đến hoàn mỹ, lại mang làn da trắng hồng long lanh, trông ngon đến mức chỉ nhìn cũng ngửi được hương thơm, chỉ ngắm cũng nếm được vị ngọt, chỉ liếc cũng cảm thấy mịn màng.
"Tên khốn! Tránh xa ta ra!" Ánh mắt của Dương khiến Phi Vũ vừa xấu hổ vừa tức giận, ngay cả chồng sắp cưới Phi Âm cũng chưa được nhìn thấy cơ thể trưởng thành trần trụi của nàng, vậy mà kẻ đầu tiên chiêm ngưỡng lại là kẻ mà nàng căm ghét nhất, còn là một thằng nhóc thua xa tuổi nàng.
1 2 3 Sau
Đọc tiếp: Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Quay lại: Chương 74: Nhị Thập Bát Tú

Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000017s. Total load: 0.001064