XtGem Forum catalog

Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 224
Bị cái bóng đen phủ lên người, sống lưng Dương lạnh cóng, không dám liều mạng bỏ chạy mà run run quay đầu lại nhìn. Trước mắt hắn là một con quái vật hình khỉ khổng lồ cao gần 5 mét, miệng rộng đầy răng nanh trông tựa như con khỉ mà Dương vừa tiêu diệt.
"Đây... đây là khỉ mẹ à... Linh lực của nó bao nhiêu..." Dương hỏi, vừa nhìn cái mặt hung ác của con khỉ vừa run rẫy như cầy sấy.
Google đáp vô cảm: "Không phải loài khỉ, linh lực Linh Úy cấp 4."
"Ngươi đừng lừa ta! Y hệt con khỉ hồi nãy mà!"
Google đáp: "Thiên Ảnh Dị Thú, linh thú có độ hiếm truyền thuyết, linh lực Linh Úy cấp 4 thuộc tính Ảo Mộng, là con non, thường dùng chiêu biến hình thành ác thú để tự vệ, chiêu này vừa có thể che mắt địch vừa có thể che giấu cấp độ thực sự của bản thân nó."
"À... Làm sợ teo cả dái..." Dương thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này Phong Linh Nhi còn đang sợ hãi, run run gọi Dương: "Sao còn đứng đấy! Chạy mau!"
Dương cười vỗ ngực ra oai: "Yên tâm! Thứ này không hại nổi ta đâu!"
Con quái thú khổng lồ dường như nghe ra sự khinh thường từ Dương, liền tức giận gầm rống thị uy, hay cánh tay to như thân cây vỗ vào Dương như vỗ ruồi.
Dương nhếch mép, tay mang hắc lôi, chân vận ngự lôi thuật né hai bàn tay con thú, phóng lên tung một đấm vào mặt nó.
Phong Linh Nhi còn đang chuẩn bị tinh thần nhìn máu văng tung tóe, nào ngờ không có chút máu nào phóng ra, chỉ có con quái khổng lồ bị Dương đấm một đấm bật ngửa ra đất rồi nhanh chóng teo nhỏ lại, dù thân hình nó to lớn, ngã đè lên nhiều cây phía sau nhưng không có cây nào bị đổ ngã, đến lá rụng cũng không.
Dương đáp xuống, phủi tay bước lại gần, con khỉ khổng lồ không ngờ teo lại chỉ còn bằng con thỏ con, hình dáng cũng biến hóa thành một con thú béo tròn gần giống như thỏ béo, lông xù màu hồng phấn trông rất đáng yêu, đôi mắt long lanh phản chiếu phía đối diện chẳng khác nào hai tấm gương cầu lồi nhỏ.
"Con khỉ biến đâu rồi?" Phong Linh Nhi lúc này mới tiến lại, con khỉ teo nhỏ rất nhanh khiến nàng không hiểu tại sao.
"Nó đây!" Dương cười cười bước đến nhặt con thú y hệt cục bông gòn lên, thứ này đem dụ gái rất tốt nha!
Phong Linh Nhi thấy con thú bé nhỏ đáng yêu trên tay Dương, mắt nàng liền sáng rực: "Oa! Đây là con gì? Ta chưa nghe qua bao giờ a!"
Dương nói: "Đây là linh thú truyền thuyết, Thiên Ảnh Dị Thú, linh lực thuộc tính ảo mộng, con khỉ khổng lồ khi nãy là do nó biến thành để dọa chúng ta."
"À..." Phong Linh Nhi à lên, đưa ngón tay thử khều khều con thú.
"Ủa? Hình như ngươi đánh nó chết queo rồi?"
"Đâu?" Dương trợn mắt, hắn biết con thú này chỉ Linh Úy cấp 4 nên đã rất nhẹ tay, thế nào mà đánh chết được?
Dương túm chân con thú, lật qua lật lại, chỉ thấy nó cứng đơ ra, mắt nhắm nghiền không chút phản ứng. Dương nhìn cái miệng bé xíu của con thú, thử đưa ngón tay lại gần kiểm tra hơi thở.
"Au!"
Con dị thú bất ngờ há mồm ra cắn ngón tay Dương một cái, làm hắn giật mình giẫy tay ra, con thú liền lủi vào bụi rậm trốn mất.
"Bà mẹ nó, giả chết!" Dương tức giận mắng, lại nhìn ngón tay mình, lúc đó không đề phòng nên bị một vết cắn vào thịt. Dương nghiêm trọng hỏi: "Google! Bị con đó cắn có lây bệnh dại không?"
"Không!"
Phong Linh Nhi thì đang lùng sục bụi rặm tìm bắt lại con thú đáng yêu, Dương tranh thủ dò xét cơ thể con khỉ và con hươu thử tìm hồn tâm, nhưng không có nên thở dài nói: "Thôi tìm không có đâu, có thể nó biến thành thứ khác để trốn rồi... Chúng ta đi tiếp thôi..."
Phong Linh Nhi bĩu môi tiếc hùi hụi, theo Dương rời đi.
***
Ở một khu vực khác, Hoài Bão đang tiếp tục cuộc săn bắt.
"Cẩn thận! Có hai kẻ rất mạnh đang tiến tới!" Lão sư phụ đột ngột nhắc nhở.
Hoài Bão liền khựng lại, linh lực vận chuyển, trường kiếm rời vỏ vào tư thế phòng bị, tai mắt tập trung tối đa để nghe nhìn mọi phía.
Một tiếng xoạt nhẹ nhàng vang lên, tiếp theo đó là một tràng vỗ tay chậm rãi, từ trong rừng cây bước ra một bóng hình nữ nhân áo nâu ẻo lã, tóc cột cao, mang khăn che mặt.
Nữ nhân bước ra trước mặt Hài Bão, ngừng vỗ tay và tán thưởng: "Quả nhiên là tuyệt đỉnh thiên tài, chênh lệch thực lực như vậy mà vẫn cảm giác được khí tức của chúng ta!"
Từ phía khác lại có tiếng lá xột xoạt, bước ra là một gã đàn ông bề ngoài ốm yếu, cũng áo nâu bịt mặc, gã phụ họa: "Được gặp hoàng tử thiên tài Nguyễn Hoài Bão ở đây thật là vinh hạnh nha!"
Hoài Bão không đối thoại, đôi mắt tinh anh chăm chú dò xét hai kẻ kia, thanh kiếm trên tay hắn run lên mạnh mẽ khi được truyền linh lực vào, tạo ra cảm giác thanh kiếm đang được tôi luyện để trở nên cứng chắc hơn rất nhiều, sau đó Phong linh lực từ thân kiếm tản ra tạo thành một lớp lưỡi kiếm vô hình cực kỳ sắc bén.
Nữ nhân áo nâu nói tiếp: "16 tuổi đã là Linh Tá cấp 3, lại còn luyện thành bước đầu của cảnh giới Linh Lực Kết Tinh. Quả nhiên là thiên tài cực phẩm! Đáng tiếc... đáng tiếc..."
Hoài Bão vẫn không mở miệng, trong đầu hỏi lão sư phụ: "Sư phụ! Bọn người này đẳng cấp thế nào?"
Lão già nghiêm trọng đáp: "Gã đàn ông là Linh Tướng cấp 3, còn ả đàn bà là Linh Tướng cấp 6, ngươi đánh không lại đâu, tìm đường trốn thôi!"
Không hề hay biết cuộc trò chuyện âm thầm của Hoài Bão, gã đàn ông gầy gò cười khoái trá tiếp lời: "Đáng tiếc là thiên tài hôm nay phải vong mạng dưới tay chị Lan rồi! Ha ha..."
"Tuấn! Đừng nói bậy! Chị không thích giết người đâu..." Lan đính chính, ả liếc Hoài Bão bằng ánh mắt dâm tà và nói: "Em trai trẻ tuổi anh tuấn phong độ thế này mà giết thì uổng quá rồi, ít ra phải để chị "chăm sóc" vài ngày cho biết mùi đời nữa nha..."
Nói xong, Lan tự cười dâm đãng, không thèm để ý đến gã Tuấn đang bĩu môi khó chịu.
Hoài Bão thì đang định giả vờ nôn ọe dù cơ thể và phần mặt lộ ra của Lan cũng có thể nói là khá ổn, lại nghe lão sư phụ trong linh hồn hắn phấn khích nhắc: "Nghe ngon vậy! Giả bộ bị bắt đi rồi nhường quyền điều khiển cơ thể cho ta, ta phải chén con hàng này mơi được!"
1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Quay lại: Chương 57: Thợ Săn Linh thú

Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.001480