Minh họa Giao Long (lúc sống)
Spoiler
Tầng 3 cổ mộ, bộ xương giao long trông tương tự xương một con cá sấu khổng lồ gầm rống hung tợn khiến bọn Linh Úy gần đó bỏ chạy trối chết.
"Mẹ ơi con này chắc cũng Linh Vương trở lên!" Một tên vừa chạy vừa nói.
"Chạy thôi, kiểu này phải chờ bọn Linh Tướng vào thì mới có cửa hạ nó, còn Linh Tá cũng chịu chết!"
"Thua mấy chục cấp, không chạy thì đánh cái đết!"
Chẳng mấy chốc tất cả đã chạy vào các góc tầng 3, con giao long hung hăng nhưng không có ý định săn mồi, chỉ đứng một chỗ gầm gừ, nền đất dưới xương sườn của nó có một vòng tròn sáng trắng hiện lên, rõ ràng là thang máy xuống tầng tiếp theo.
"Google! Đánh nó kiểu gì?"
"Linh Úy đối kháng Linh Vương, chỉ có đường chết!"
"Mẹ kiếp! Sao càng ngày mày càng vô dụng vậy?" Dương tức giận mắng.
"Vô dụng? Ta trả lời sai bao giờ? Chỉ có ngươi hỏi ngu!"
"Đù hôm nay còn trả treo! Không vô dụng thì sao mẹ ta bị bắt mà dám nói là ở nhà?"
"Long thành chính là nhà nàng! Nếu ta nói nàng bị bắt thì sao? Lúc đó một thằng Linh Sĩ vô dụng như ngươi ngoài dằn vặt ra còn làm được gì?" Google bực tức đáp trả.
"Làm được gì? Con mẹ nó tất nhiên là xuống Long thành cứu nàng bằng mọi giá!" Dương hùng hồn đáp.
"Một bộ xương Linh Vương còn vô phương đánh bại, vậy mà đòi xuống Long thành, nơi Linh Vương chỉ là đám thuộc hạ! Ngươi muốn xuống, tất nhiên ta sẽ giúp ngươi, nhưng không phải bây giờ!"
"Không phải bây giờ thì lúc nào? Chờ thằng chó Long Ngạo cưới mẹ ta đến khi đẻ con rồi mới xuống cứu hả?" Dương tức phát điên khi nghĩ tới cảnh mẹ mình bị Long Ngạo ép hôn, càng tức hơn vì không dám giết Long Ngạo, sợ Long tộc tức giận xử tử luôn mẹ hắn.
"Ngu ngốc! Diễm là Linh Đế cấp 7 đó! Muốn triệu tiêu lực lượng của nàng mà không làm cơ thể nàng thương tổn thì cần ít nhất 7 năm, giờ mới qua 3 năm ngươi lo cái gì? Lo là lo nâng cao thực lực đi rồi mới có sức mà cứu, còn hiện tại ngươi chỉ là gánh nặng cho Diễm thôi!"
"Ta không cần biết! Ra khỏi đây ta liền xuống Long thành! Chỉ cách diệt con giao long này mau!"
"Tên cứng đầu! Muốn diệt bộ xương này, có 2 cách, một là mạnh mẽ đánh bại nó, hai là phá nguyền ấn!"
"Phá nguyền ấn?" Dương hỏi lại.
"Đúng! Phá nguyền ấn là cách cực kỳ khó, hầu như chỉ có người ếm nguyền ấn mới biết cách phá nguyền ấn và vị trí đặt nguyền ấn, đồng thời cần có thuộc tính đối lập với thuộc tính nguyền ấn!"
"Vậy ngươi biết phá?" Dương hỏi.
"Đúng! Ta có thể chỉ ngươi hình dạng nguyền ấn này và vị trí đặt nguyền ấn, đây là Sinh Mệnh nguyền ấn, vừa vặn ngươi có Tử Vong linh lực!"
Dương thắc mắc: "Tử Vong linh lực? Ta có hồi nào?"
Google tức giận mắng: "Ngươi chịch con người ta cho đã rồi còn hỏi?"
"À... Là Tử Linh!" Dương hiểu ra, lúc hắn chịch nàng đồng thời vận Thôn Thiên Địa, linh hồn hai người đã đạt đến một mức độ dung hợp nhỏ, vì vậy mà linh hồn Dương cũng sở hữu một thuộc tính từ linh hồn Tử Linh, chính là Tử Vong thuộc tính.
Google không nói nữa, truyền vào não Dương cách kết ấn và vị trí đặt ấn, chính là trên đỉnh sọ đầu giao long.
"Rõ rồi!" Dương gật gù, lại hỏi thêm: "Mà thật ra ngươi là ai vậy? Không giống Google bình thường!"
"Ta? Ta là Google Now!" Google đáp như thật như đùa.
"Mẹ! Láo toét!" Dương mắng, bản thân hắn không tin, nhưng sâu trong tâm hồn lại có cảm giác Google là một thứ rất gần gũi và thân quen, càng không có chút ác ý nào với bản thân hắn, giống như Google này chính là một phần trong linh hồn hắn.
Google nói thêm: "À quên, từ nay trừ khi gặp chuyện nguy hiểm đến tính mạng, còn không ta sẽ không chủ động giúp ngươi!"
"Ô kê!" Dương đáp, nhìn ra xung quanh thì phát hiện cái sọ giao long đang nhìn về phía mình, ra vẻ hung ác.
"Ô đệt!" Dương hiểu ngay tại sao, giao long hận nhất chính là 3 tộc Long, Tiên và Nhân, bởi vì 3 tộc này đã liên minh hủy diệt 3 tộc Giao Long, Ngư Tinh và Hồ tộc. Mà giờ Dương đang trong hình dạng Long - Tiên - Nhân, con giao long kia không tìm cách giết hắn đầu tiên mới là lạ!
GRAOOOO!!!!
Bộ xương giao long gầm lên, tuy chỉ là xương cốt nhưng lại phi thường linh hoạt xông tới chỗ Dương.
"Chạy!" Dương quát lên, nguyền ấn như một vòng tròn ngoằn ngoèo màu tím bắt đầu ngưng tụ trong lòng bàn tay phải, đôi cánh đen kết hợp Hắc ma đế lôi vỗ mạnh bay lên rồi hướng vào đỉnh sọ giao long phóng xuống.
Binh! Rầm!
"Dương!"
"Papa!"
Nguyệt và My, Ngọc cùng la to, trong khoảng khắc Dương phóng xuống, con giao long tuy bất ngờ nhưng cũng kịp phẩy cái đuôi xương dài ngoằn đánh Dương, hắn chỉ lo đánh vào đầu giao long, không để ý cái đuôi nên bị đánh văng ra xa, đập mặt xuống đất.
"Hự! Ta không sao! Ọc!"
Dương gượng dậy trấn an các nàng, nhưng lại phát hiện xương tay trái đã bị đánh gãy, ngực trái đau nhói, miệng phun ra một ngụm máu cùng bụi đất. Tuy chỉ là một cú quất đuôi hời hợt, nhưng mảnh Phù Đổng Thiên Vương giáp đã phải huy động tối đa, kết hợp với Hắc ma đế lôi linh lực bảo vệ toàn thân cùng vảy rồng bá vương mà Dương vẫn trọng thương, đủ thấy chênh lệch giữa Linh Vương và Linh Úy là không có gì lấp được!
Con giao long đánh được Dương một cái liền khoái trá lui lại bảo vệ thang máy. Long Ngạo đằng xa đứng cười khoái trá khi thấy Dương ăn hành.
"Vậy mà còn nói không sao! Gãy tay rồi!" My, Nguyệt và Ngọc vội tiến đến đỡ Dương dậy, phát hiện tay Dương bị đánh gãy lặt lìa liền không khỏi đau xót.
Bảo Ngọc ngây thơ oa oa khóc: "Hu hu papa gãy tay rồi, papa hết quay tay cho Bảo Ngọc ăn được rồi!"
"Ạch!" Thấy My và Nguyệt nhìn mình với ánh mắt như nhìn thằng biến thái, Dương vội giải thích: "Đây là quay thịt gà thịt thỏ cho nó ăn lúc bị nhốt trong linh cảnh!"
Hai nàng lúc này mới à lên.
Nguyệt hỏi: "Mà ngươi định làm gì? Khi không lại xông thẳng vào đầu nó thế kia?"
"Chắc điểm yếu của nó là trên đầu hả?" My đoán.
"Đúng vậy, ta định một đòn kết liễu nhưng không ngờ đuôi nó lại nhanh và linh hoạt như vậy... Nhưng ở đây không ai cản nổi đuôi nó..." Dương liếc qua Long Ngạo, nhưng biết thằng này đời nào chịu giúp mình.
"Cần bao lâu?" Nguyệt hỏi.
"Dụ nó quất đuôi mất đà là được!"
"Vậy để chúng ta dụ nó!" My và Nguyệt đồng thanh.
Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
Spoiler
Tầng 3 cổ mộ, bộ xương giao long trông tương tự xương một con cá sấu khổng lồ gầm rống hung tợn khiến bọn Linh Úy gần đó bỏ chạy trối chết.
"Mẹ ơi con này chắc cũng Linh Vương trở lên!" Một tên vừa chạy vừa nói.
"Chạy thôi, kiểu này phải chờ bọn Linh Tướng vào thì mới có cửa hạ nó, còn Linh Tá cũng chịu chết!"
"Thua mấy chục cấp, không chạy thì đánh cái đết!"
Chẳng mấy chốc tất cả đã chạy vào các góc tầng 3, con giao long hung hăng nhưng không có ý định săn mồi, chỉ đứng một chỗ gầm gừ, nền đất dưới xương sườn của nó có một vòng tròn sáng trắng hiện lên, rõ ràng là thang máy xuống tầng tiếp theo.
"Google! Đánh nó kiểu gì?"
"Linh Úy đối kháng Linh Vương, chỉ có đường chết!"
"Mẹ kiếp! Sao càng ngày mày càng vô dụng vậy?" Dương tức giận mắng.
"Vô dụng? Ta trả lời sai bao giờ? Chỉ có ngươi hỏi ngu!"
"Đù hôm nay còn trả treo! Không vô dụng thì sao mẹ ta bị bắt mà dám nói là ở nhà?"
"Long thành chính là nhà nàng! Nếu ta nói nàng bị bắt thì sao? Lúc đó một thằng Linh Sĩ vô dụng như ngươi ngoài dằn vặt ra còn làm được gì?" Google bực tức đáp trả.
"Làm được gì? Con mẹ nó tất nhiên là xuống Long thành cứu nàng bằng mọi giá!" Dương hùng hồn đáp.
"Một bộ xương Linh Vương còn vô phương đánh bại, vậy mà đòi xuống Long thành, nơi Linh Vương chỉ là đám thuộc hạ! Ngươi muốn xuống, tất nhiên ta sẽ giúp ngươi, nhưng không phải bây giờ!"
"Không phải bây giờ thì lúc nào? Chờ thằng chó Long Ngạo cưới mẹ ta đến khi đẻ con rồi mới xuống cứu hả?" Dương tức phát điên khi nghĩ tới cảnh mẹ mình bị Long Ngạo ép hôn, càng tức hơn vì không dám giết Long Ngạo, sợ Long tộc tức giận xử tử luôn mẹ hắn.
"Ngu ngốc! Diễm là Linh Đế cấp 7 đó! Muốn triệu tiêu lực lượng của nàng mà không làm cơ thể nàng thương tổn thì cần ít nhất 7 năm, giờ mới qua 3 năm ngươi lo cái gì? Lo là lo nâng cao thực lực đi rồi mới có sức mà cứu, còn hiện tại ngươi chỉ là gánh nặng cho Diễm thôi!"
"Ta không cần biết! Ra khỏi đây ta liền xuống Long thành! Chỉ cách diệt con giao long này mau!"
"Tên cứng đầu! Muốn diệt bộ xương này, có 2 cách, một là mạnh mẽ đánh bại nó, hai là phá nguyền ấn!"
"Phá nguyền ấn?" Dương hỏi lại.
"Đúng! Phá nguyền ấn là cách cực kỳ khó, hầu như chỉ có người ếm nguyền ấn mới biết cách phá nguyền ấn và vị trí đặt nguyền ấn, đồng thời cần có thuộc tính đối lập với thuộc tính nguyền ấn!"
"Vậy ngươi biết phá?" Dương hỏi.
"Đúng! Ta có thể chỉ ngươi hình dạng nguyền ấn này và vị trí đặt nguyền ấn, đây là Sinh Mệnh nguyền ấn, vừa vặn ngươi có Tử Vong linh lực!"
Dương thắc mắc: "Tử Vong linh lực? Ta có hồi nào?"
Google tức giận mắng: "Ngươi chịch con người ta cho đã rồi còn hỏi?"
"À... Là Tử Linh!" Dương hiểu ra, lúc hắn chịch nàng đồng thời vận Thôn Thiên Địa, linh hồn hai người đã đạt đến một mức độ dung hợp nhỏ, vì vậy mà linh hồn Dương cũng sở hữu một thuộc tính từ linh hồn Tử Linh, chính là Tử Vong thuộc tính.
Google không nói nữa, truyền vào não Dương cách kết ấn và vị trí đặt ấn, chính là trên đỉnh sọ đầu giao long.
"Rõ rồi!" Dương gật gù, lại hỏi thêm: "Mà thật ra ngươi là ai vậy? Không giống Google bình thường!"
"Ta? Ta là Google Now!" Google đáp như thật như đùa.
"Mẹ! Láo toét!" Dương mắng, bản thân hắn không tin, nhưng sâu trong tâm hồn lại có cảm giác Google là một thứ rất gần gũi và thân quen, càng không có chút ác ý nào với bản thân hắn, giống như Google này chính là một phần trong linh hồn hắn.
Google nói thêm: "À quên, từ nay trừ khi gặp chuyện nguy hiểm đến tính mạng, còn không ta sẽ không chủ động giúp ngươi!"
"Ô kê!" Dương đáp, nhìn ra xung quanh thì phát hiện cái sọ giao long đang nhìn về phía mình, ra vẻ hung ác.
"Ô đệt!" Dương hiểu ngay tại sao, giao long hận nhất chính là 3 tộc Long, Tiên và Nhân, bởi vì 3 tộc này đã liên minh hủy diệt 3 tộc Giao Long, Ngư Tinh và Hồ tộc. Mà giờ Dương đang trong hình dạng Long - Tiên - Nhân, con giao long kia không tìm cách giết hắn đầu tiên mới là lạ!
GRAOOOO!!!!
Bộ xương giao long gầm lên, tuy chỉ là xương cốt nhưng lại phi thường linh hoạt xông tới chỗ Dương.
"Chạy!" Dương quát lên, nguyền ấn như một vòng tròn ngoằn ngoèo màu tím bắt đầu ngưng tụ trong lòng bàn tay phải, đôi cánh đen kết hợp Hắc ma đế lôi vỗ mạnh bay lên rồi hướng vào đỉnh sọ giao long phóng xuống.
Binh! Rầm!
"Dương!"
"Papa!"
Nguyệt và My, Ngọc cùng la to, trong khoảng khắc Dương phóng xuống, con giao long tuy bất ngờ nhưng cũng kịp phẩy cái đuôi xương dài ngoằn đánh Dương, hắn chỉ lo đánh vào đầu giao long, không để ý cái đuôi nên bị đánh văng ra xa, đập mặt xuống đất.
"Hự! Ta không sao! Ọc!"
Dương gượng dậy trấn an các nàng, nhưng lại phát hiện xương tay trái đã bị đánh gãy, ngực trái đau nhói, miệng phun ra một ngụm máu cùng bụi đất. Tuy chỉ là một cú quất đuôi hời hợt, nhưng mảnh Phù Đổng Thiên Vương giáp đã phải huy động tối đa, kết hợp với Hắc ma đế lôi linh lực bảo vệ toàn thân cùng vảy rồng bá vương mà Dương vẫn trọng thương, đủ thấy chênh lệch giữa Linh Vương và Linh Úy là không có gì lấp được!
Con giao long đánh được Dương một cái liền khoái trá lui lại bảo vệ thang máy. Long Ngạo đằng xa đứng cười khoái trá khi thấy Dương ăn hành.
"Vậy mà còn nói không sao! Gãy tay rồi!" My, Nguyệt và Ngọc vội tiến đến đỡ Dương dậy, phát hiện tay Dương bị đánh gãy lặt lìa liền không khỏi đau xót.
Bảo Ngọc ngây thơ oa oa khóc: "Hu hu papa gãy tay rồi, papa hết quay tay cho Bảo Ngọc ăn được rồi!"
"Ạch!" Thấy My và Nguyệt nhìn mình với ánh mắt như nhìn thằng biến thái, Dương vội giải thích: "Đây là quay thịt gà thịt thỏ cho nó ăn lúc bị nhốt trong linh cảnh!"
Hai nàng lúc này mới à lên.
Nguyệt hỏi: "Mà ngươi định làm gì? Khi không lại xông thẳng vào đầu nó thế kia?"
"Chắc điểm yếu của nó là trên đầu hả?" My đoán.
"Đúng vậy, ta định một đòn kết liễu nhưng không ngờ đuôi nó lại nhanh và linh hoạt như vậy... Nhưng ở đây không ai cản nổi đuôi nó..." Dương liếc qua Long Ngạo, nhưng biết thằng này đời nào chịu giúp mình.
"Cần bao lâu?" Nguyệt hỏi.
"Dụ nó quất đuôi mất đà là được!"
"Vậy để chúng ta dụ nó!" My và Nguyệt đồng thanh.
Đọc tiếp: Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
Quay lại: Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
