XtGem Forum catalog

Chương 232: Một Nửa CònLại


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 269
Khi thần Kim Quy kéo áo Sùng Hạo để ngăn hắn chém Bình Thường, Hoài Bão nhìn thấy Kim Quy và chợt cảm thấy như đầu óc quay cuồng, là do những tàn hồn trong linh hồn hắn đang có phản ứng. Hoài Bão mơ hồ cảm nhận được cảm giác hoài niệm của Tề Thiên Ma Tôn, cảm giác căm ghét từ Ngư Tinh, Mộc Tinh, cảm giác yêu hận từ Bạch Kê Tinh.

Là người từng sát cánh với Lạc Long Quân từ thời Lạc Long Quân còn là một chàng trai trẻ, tất nhiên Thần Kim Quy không lạ gì với Tề Thiên Ma Tôn, thầy của Lạc Long Quân, cũng từng góp phần giúp Lạc Long Quân và Kinh Dương Vương giam cầm Mộc Tinh, tham gia diệt trừ Ngư Tinh trong Thần Chiến lần thứ nhất, và có một món nợ tình với Bạch Kê Tinh.

Nhìn Hoài Bão, đôi mắt long lanh của Kim Quy ngập tràn cảm xúc, lão mỉm cười nói: "Đã lâu lắm rồi..."

Định nói thêm nhiều điều, nhưng Kim Quy chợt liếc sang Tà Linh, phát hiện ra Tà Linh đang khôi mục một cách nhanh và mạnh mẽ, liền nói: "Nhưng hiện tại phải giải quyết tên này..."

Dứt câu, một tấm mai rùa cũ kỹ hiện ra sau lưng Kim Quy, lão chộp lấy và ném mạnh về phía Tà Linh.

Nhìn tấm mai rùa đang dần hóa thành khổng lồ trên đầu mình, Tà Linh nhíu mày: "Thần lực thật mạnh..."

Mạnh đến mức Tà Linh không thể phản kháng và bị hút vào trong chiếc mai rùa.

Nhìn Tà Linh trông "có vẻ nguy hiểm" lại bị mai rùa của Kim Quy dễ dàng nuốt chửng, bọn Bình Thường, Hoài Bão, Sùng Hạo mắt tròn mắt dẹt, nhưng chưa biết phải làm gì tiếp theo thì cả ba tên cùng với Kiếm Linh đã bị chiếc mai rùa hút vào trong.

Bình Thường bị hút vào mai rùa, Lãnh Sương liền lao theo, và hai đôi mắt bắt gặp nhau.

Ký ức cũ như tái hiện, Bình Thường vô thức giơ tay ra.

Lãnh Sương vô thức nắm lấy.

Nhưng lần này không có cánh tay nào phải đứt, Lãnh Sương theo Bình Thường tiến vào trong mai rùa.

Nhìn những người bị hút vào mai rùa, Kim Quy thở dài. Với một vị Thần sống qua hơn 4000 năm như Kim Quy, trong lòng không thiếu những cảm xúc như nỗi đau mất mát, nỗi nhớ quá khứ, nỗi buồn đổi thay... Những cảm xúc này tuy được vùi chôn nhưng vẫn luôn tồn tại trong lão, lại là cảm xúc của Thần nên càng là món mồi ngon cho Tà Linh hấp thu và khôi phục. Đây chính là một phần lý do khiến các Thần tránh tiếp xúc với Phật Cảnh, bởi càng tiếp xúc, Tà Linh càng có cơ hội hồi phục. Và lý do còn lại chính là vì dù là Thần cũng không có cách nào triệt để diệt trừ Tà Linh, một tàn phách của Tối Thượng kí sinh vào một bảo vật Tối Thượng.

Biết sự có mặt của mình sẽ gia tăng sức mạnh cho Tà Linh nên Thần Kim Quy liền dùng biện pháp giam Tà Linh vào không gian riêng biệt trong mai rùa của lão để ngăn cách nguồn cung cấp sức mạnh cho Tà Linh, đồng thời đưa những người mà lão hi vọng là có thể đánh bại Tà Linh vào trong. Tất nhiên không gian của lão không thể hoàn toàn ngăn cách với lão, Tà Linh vẫn có thể gia tăng sức mạnh với tốc độ chậm hơn và sẽ sớm thoát ra, vậy nên Kim Quy đưa Sùng Hạo, Hoài Bão, Bình Thường cùng Kiếm Linh vào và hy vọng rằng họ có thể ngăn cản được Tà Linh.

"Thuận Thiên, Nghịch Thiên và Kiếm Linh quy tụ, cùng với một kẻ là Thần nhưng không phải Thần, một kẻ có Ma nhưng không phải Ma, một kẻ giống Phật nhưng không phải Phật... Nếu chúng cùng ra tay mà không thể diệt trừ Tà Linh thì cả đất nước này còn ai có thể... Ài..." Kim Quy cảm thán, sau đó nhớ đến Lãnh Sương bị hút theo Bình Thường nên lại nói thêm: "À... còn có một cô bé như Nữ Thần nhưng không phải Nữ Thần..."

Nói xong, thấy Phong Linh Nhi có vẻ như cũng muốn vào trong không gian mai rùa, Kim Quy liền gọi: "Cô bé, trong cơ thể và linh hồn ngươi đều bất thường, nếu vào đó cũng chỉ góp phần tăng sức mạnh cho Tà Linh, hãy ở ngoài chờ đợi vậy."

Nghe Kim Quy nói vậy, Phong Linh Nhi cũng không còn cách nào khác, đành ở ngoài cầu nguyện cho Hoài Bão bình an.

***

Lúc này, bọn Tà Linh, Bình Thường, Hoài Bão, Sùng Hạo, Kiếm Linh và Lãnh Sương đã bị nhốt vào không gian trong mai rùa. Sùng Hạo biết rõ Kim Quy có không gian riêng trong mai rùa nên không mấy ngạc nhiên, Hoài Bão cũng được sư phụ giải thích qua, Lãnh Sương không mấy bận tâm, chỉ có Bình Thường hơi ngơ ngác không hiểu vì sao lại bị cuốn vào.

Nhưng ngay lập tức, giọng nói của Thần Kim Quy vang vọng trong vùng không gian trắng mờ ảo: "Những người bên trong nghe rõ chứ? Tình thế cấp bách nên không tiện nói rõ, nhưng các ngươi cần phải biết, Tà Linh sẽ càng lúc càng mạnh hơn, các ngươi phải tận lực tiêu diệt hắn trước khi hắn đủ mạnh để thoát khỏi không gian trong mai rùa."

Thật ra cũng không cần Kim Quy nói, Kiếm Linh, Sùng Hạo và Hoài Bão đã hướng mắt về Tà Linh, sẵn sàng tung ra toàn lực để chiến đấu.

Với Thuận Thiên kiếm trên tay, Sùng Hạo hóa thành Bạch Long Bá Vương cấp độ 2, lướt nhanh như sấm chớp rồi chém một chiêu Thuận Thiên Quang Lôi Trảm mạnh mẽ về phía Tà Linh.

Đường kiếm thần tốc chém đến không làm Tà Linh nao núng, thân hình ma mị như một bóng ma lướt ngang tránh khỏi đường kiếm. Nhưng khi Tà Linh lướt đi, Sùng Hạo liền vung kiếm khiến đường kiếm vừa trượt mục tiêu liền đổi hướng lao theo Tà Linh.

"Bạch Long Bá Vương sao... Tuy giống nhưng so với Sùng Lãm thì ngươi còn chưa bằng ruồi muỗi!" Tà Linh khó chịu nói, đồng thời phất tay đánh tan đường kiếm của Sùng Hạo.

Ngay lúc Tà Linh đánh tan đường kiếm của Sùng Hạo, ba con rồng vàng hư hư ảo ảo từ Sắc Mệnh Chi Bảo ấn trên tay Hoài Bão phóng ra lao về phía Tà Linh.

"Tiên Vũ và Sắc Mệnh Chi Bảo ấn? Nhưng cũng chỉ là ruồi muỗi!" Lạnh nhạt nói xong, từ ngực Tà Linh bắn ra ba luồng xúc tua đen đối đầu và đánh tan ba sắc mệnh long ảnh của Hoài Bão.

Ngay từ đầu đã tung ra chiêu cực mạnh từ Thần Bảo, Hoài Bão và Sùng Hạo đều có ý muốn xác định cấp độ hiện tại của Tà Linh, nhưng cả hai đều không biết rằng...

"Vô ích!" Kiếm Linh chợt lên tiếng, vốn hắn chưa ra tay mà còn muốn thử xem cách Hoài Bão, Sùng Hạo và Bình Thường đối phó Tà Linh.

Kiếm Linh nói tiếp: "Cấp độ đối với Tà Linh là vô nghĩa, bởi hắn là một mảnh của một đấng Tối Thượng."

1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 233: Nước Mắt Nữ Thần
Quay lại: Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ

Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000669