The Soda Pop

Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 257
Khi Lãnh Sương tiến gần về phía Bình Thường, thế giới ảo của Phật Cảnh đã gần như hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một vòng tròn nhỏ, trong vòng tròn đó, một vầng khói đen u ám phủ kín lấy cơ thể Bình Thường.

Tà Linh đã hấp thu gần như toàn bộ phần chất độc thải ra từ cơ thể Bình Thường.

Lãnh Sương có thể đến nhanh hơn để ngăn chặn điều này xảy ra, nhưng đó là khi Bình Thường không được thanh tẩy và chết vì chất độc.

Phần ảo ảnh còn lại của Phật Cảnh cuối cùng cũng tan biến, làn khói đen phủ kín Bình Thường tan ra rồi tụ thành hình dạng một người thanh niên áo đen với vẻ đẹp có lẽ là hoàn mỹ cùng đôi mắt tà dị phi thường.

Đứng giữa không trung nhìn vào cơ thể mình, Tà Linh gật đầu tỏ ra hài lòng: "Đây là hình dáng thật của ta khi còn thân thể hoàn mỹ sao? Không tồi..."

Đạt đến cấp bậc Chúa Tể trở lên, khi cơ thể bị hủy mà linh hồn còn lưu lại thì phần linh hồn đó gọi là tàn hồn, tàn hồn này vẫn giữ được ký ức và tính cách của bản thân trước khi chết. Nhưng Tà Linh này thì không thể nhớ gì về bản thân, bởi hắn không phải tàn hồn mà là tàn phách.

Vậy tàn phách là gì? Thật ra bản thân thằng tác giả óc chóa lỡ tay chém bừa nên hiện tại cũng chẳng biết giải thích thế nào cho dễ hiểu, vậy nên cứ cho rằng phách là khái niệm của người nước ngoài, người Việt Nam trong linh giới chủ yếu luyện thể, luyện hồn hoặc phần nhỏ luyện niệm chứ không luyện phách nên khó có thể lí giải chính xác.

Về bản thân Tà Linh, sau khi xem qua hình dạng của bản thân, hắn liếc xuống Bình Thường nhưng cũng chưa vội giết chết mà nói với giọng vui mừng: "Phật Cảnh đóng lại? Là thật sự đóng lại chứ không phải chế độ đóng băng?"

Trước khi bọn Bình Thường đến, Phật Cảnh không hoàn toàn đóng lại mà chỉ rơi vào một trạng thái đóng tạm thời nhưng vẫn duy trì tiêu hao niệm lực để giam cầm ý thức của Tà Linh bên trong không gian ảo của Phật Cảnh. Trong trường hợp này, Tà Linh vẫn có thể tìm cách tạm thời thoát ra giống như khi hắn thoát ra để đuổi giết Bình Thường trước khi Bình Thường lấy được Cửu Phẩm Liên Hoa tâm, tất nhiên điều này khiến Tà Linh càng thêm suy yếu, trường hợp Kiếm Linh khi thoát ra để ngăn Tà Linh giết Bình Thường cũng tương tự.

Còn hiện tại, để cứu mạng Bình Thường và dành toàn lực trấn áp một Tà Linh đang trên đà trỗi dậy, Lãnh Sương buộc phải hoàn toàn đóng Phật Cảnh. Phật Cảnh thật sự đóng lại và sự trói buộc với Tà Linh cũng kết thúc.

Khi Tà Linh cảm giác được sự tự do cũng là khi Lãnh Sương tiến đến.

Nhìn hình dáng xinh đẹp lạnh lùng bước đến chắn trước mặt Bình Thường, Tà Linh tỏ ra nghi hoặc: "Ngươi là... Khoan đã, sao ta có cảm giác như đã từng thấy ngươi cùng tên Bình Thường này tiến vào Phật Cảnh, nhưng tại sao ta lại không cảm nhận được và không có chút ấn tượng nào về ngươi?"

Lãnh Sương im lặng không đáp, chỉ đứng che chở cho Bình Thường còn đang mê man.

Tà Linh vỗ trán mấy cái rồi nói tiếp: "A! Cảm giác quen quen... ngươi... tuy bề ngoài không giống nhưng niệm của ngươi khá quen... ngươi là học trò của Vạn Hạnh?"

Rồi như hiểu ra gì đó, Tà Linh nghiêng đầu nói: "Là ngươi! Thảo nào ta không hề có chút ấn tượng nào với ngươi dù ngươi cùng tên này tiến vào Phật Cảnh, bởi vì Vạn Hạnh đã điều chỉnh cho Phật Cảnh che chở ngươi. Chính ngươi mới là kẻ khiến Phật Cảnh khởi động lại! Chính ngươi tiếp thêm niệm cho Cửu Phẩm Liên Hoa tâm! Chính ngươi tăng mức khống chế khiến ta không thể đủ sức đuổi giết tên nhóc này trước khi hắn đến được tâm nhãn! Dùng Thanh Tẩy, đóng Phật Cảnh cũng là do ngươi!"

Lúc Tà Linh đang hiểu ra, Bình Thường được Cửu Phẩm Liên Hoa tâm thanh tẩy cuối cùng cũng tỉnh lại. Ngước lên nhìn thấy dáng người xinh đẹp, Bình Thường nhận ra ngay đó là Lãnh Sương, hắn kinh ngạc hô lên: "Hàn Tuyết!"

Gọi xong thì chính Bình Thường cũng giật mình với cái tên hắn vừa gọi, Bình Thường đã mơ hồ có lại một phần kí ức nên cũng mơ hồ nhận ra một số sự việc, trong đó có cái tên Hàn Tuyết. Sự thật là trong cái đêm gặp Lãnh Sương trong cấm địa Vô Lực bang, Dương đã nhìn nhầm Lãnh Sương là Hàn Tuyết lạnh lùng nên vội nhắc Bình Thường chớ dại mà dây vào.

Nghe Bình Thường gọi, Lãnh Sương lắc đầu: "Ta không phải Hàn Tuyết, cũng không phải Lãnh Sương..." Nói đến đây, nàng ngập ngừng thầm nghĩ: "Nhưng không hiểu sao ta có cảm giác cái tên Lãnh Sương vốn là dành cho ta..."

Lúc Bình Thường và Lãnh Sương đang trò chuyện, Tà Linh không vội ra tay bởi hắn cảm giác được còn có vài người khác đang tiến đến.

Sùng Hạo được thần Kim Quy đưa đến, dọc đường đi tuy ngắn nhưng cũng được thần Kim Quy giải thích sơ về Phật Cảnh và Tà Linh, Kiếm Linh nên khi vừa đến, Sùng Hạo liền giương thanh Thuận Thiên trong suốt ra và gằn giọng quát: "Thằng nào là Tà Linh?"

Vừa quát, Sùng Hạo vừa đảo mắt nhìn từ Tà Linh sang Bình Thường, trông thấy Bình Thường tàn tạ không có vẻ gì giống Tà Linh nhưng lại khiến Sùng Hạo có cảm giác khó ưa không thể tả, liền đoán Bình Thường mới chính là Tà Linh, hắn chỉ kiếm vào mặt Bình Thường và hỏi: "Mày là Tà Linh phải không?"

Bị Sùng Hạo hăm dọa, Bình Thường giật bắn mình lắc đầu nguầy nguậy, chỉ tay về phía Tà Linh và nói: "Dạ không... là hắn..."

Sùng Hạo không phải dạng người hung hăng đến mức hấp tấp, nhưng nghe Kim Quy nói về sự tình của Kiếm Linh, phần quan trọng nhất của Thiên Kiếm, Sùng Hạo liền nổi máu muốn xử gọn Tà Linh và thu phục Kiếm Linh, sau đó thì tha hồ mà chà đạp hai thằng Dương và Bão.

Thấy Bình Thường có vẻ sợ sệt, Sùng Hạo bớt nghi hoặc nên liếc sang Tà Linh và hỏi: "Ngươi là Tà Linh?"

Nhưng Tà Linh chưa trả lời thì có một tiếng cười châm chọc vang lên, là của Hoài Bão: "Ha ha! Sùng Hạo, ngay cả Tà Linh là ai mà ngươi cũng không nhận ra thì sao có tư cách dùng Thiên Kiếm?"

Vừa nói, Hoài Bão tiến đến chỉ Truy Phong kiếm vào mặt Bình Thường và nói với vẻ mặt đắc ý: "Ta nói đúng không? Tà Linh!"

Lại bị tưởng nhầm là Tà Linh, Bình Thường oan ức muốn khóc: "Dạ em nào phải Tà Linh! Tà Linh là kẻ đứng trên không kia kìa!"

1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 232: Một Nửa CònLại
Quay lại: Chương 230: Thanh Tẩy

Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.002299