Polaroid

Chương 230: Thanh Tẩy


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 295
Nhìn Dương trong lúc sắp gục ngã lại chợt tỏa ra ánh sáng vàng kim sáng rực, Tà Linh tỏ ra kinh ngạc: "Hoàng niệm? Sao lại nhiều đến vậy?"

Hắc niệm của Nghịch Thiên kiếm tương đồng với Tà Linh, còn Hoàng niệm lại đối lập với Hắc niệm, vậy mà lại tồn tại trên cùng một người, lại còn đủ mạnh để khiến Tà Linh cảm thấy nguy hiểm, điều này khiến ánh mắt Tà Linh nhìn Dương không còn chút ý khinh thường nào nữa...

"Quả nhiên là ngươi không nên tồn tại." Lạnh lùng nói, sau đó trên tay Tà Linh xuất hiện một thanh kiếm hư hư thực thực.

Khác với Bình Thường mất trí, Dương hiện tại có thể nhận ra hình dạng của thanh kiếm kia: hình dạng thanh kiếm kia giống hệt hình dạng của chiêu Thiên Kiếm Ảnh trên Thuận Thiên Kiếm, khác ở chỗ thanh kiếm này trông thật hơn và có thêm chút phần u tối so với Thiên Kiếm Ảnh mà Sùng Hạo và Dương từng sử dụng.

Nhưng có Hoàng niệm thì sao? Nhận ra Thiên Kiếm Ảnh thì sao? Dương vẫn gục xuống, há miệng phun ra một ngụm máu đen, ngụm máu này tụ lại thành lưỡi kiếm Nghịch Thiên quen thuộc. Rồi Dương cảm thấy mi mắt nặng trĩu, muốn sụp xuống nhưng lại cố mở mắt to ra vì hắn biết khi nhắm mắt, hắn sẽ trở lại thành một Bình Thường ngây thơ vô hại...

Lúc Dương đang cố gắng trấn tỉnh, Tà Linh đã đâm kiếm thẳng về phía giữa trán hắn: "Vĩnh biệt..."

Khi mũi kiếm tiến nhanh về phía trán Dương, cuối cùng hắn cũng chống đỡ không nổi, mi mắt hắn khép lại...

Mũi kiếm nhọn hoắc đâm đến, chạm vào...

Và lóe sáng. Là ánh sáng vàng kim lóe sáng rực rỡ nơi tiếp xúc giữa mũi kiếm của Tà Linh và một chấm vàng vừa xuất hiện giữa trán Dương. (Dương Quá mọc tay update lên chế độ Dương Tiễn cmnr???)

"Cửu Phẩm Liên Hoa tâm! Sao nó lại mạnh lên nhiều như vậy? Nó lấy niệm từ đâu ra?" Tà Linh giật mình nhận ra hạt sen trên trán Dương, càng giật mình hơn khi nhận ra uy lực của hạt sen hiện tại đã mạnh mẽ hơn rất nhiều so với lúc Bình Thường vừa lấy được.

"Vậy thì sao? Ta cũng mạnh lên!" Tà Linh nhếch môi nói, thanh kiếm trên tay vẫn tiếp tục đâm mạnh vào hạt sen, dù chưa đâm thủng hạt sen nhưng cũng khiến ánh sáng từ hạt sen hơi mờ đi đôi chút.

Trong lúc này, mi mắt Dương bắt đầu hé ra, nhưng con ngươi đen láy trên mắt hắn ngày thường đã đổi sang màu vàng kim.

Nhìn ánh mắt của Dương, Tà Linh thầm cảm thấy kì quái, bởi vì không chỉ màu mắt thay đổi mà cả ánh mắt lẫn nét mặt Dương cũng thay đổi, không còn vẻ tà dị tinh ranh mà trở lại giống với lúc trước khi hắn dùng đến Nghịch Thiên kiếm, giống với ánh mắt khi hắn lao ra cứu Tà Linh lúc đang giả thành một đứa bé, một ánh mắt rất bình thường.

Dương hiện tại không còn là một Bình Thường lấy lại đầy đủ ký ức, nhưng cũng không phải là một Dương mất sạch ký ức, mà là một Bình Thường mơ hồ có lại ký ức. Khác biệt? Chính là ở tính cách.

Bình Thường nhìn Tà Linh, hắn biết những gì xảy ra trước khi hắn tỉnh lại nên cũng biết sự nguy hiểm của Tà Linh, và biết cả thân phận thật sự của vị sư phụ bí ẩn mà hắn luôn tôn thờ, chính là một phiên bản khác của chính hắn.

Kiếm của Tà Linh vẫn cố đâm vào hạt sen vàng, đồng thời hai xúc tua từ cơ thể hắn cũng bắn ra đâm vào Bình Thường.

Nguy hiểm ập đến khiến Bình Thường giật mình, hắn giơ hay tay ra định chụp lấy hai xúc tua. Khoảnh khắc sắp va chạm, hai tay Bình Thường đột nhiên đổi thành màu vàng ánh kim và mạnh mẽ tóm chặt hai xúc tua của Tà Linh.

"Kim Cang Kim Thể?" Nhìn hai bàn tay của Bình Thường trở nên mạnh mẽ sau khi hóa thành tay vàng, Tà Linh lại thêm ngạc nhiên, không phải ngạc nhiên vì Kim Cang Kim Thể quá lợi hại mà vì một kẻ có niệm yếu ớt như Bình Thường lại dùng được đến tầng Kim Thể mạnh mẽ của Kim Cang Thể này.

Chính Bình Thường cũng ngạc nhiên, hắn chỉ luyện Kim Cang thể gần đây và còn chưa luyện đươc Kim Cang Đồng Thể, chỉ dùng để tăng một chút độ cứng cho cơ thể, vậy mà giờ lại dùng được đến Kim Cang Kim Thể vượt xa Kim Cang Đồng Thể.

"Là nhờ Cửu Phẩm Liên Hoa tâm!" Cả Bình Thường và Tà Linh cùng đoán ra nguyên do, nhưng ngay sau đó, Bình Thường ôm đầu rống lên đau đớn.

"GAAAA!!!"

Cơn đau đầu búa bổ khiến Bình Thường quỳ sụp xuống, hắn có cảm giác như có thứ chất gì đó đang từ khắp cơ thể chảy thẳng vào não, khiến não hắn như sắp nổ tung vì quá tải.

Trong lúc Bình Thường ôm đầu gào thét, cơ thể nhiễm độc nặng nề của hắn cũng có dấu hiệu biến đổi, chất độc vốn lan khắp cơ thể bắt đầu di chuyển lên đầu, từ chân trở lên, những nơi không còn nhiễm độc liền có dấu hiệu hồng hào trở lại, còn từ đầu trở xuống, chất độc càng tập trung lên thì phía trên càng trở nên đen đúa hơn.

Tà Linh nhìn Bình Thường với vẻ mắt kích động pha lẫn phân vân, Tà Linh biết Cửu Phẩm Liên Hoa ngoài là chìa khóa Phật Cảnh còn có và năng lực lợi hại, một trong số đó là năng lực khiến Tà Linh bị trấn áp suốt nhiều năm qua, Thanh Tẩy.

Thanh tẩy tạp niệm, thanh tẩy ô uế, thanh tẩy độc tố, và quá trình đó đang diễn ra trên cơ thể Bình Thường, và nếu quá trình Thanh Tẩy này không diễn ra ngay lập tức, thì Bình Thường, cũng là Dương, vốn đã kiệt sức, sẽ không còn chống cự nổi độc tính của Phân Hương Thần Đan và chết vì nhiễm độc.

Vậy vì lí do gì mà không ra tay giết chết Bình Thường? Vì quá trình Thanh Tẩy này có lợi cho Bình Thường và càng có lợi cho chính Tà Linh. Thay vì phí sức ra tay giết chết Bình Thường vốn đang được Cửu Phẩm Liên Hoa tâm toàn lực bảo vệ, thì Tà Linh có thể chờ Cửu Phẩm Liên Hoa tâm thanh trừ độc tính ra khỏi cơ thể Bình Thường, khi đó hắn có thể hấp thụ toàn bộ độc tính được thải ra mà không tốn chút sức, còn Cửu Phẩm Liên Hoa tâm lại phải tiêu hao lớn sau quá trình thanh tẩy, khi đó diệt trừ cả hai đối với Tà Linh mà nói là quá dễ dàng.

Đối với Bình Thường, giữa chết ngay lập tức vì độc đan và thanh tẩy rồi bị Tà Linh giết chết cũng không khác nhau là bao, chỉ khác giữa chết sớm hay muộn. Nhưng có người không muốn hắn chết sớm, là người đã dùng chính nguồn sống của bản thân làm nguồn sức mạnh cho Cửu Phẩm Liên Hoa, là người chân chính kế thừa Cửu Phẩm Liên Hoa, là người đã kích hoạt năng lực Thanh Tẩy của Cửu Phẩm Liên Hoa, là người mà Bình Thường gọi là đại sư tỷ, Lãnh Sương.

1 2 Sau
Đọc tiếp: Chương 231: Thiên Kiếm Quy Tụ
Quay lại: Chương 229: Hồi Quang Phản Chiếu

Danh sách chương
Chương 150: Tử Tình
Chương 151: Vua Âm Binh
Chương 152: Tên Giả
Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
Chương 154: Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
Chương 157: Không Lối Thoát
Chương 158: Đế Băng
Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
Chương 160: Ván Cờ
Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
Chương 162: Ái Diễm Kiều
Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
Chương 164: Ly Gián
Chương 165: Hiện Thân
Chương 166: Thiên Long
Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
Chương 168: Chiến Thần Điện
Chương 169: Quá Liều
Chương 170: Thiên Bất Như Ý
Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
Chương 172: Dạ Hành
Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
Chương 175: Không Chạy Bước Nào
Chương 176: Thiên Như Ý
Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
Chương 179: Thiên Minh Châu
Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
Chương 181: Huyết Thù
Chương 182: "Tiến Tăm"
Chương 183: Đồng Mộng
Chương 184: Ngai Vàng
Chương 185: Dạ Vũ
Chương 186: Không Xác Định
Chương 187: Hoàng Hôn
Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
Chương 189: Thuyền Tình
Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
Chương 191: Như Một Nữ Thần
Chương 192: Can Đảm
Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
Chương 194: Sa Ngã
Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
Chương 196: Huyết Trân Châu
Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000011s. Total load: 0.000837