Pair of Vintage Old School Fru

Chương 201: Hà Phương


- Chuyên Mục: Truyện 18 +
- Lượt Xem: 265
Một khu vực vắng vẻ giữa biển Đông.

Mặt biển gợn sóng nhẹ nhàng, bầu trời trong xanh bình yên, không ai hay biết có một trận chiến dữ dội kéo dài suốt nhiều ngày đang diễn ra ở nơi này, và chỉ vừa kết thúc...

Trong một kết giới giữa biển Đông, nơi mà không ai có thể nhìn thấy hay tiếp cận trừ khi được phép, những cột sóng biển cao hàng trăm mét đóng thành băng đá, những hồ dung nham nóng rực cháy bùng trên băng, bầu trời âm u mịt mù đầy tuyết trắng cùng bụi than nóng đỏ, không gian rạn nứt trông chẳng khác gì một khối pha lê sắp vỡ...

Giữa vùng không gian đó, một mỹ nhân tuyệt thế đang đứng dang tay cố gắng vá lại những vết nứt, lưng nàng mang sáu chiếc cánh đỏ rực...

Một bóng người già nua lướt về phía cô gái mang cánh đỏ, gương mặt lão lộ rõ mệt mỏi và toàn thân đầy thương tích, Kim Quy.

"Thế nào rồi?" Cô gái hỏi.

Kim Quy thở dài và lắc đầu: "Có tên đã trốn thoát, chúng dùng cách nào đó để lẫn tránh khiến ta không thể truy ra... Còn vết nứt này..."

Cô gái gật đầu: "Đã kiểm soát được, cũng nhờ Hà Phương trợ giúp."

"Hà Phương? Cô ta đâu?" Kim Quy hỏi.

Cô gái đáp: "Cô ta đã đi tìm giúp Hồng Ảnh và Hàn Tuyết."

Kim Quy gật đầu: "Có cô ta thì yên tâm hơn rồi..."

Cô gái hỏi: "Còn chuyện đứa nhóc kia?"

Kim Quy đáp: "À! Theo lời người, ta đã truyền thông điệp về tộc. Sùng Hạo rất thông minh, có lẽ dù ta không nói thì hắn cũng đoán ra nguyên nhân tại sao ta biết hắn đã phá thêm một tầng xích..."

Người mang sáu chiếc cánh đỏ là Xích Vũ Tiên Tử - Âu Cơ, mẹ ruột của Sùng Hạo, người tiết lộ cho Kim Quy biết Sùng Hạo đã phá được tầng Phong Hồn Xích thứ tư.

Âu Cơ gật đầu và không nói gì thêm, nhưng trong ánh mắt không giấu được niềm thương nhớ đứa con trai út ngàn năm xa cách.

Kim Quy ngập ngừng rồi nói: "Còn có chuyện này... Ta nghĩ rằng Sùng Hạo có một Thiên Phú đặc biệt..."

Âu Cơ gật đầu: "Nhiều năm trước, có một người đã phát hiện ra điều này và căn dặn ta kềm hãm sức mạnh của nó..."

"Tiên Hậu?" Kim Quy đoán.

Âu Cơ gật đầu và kể: "Tiên Hậu nói rằng loại Thiên phú mà Hạo sở hữu là một trong các Thiên phú thượng đẳng, ngang hàng với Tước Đoạt của Lãm."

Kim Quy gật gù: "Ta đã đoán vậy khi nhận ra Sùng Hạo có thể lĩnh ngộ vượt cấp, một thiên phú có khả năng phát triển tự do?"

Âu Cơ lắc đầu: "Thiên phú của Sùng Hạo còn hơn cả sự tự do và có lẽ còn chưa bộc lộ..."

"Chưa bộc lộ?" Kim Quy ngạc nhiên.

Âu Cơ gật đầu: "Từ năm thứ 13 sống trong vỏ trứng, Hạo đã tự mình tu luyện mà không hề có một công pháp nào... Nhưng tiên hậu nói, giống như Tước Đoạt của Lãm, Hạo cần một công pháp phù hợp để phát triển thiên phú..."

"Công pháp đó là gì? Ta sẽ tìm về cho hắn!"

Âu Cơ lắc đầu: "Không thể, vì công pháp này chưa từng tồn tại..."

"Vì sao?"

"Vì công pháp này cần tự bản thân Hạo tạo ra, đúng như tên thiên phú của hắn, Sáng Tạo."

"Hạo chỉ có thể mạnh mẽ hơn khi tự đi bằng đôi chân của bản thân, và khi vượt qua được sự kềm hãm của Phong Hồn Xích, phát triển thiên phú của bản thân đến cực hạn, có lẽ Hạo sẽ sánh ngang và thậm chí là vượt qua Lãm..."

"Vượt qua Long Quân? Có thể sao?"

Âu Cơ mỉm cười: "Lãm cô độc, Hạo thì không! Nếu ba kẻ mang thiên phú thượng đẳng cùng đoàn kết thì chúng ta không phải sợ bất kỳ thế lực nào ngoài kia..."

Trong lúc Âu Cơ nói, có hai người bay đến, một là Hàn Tuyết lạnh lùng như băng tuyết, một là Hồng Ảnh, gương mặt nàng có phần hơi đỏ như vừa bị phát hiện điều xấu hổ.

Âu Cơ thấy Hàn Tuyết và Hồng Ảnh liền hỏi: "Còn Hà Phương đâu?"

Hàn Tuyết liếc sang Hồng Ảnh, thấy nàng còn vẻ xấu hổ nên quay sang đáp lời Âu Cơ: "Sư phụ đã đi rồi..."

"Đi vội như vậy? Có chuyện gì sao?"

Hàn Tuyết lắc đầu: "Không có, chỉ là... phát hiện cơ thể sư muội có vấn đề nên đã... đi truy tìm hung thủ..."

"Sư tỉ!" Hồng Ảnh xấu hổ kéo tay áo Hàn Tuyết để ngăn nàng nói.

Bằng ánh mắt tinh đời, Âu Cơ dễ dàng đoán ra nguyên do, nàng nhẹ cười và nói: "Vết nứt nơi này đã ổn định, thật sự rất cảm ơn các vị đã trợ giúp."

Hàn Tuyết lịch sự gật đầu, Hồng Ảnh đáp: "Chúng ta chẳng khác nào người một nhà, người không cần phải cảm ơn..."

Kim Quy gật đầu tán đồng: "Đúng vậy, tình hình đã ổn nên ta phải sớm trở về hồ Hoàn Kiếm thôi..."

Hàn Tuyết và Hồng Ảnh cũng từ biệt Kim Quy và Âu Cơ rồi rời đi, họ là những người bảo vệ phong ấn của Lạc Long Quân...

***

Cổ Loa thành.

Sau khi chứng kiến Dương hy sinh cánh tay còn lại để đánh nát bộ xương Chân Long, Lưu Mông quyết định ra tay, gã đáp xuống quảng trường trung tâm Cổ Loa thành và nhìn quanh với vẻ mặt ngạc nhiên: "Ồ! Hắc Vũ Tiên Long, Bạch Long Bá Vương và Vô Sắc Tiên Vũ! Quả là anh hào hội tụ, thật là hân hạnh cho kẻ hèn này khi được chứng kiến sức mạnh khủng khiếp vừa rồi."

Dương định giả vờ gãi đầu xấu hổ, nhưng tay đã nát không cử động được: "Hề hề... Ăn may thôi."

Lưu Mông đột ngột đổi giọng: "Ăn may? Chứ không phải nhờ sức mạnh của ác quỷ trong người các ngươi hả? Lũ Sát Thần!"

Biết rõ là Lưu Mông, thực ra là Long Mưu, chỉ bịa ra cái danh từ Sát Thần thôi, nhưng Dương và Hoài Bão không khỏi cảm thấy nhồn nhột vì gã bịa có phần trúng.

Dương vẫn cứ giả nai: "Sát Thần? Ngài nói gì vậy?"

Lưu Mông hừ lạnh: "Đừng giả vờ ngây thơ nữa! Có biết ta là ai không?"

"Ai cơ?" Dương tròn mắt.

Lưu Mông nghiêm trang đáp: "Ta là Long Mưu, thống lĩnh của lực lượng gìn giữ hòa bình và công lý quốc gia!"

Ở một góc khuất, cha con nhà Đặng Đô, Đặng Vô Tâm đang theo dõi tình hình, nghe Long Mưu giới thiệu, Đặng Vô Tâm tròn mắt thốt lên: "Đù! Có cái lực lượng đó luôn hả? Nghe ngầu vãi!"

Đặng Đô gõ đầu con trai và mắng: "Thằng ngu! Nó bịa ra đó, thằng mặt lìn Long Mưu này sủa còn kinh hơn cả Leng Keng nhà mình!"

Dương cũng đang bối rối trước trình tự sướng vô biên của Long Mưu, chưa kịp giải bày thì đã bị Long Mưu chặng miệng: "Lũ Sát Thần gian ác, nhân danh công lý, ta phán các ngươi tội tử hình!"

"Kinh! Ta có tội gì chứ?" Dương thốt lên, hoàn toàn bội phục trình tự kỷ của Long Mưu.

1 2 3 Sau
Đọc tiếp: Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên
Quay lại: Chương 200: Con Đường Đế Vương

Danh sách chương
Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
Chương 52: Hồng Ảnh
Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
Chương 56: Vy Ái
Chương 57: Thợ Săn Linh thú
Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
Chương 60: Thạch Thần Sư
Chương 61: Thệ Ước
Chương 62: Chiến Tướng
Chương 63: Sắc Màu Của Gió
Chương 64: Thì Ra Là Mày!
Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
Chương 68: Khách Lạ
Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
Chương 70: Vết Nứt
Chương 71: Sư Đồ Hợp
Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
Chương 73: Tư Cách
Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
Chương 76: Lôi Cuồng, Hỏa Cuồng
Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
Chương 78: Hắc Bạch Song Long
Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
Chương 80: Thôn Thực
Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
Chương 83: Sắc Dục
Chương 84: Súc Vật
Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
Chương 87: Lôi - Phong - Ám
Chương 88: Chiến Mộc Tinh
Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
Chương 90: Bích Diệp
Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
Chương 92
Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
Chương 94: Tân Nương
Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
Chương 96: Nhật Nguyệt
Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
- Lớp 12 Nữ Thần
- 12 Nữ Thần
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.002113